Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 504:
Hoắc Tư Thần cảm thấy cũng đúng, cười híp mắt gật đầu.
“Chú út yên tâm, cháu có tính toán rồi ạ.”
Hứa Liệt đứng bên cạnh nhìn, thấy ba nhóc con nhà họ Hoắc ai ai cũng có một gương mặt đẹp, chỉ cần hành động thỏa đáng, nhất định sẽ có thể nổi tiếng.
Bệnh nghề nghiệp của anh ta tái phát, muốn ký hợp đồng.
Chẳng qua vừa nghĩ tới ba nhóc con này là ai, anh ta lập tức ngừng suy nghĩ này lại.
Anh ta sợ mình sẽ bị ông tổng của công ty ném tới phía nam đào mỏ mất.
Trong thời gian anh ta suy nghĩ, Vương Du trực tiếp đẩy mở cửa phòng làm việc ra.
“Nhóc con thối, ra ngoài hết cho tao! Thật sự cho rằng tao dễ bắt nạt đúng không?”
Hứa Liệt vừa nghe thấy giọng nói đó thì nhíu mày, chẳng qua nhìn thấy bốn người nhà họ Hoắc ở trước mặt, anh ta lập tức bình tĩnh trở lại.
Lần này Vương Du đá phải tấm sắt rồi.
Hoắc Trầm Vân bước lên trước một bước ngăn ba bạn nhỏ ở phía sau, anh ta quắc mắt lạnh lùng nhìn về phía người phụ nữ vừa xông vào.
“Cô là ai?”
Vương Du không biết Hoắc Trầm Vân, bởi vì mặc dù Hoắc Trầm Vân đã trở về nhà họ Hoắc, nhưng lại chưa từng chính thức xuất hiện trong các sự kiện công khai.
Vương Du lại có tính cách coi mình hơn người, mặc dù cùng ở trong giới giải trí, việc nhà họ Hoắc cô ta cũng biết, nhưng chưa từng chân chính gặp Hoắc Trầm Vân.
Vậy nên đối diện với Hoắc Trầm Vân đang chắn trước mặt cô, Vương Du vô cùng kiêu ngạo.
“Thức thời thì tránh ra cho tôi! Nếu không chị đây trực tiếp bảo người phong sát cậu!”
Từ trước tới nay Hoắc Trầm Vân đã nghe loại lời này không biết bao nhiêu lần, nhưng anh là một diễn viên hạng mười tám, có phong sát hay không thì có ảnh hưởng gì sao?
Hoắc Trầm Vân cười khẩy một tiếng: “Ngại quá, từ trước tới nay anh đây đều không thức thời, có phong sát hay không thì tùy cô! Nhưng đến tận cửa bắt nạt cháu trai cháu gái tôi…”
Anh bước tới cửa phòng rồi trực tiếp đóng cửa phòng làm việc lại, bản thân thì đứng dựa vào cửa phòng, hai tay cắm trong túi quần nhìn Vương Du một cách sâu xa.
“Nhận lỗi với cháu trai cháu gái tôi, nếu không… cánh cửa này dễ vào, nhưng không dễ ra vậy đâu!”
Vương Du ở công ty nhiều năm vậy rồi nhưng từ trước tới giờ vẫn chưa từng bị đe dọa như thế này.
“Tôi thấy anh đang không muốn tiếp tục hoạt động trong giới giải trí nữa rồi đúng không? Uy hiếp tôi?”
Hoắc Trầm Vân bật cười, anh chân dài dáng cao, vừa trắng vừa đẹp trai, lúc cười lên vô cùng rực rỡ anh tuấn.
“Không! Chị à, trước mắt tôi vẫn tính toán ở lại giới giải trí, không có ý định lui giới!”
Trước đó Hoắc Tư Thần cũng ở trong phòng làm việc, nhìn thấy chú út và chú Hứa ký hợp đồng, biết sau này chú út sẽ phát triển ở trong giới giải trí, thế là bổ sung thêm.
“Đúng vâỵ! Sau này chú út cháu muốn ở lại giới giải trí!”
Nhóc cương thi tóc đỏ nghĩ một lát, rồi nhìn về phía Vương Du đang tức giận, nhỏ giọng hỏi Tể Tể đã được Hoắc Tư Thần thả xuống.
“Tể Tể, chú út gọi dì ấy… là chị, chúng ta gọi là dì… có phải là không đúng không?”
Tể Tể cũng nhìn Vương Du, nhìn thấy tầng son phấn dày trên mặt cô ta cũng không che được nếp nhăn thì nhíu mày.
“Trước đó gọi sai rồi, không phải gọi là dì, nếp nhăn ở khóe mắt của dì ấy nhiều quá, theo như anh Tiểu Tương nói thì chúng ta gọi là bà dì là được!”
Nhóc cương thi tóc đỏ đã hiểu, thế là nó ngẩng đầu lên nhìn về phía Vương Du.
“Bà dì, chúng cháu không… bắt nạt dì! Chúng cháu là… có lòng tốt!”
Tể Tể lập tức gật đầu, bé dùng giọng nói non nớt giải thích.
“Đúng vậy! Bà dì, nếu dì vẫn không đi bệnh viện kiểm tra thì thật sự sẽ phải tới địa phủ báo danh đấy!”
Địa phủ bận rộn lắm rồi, có thể sống thêm mấy năm ở nhân gian thì sống thêm mấy năm đi.
Vương Du tức tới nói cũng không lưu loát.
“Mày… mày… chúng mày…”
Tể Tể, nhóc cương thi tóc đỏ và Hoắc Tư Thần, cả ba nhóc đều đồng thanh mở miệng: “Bà dì, chúng cháu là có lòng tốt! Trong đầu của dì thật sự mọc thêm một cục thịt! Có bệnh, phải trị!”
Vương Du bị ba nhóc con này đồng thanh gọi bà dì chọc tới lửa giận bốc lên, gương mặt của cô ta khá lớn tuổi, rõ ràng mới ba mươi tuổi, nhưng nếu như không phải mỗi ngày đều trang điểm đậm, bình thường mọi người đều sẽ tưởng rằng cô ta bốn mươi tuổi trở lên, thuộc về loại già khá nhanh.
Cho nên, cô ta ghét nhất là người khác gọi cô ta là dì, chứ càng đừng nhắc tới ba nhóc con này còn thêm một chữ bà trước chữ dì nữa!
Thế này là quyết tâm muốn gây hấn với cô ta!
“Được được được! Bọn mày đợi đấy cho tao!”
Nói xong, cô ta lấy điện thoại ra gọi điện thoại.
“Phòng bảo vệ đúng không, lập tức tới phòng 309, đuổi mấy thứ không biết tốt xấu ở đây ra khỏi công ty cho tôi!”
Gọi điện thoại xong, cô ta hơi xoay người lại, bây giờ mới phát hiện trong phòng làm việc còn có một người lớn khác, vậy mà là người đại diện đứng đầu của công ty – Hứa Liệt.
Vương Du sững sờ.
“Anh… Anh Hứa, sao anh lại ở đây?”
Hứa Liệt cười nhẹ một tiếng: “Tôi ở đây gặp mặt bàn chuyện công việc với nghệ sĩ của mình.”
Vương Du nhìn Hứa Liệt, rồi lại nhìn Hoắc Trầm Vân.
Cô ta bước nhanh tới bên cạnh Hứa Liệt, trên mặt ít nhiều gì cũng có chút lúng túng.