Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 506:
Đặc biệt là khi nghe thấy lời của ba nhóc con, biết thằng nhóc hơi lớn kia khóc lóc tố cáo đều là do tự véo tạo thành thì càng đỉnh đầu bốc khói.
Vốn dĩ cô ta còn muốn cho Hứa Liệt mấy phần mặt mũi, nhưng lúc này mặt mũi cũng chẳng muốn cho nữa.
Chỉ muốn trút giận!
“Được lắm! Tuổi của bọn mày không lớn nhưng âm mưu lại không ít! Nếu người lớn trong nhà bọn mày không giáo dục được, vậy đừng trách tao thay người lớn trong nhà bọn mày dạy con!”
Cô ta tức giận nhìn đội trưởng đội bảo vệ: “Còn đứng ngây ra đó làm cái gì, đuổi cả ba đứa này ra hết đi!”
Đội trưởng đội bảo vệ khó xử: “Chị Vương, chúng nó... còn là trẻ con.”
Theo ý của đội trưởng đội bảo vệ, người lớn bị bắt lại rồi, tự nhiên mấy đứa nhỏ sẽ đi theo người lớn, cần gì phải ra tay với trẻ con chứ?
Anh ta cũng là người có con, khó tránh khỏi có chút mềm lòng với trẻ nhỏ.
Vương Du không dám tin tưởng nhìn về phía anh ta: “Anh bị điếc à? Vừa rồi bọn nó nói gì anh không nghe thấy à? Bọn nó cố ý véo đau mình rồi tố cáo đấy!”
Đội trưởng đội bảo vệ: “Trẻ con mà... gặp phải chuyện không giải quyết được thì tố cáo cũng là chuyện bình thường, hơn nữa tụi nó cũng véo chính mình, chứ không phải là... chúng ta, chị Vương, chị nói xem có đúng không?”
Vương Du cực kỳ tức giận.
“Được được được! Anh đợi đấy cho tôi, tôi xử lý xong bọn nó thì người đầu tiên tôi bảo cậu tôi xử lý chính là anh đấy!”
Hứa Liệt lên tiếng một cách có hàm ý: “Vương Du, tiếp tục quậy lên nữa thì sẽ không xử lý được đâu.”
Vương Du sầm mặt nở nụ cười khẩy: “Cậu tôi là giám đốc của công ty, cho dù tôi có quậy công ty tới lật trời thì cậu tôi cũng có thể xử lý được, không xử lý được à, tôi có rất nhiều cách giải quyết!”
Hứa Liệt cạn lời.
Chẳng qua anh ta chú ý tới Dương Hân không đi qua, nghĩ tới thái độ làm người của Dương Hân, anh ta lại không nhịn được lộ ra vẻ mặt hiểu rõ.
“Vương Du, chị Dương đâu?”
Vương Du lười phí lời với Hứa Liệt, tự cô ta ra tay đi bắt Tể Tể.
Dù sao Hoắc Tư Thần cũng tám chín tuổi, dáng người khá cao, không dễ bắt.
Nhóc cương thi tóc đỏ quá gầy, màu da trắng tới không bình thường, vừa nhìn đã thấy cơ thể không khỏe mạnh, cô ta chỉ muốn bắt người, không muốn làm tới ra mạng người.
Thế là mục tiêu của cô ta đương nhiên biến hành Tể Tể nhìn vô cùng đáng yêu trắng trẻo.
Hoắc Tư Thần và nhóc cương thi tóc đỏ vừa thấy cô ta muốn bắt Tể Tể thì lập tức đồng loạt bước lên.
Bên kia, Hoắc Trầm Vân tránh thoát khỏi tay của một trong số các bảo vệ rồi bước nhanh qua.
“Cách cháu gái tôi ra xa một chút!”
Anh chạy nhanh, biên độ lớn, mũi chân đá vào trên đầu gối Vương Du, sau đó cơ thể cũng xông qua, đứng ở trước mặt ba đứa nhỏ.
Tể Tể muốn nói bé có thể bảo vệ tốt chính mình, nhưng Hoắc Trầm Vân đã ôm bé lên.
Tể Tể cảm nhận được lúc chú út ôm bé, động tác hơi dừng lại một chút.
“Chú út, chú có chỗ nào không thoải mái ạ?
Hoắc Trầm Vân quả thật có nơi không thoải mái, vừa rồi động tác của anh quá lớn, lần đầu tiên trong đời xoạc chân.
Dây chằng kéo tới căng đau.
“Không có, chú út vẫn ổn lắm.”
Nói xong anh lại nhỏ giọng lén nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể đừng ra tay, nếu không bọn họ đều sẽ biết Tể Tể đặc biệt đó.”
Sau đó anh lại bất chấp cơ thể lạnh căm căm của nhóc cương thi tóc đỏ, cũng ôm nó lên.
“Tiểu Tương cũng vậy, ngoan...”
Hai chữ “Ngoan nhé” vào lúc nhìn thấy đôi mắt màu đỏ tươi của nhóc cương thi tóc đỏ thì anh vô thức ôm lấy nó xoay người lại, anh đặt Tể Tể lên ghế sô pha, sau đó mình thì duỗi tay ra che lên mắt nhóc cương thi tóc đỏ.
Mắt đã che lại, nhưng miệng của nhóc cương thi tóc đỏ đang mở, răng nanh sắc bén như dao lộ ra ngoài.
Hoắc Trầm Vân nghĩ cũng chẳng nghĩ mà che miệng nó lại.
“Tiểu Tương, ngoan, mau thu lại đi, không thể bại lộ được đâu.”
Bây giờ nếu như bị phát hiện là cương thi, vậy sẽ dọa sợ bao nhiêu người chứ.
Hơi thở quanh thân nhóc cương thi tóc đỏ lạnh lẽo thấu xương, nó vùng vẫy muốn xuống khỏi ngực Hoắc Trầm Vân, nó không cho phép bất kỳ người nào bắt nạt Tể Tể.
Hơi thở âm u lạnh lẽo tràn ra ngoài, Tể Tể trên ghế sô pha lập tức chú ý tới sự khác thường của nhóc cương thi tóc đỏ.
Bé lập tức đứng dậy, giữ nhóc cương thi tóc đỏ lại nói: “Anh Tiểu Tương, bình tĩnh.”
Hoắc Trầm Vân cũng gật đầu: “Đúng đúng đúng! Bình tĩnh, không có chuyện gì rồi.”
Hoắc Tư Thần thấy nhóc cương thi tóc đỏ không bình thường, biết tình huống không ổn, cậu lập tức hô với mọi người.
“Ra ngoài hết đi! Ra ngoài hết đi!”
Hoắc Trầm Lệnh và Trần Kiến Đào vội vàng chạy tới từ phòng ban đặc thù gặp nhau ở ngoài cửa lớn tầng một của công ty Giải Trí Hoa Thành, lúc này trên không đột nhiên có một tiếng sét đánh.
Trần Kiến Đào ngẩng mạnh đầu lên.
Kim la bàn trên người ông ấy đột nhiên chuyển động, xoay rất nhanh.
Trần Kiến Đào còn dẫn theo cả Bách Minh Tư, ngay khi nghe thấy tiếng sấm đó, Bách Minh Tư giơ tay lên lướt nhanh qua mắt.
Sau khi mở mắt Âm Dương, cậu ngẩng đầu lên nhìn thấy ở tầng nào đó đang lộ ra âm khí, nhưng mà âm khí đó không giống với âm khí của quỷ quái. Nó càng âm u lạnh lẽo hơn, còn lộ ra lệ khí dày đặc và mùi máu tanh như có như không.