Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 505:
“Anh Hứa, dựa vào lý lịch của anh, cả ảnh hậu như chị Dương anh cũng có thể dẫn được, tội gì lại dẫn một người mới không biết tốt xấu như thế này chứ!”
Hứa Liệt vẫn giữ nụ cười nhẹ vô cùng lễ độ dịu dàng như trước: “Tôi cũng chỉ làm việc theo yêu cầu của công ty thôi.”
Vương Dung cứng lại: “Yêu cầu của công ty? Ý của cậu em?”
Thường thì khi công ty có nghệ sĩ mới tới, chỉ cần không có người quen thì do người đại diện nào dẫn dắt, phần lớn đều sẽ do cậu của cô ta sắp xếp.
Hứa Liệt lắc đầu: “Không, là yêu cầu của bên ban giám đốc.”
Vương Du: “… Ban giám đốc?”
Giải Trí Hoa Thành vốn chỉ là một công ty nhỏ hạng ba, nhưng bởi vì tháng trước đột nhiên được tập đoàn nhà họ Hoắc thu mua, biến thành một sản nghiệp dưới trướng của tập đoàn nhà họ Hoắc, khoảng thời gian này, nghệ sĩ ra vào công ty nhiều không đếm xuể, trong đó có rất nhiều diễn viên gạo cội trên đài truyền hình.
Hứa Liệt cũng vào tháng trước mới đổi nơi công tác tới Giải Trí Hoa Thành, bởi vì đã dẫn dắt ra rất nhiều nghệ sĩ hạng nhất, hắn là người đại diện top đầu người người đều biết trong vòng này.
Cho dù là Vương Du chẳng để ai vào mắt, nhưng khi nhìn thấy anh ta cũng không dám quá càn rỡ.
Trong thời gian cô ta sững sờ, cửa phòng làm việc bị người khác dùng chân đá văng ra từ bên ngoài.
Đội trưởng đội bảo vệ nhìn thấy Vương Du và Hứa Liệt, rồi lại nhìn ba nhóc con lạ mặt chưa từng nhìn thấy, sau đó vẫy tay tỏ ý mấy người phía sau đi vào bắt người.
“Chị Vương, cho chúng tôi một phút, chúng tôi lập tức xử lý xong ngay!”
Hoắc Trầm Vân vừa thấy vậy thì bật cười.
“Thế này là đấu với hậu đài à!”
Trước đây anh không đụng nổi, nhưng bây giờ…
Hoắc Trầm Văn ngăn ở trước mặt ba nhóc con, kết quả ba nhóc con người này con ông cháu cha nhanh hơn người kia.
Anh còn chưa kịp lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho anh ba, Hoắc Tư Thần đã nâng đồng hồ trẻ em lên bắt đầu tố cáo.
Nhóc cương thi tóc đỏ nhớ tới tình cảnh khi mấy nhóc con tố cáo nó đã từng nhìn thấy sau khi ra ngoài, đồng tử đảo tròn rồi lập tức duỗi tay véo một cái lên đùi Hoắc Tư Thần.
Video được kết nối, Hoắc Tư Thần bị véo đau tới lập tức chảy nước mắt.
“Á!”
Cậu muốn thu thập nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên đánh bất ngờ mình thì Tể Tể đã nhanh chóng giúp cậu xoa chân, đồng thời cũng nhắc nhở cậu.
“Anh ba, nhìn như kết nối rồi kìa.”
Thế là Hoắc Tư Thần nhịn đau, hai mắt nhấn lệ mang theo giọng nghẹn ngào tố cáo.
“Cha, bên chỗ công ty của chú út có người bắt nạt con trai con gái cháu trai em trai của cha!”
Hoắc Trầm Lệnh đang mở họp, giọng nói trong điện thoại trực tiếp vọng ra ngoài.
Giọng nói thảm thương mang theo nghẹn ngào của con trai vang vọng trong phòng làm việc rộng lớn.
Hoắc Trầm Lệnh sững sờ một lát, sau đó lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
“Cha biết rồi, cha sẽ tới nhanh thôi!”
Con trai rất ít khi khóc trước mặt ông, chứ càng đừng nói tới bị bắt nạt rồi tố cáo, bình thường đều là nó bắt nạt người khác.
Vậy mà lần này lại nước mắt lưng tròng, dùng giọng nói nghẹn ngào tố cáo, hơn nữa còn dưới tình huống em trai, Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đều ở đó, Hoắc Trầm Lệnh lập tức phán đoán như này là do đã gặp phải chuyện khó giải quyết!
Ông vừa đi vừa lấy một chiếc điện thoại khác ra gọi điện thoại cho Trần Kiến Đào, báo vị trí của con trai, còn mình thì nhanh chóng bước vào trong thang máy.
Những nhân viên tham gia cuộc họp: “…”
Đậu má!
Tên nào ăn gan hùm mật gấu, ngay cả con trai con gái em trai của ông chủ cũng dám bắt nạt hết thế?
****5:
Công ty Giải Trí Hoa Thành
Phòng 309, Hoắc Tư Thần tắt video rồi nghiêng đầu trừng mắt với nhóc cương thi tóc đỏ.
Nhóc cương thi tóc đỏ lắp bắp giải thích: “Đau rồi… khóc, chú… càng đau lòng hơn!... Sẽ… tới… càng nhanh hơn!”
Điều này là nói dựa trên kinh nghiệm!
Tể Tể vừa giúp anh ba xoa chân, vừa dùng giọng nói non nớt giải thích.
“Anh ba, anh Tiểu Tương nói có lý, bà Mạnh Bà cũng đã từng nói, trẻ con biết khóc thì sẽ có kẹo ăn.”
Hoắc Tư Thần nghiến răng một cách hung dữ, cậu giận dữ nhìn nhóc cương thi tóc đỏ.
“Vậy sao em không nhéo chính mình?”
Nhóc cương thi tóc đỏ buông tay, có chút phiền muộn.
“Em cũng muốn... nhưng mà... vừa véo sẽ... đứt mất, Tể Tể nói... dọa... dọa người khác sẽ không tốt.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Má chứ nhóc cương thi tóc nói cũng có lý lắm, cậu đột nhiên không còn lời nào để phản bác.
Hoắc Tư Thần vẫn còn chút tức giận, cậu nhịn không được chỉ trích nhóc cương thi tóc đỏ.
“Em biết ra tay nhẹ chút không? Em làm nhẹ chút thì anh cũng hiểu ý của em, rồi anh có thể diễn ra mà!”
Nhóc cương thi tóc đỏ lắc đầu: “Chú.. giỏi lắm, có thể nhìn ra... thật giả!”
Tể Tể cảm thấy lời nhóc cương thi tóc đỏ nói không có khuyết điểm gì, bé gật đầu phụ họa.
“Đúng vậy, anh ba, cha rất là giỏi á.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Cậu có thể không thừa nhận sao?
Cha của cậu quả thật là rất giỏi!
Ánh mắt sắc bén đó...
Thôi vậy!
Lần sau cậu sẽ cách nhóc cương thi tóc đỏ xa một chút!
Nhóc cương thi này không lớn, nhưng mưu trí thì càng ngày càng nhiều!
Vương Du vừa thấy bảo vệ chỉ đi bắt Hoắc Trầm Vân, mà lại còn bị Hoắc Trầm Vân ép tới liên tục bại lui thì tức tới đỏ mặt tía tai.