Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 503:
“Kéo đi!”
Dương Hân: “…”
Vương Du: “…”
Vương Du nhỏ giọng nói chuyện với Dương Hân: “Chị Dương, chúng ta mau đi đi, ba nhóc con này nhìn có vẻ… đầu óc có vấn đề.”
Tể Tể nghe thấy vậy, bé nhìn Vương Du một cách cẩn thận, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị nghiêm túc.
“Đầu óc bọn cháu không có vấn đề, vô cùng khỏe mạnh. Đầu của dì mới có vấn đề, trong đầu dì có mọc một viên gì gì ý.”
Vương Du tức tới suýt chút nữa mắng người, Dương Hân nhanh tay lẹ mắt che miệng cô ta lại.
Bối cảnh thân phận của đối phương không rõ, nhưng hiển nhiên là không thấp, cô ta không muốn tình cảnh bị nháo tới trình độ không thể thu dọn được nữa.
“Xin lỗi, hôm nay quả thật dì có sai, đợi ngày khác dì lại xin lỗi và chơi với các cháu sau nhé.”
Không đợi ba nhóc con nói chuyện, Dương Hân dẫn theo Vương Du đang tức điên tiết rời đi.
Tể Tể dùng giọng nói non nớt nhắc nhở bọn họ: “Bản Tể Tể nói thật đó, trong đầu dì đó thật sự mọc ra thêm một viên gì gì mà!”
Kéo dài thêm thời gian thì sẽ mất mạng đó!
Nếu không phải không muốn lượng công việc của địa phủ quá nhiều, Tể Tể cũng không muốn nói.
Dù sao cha Minh Vương đã từng nói, mỗi người đều có mệnh của mình, đều được ghi lại trong số sinh tử.
Bé có thể sửa mệnh, nhưng bé sẽ không gặp được ai thì cũng sẽ sửa mệnh cho họ!
Đặc biệt là quanh thân dì đó còn không sạch sẽ, không xứng để bé sửa mệnh!
Đợi khi Dương Hân kéo Vương Du đang tức giận rời đi rồi, Hoắc Tư Thần không nhịn được cười ha ha híp mắt khen ngợi Tể Tể.
“Tể Tể, em giỏi quá thông minh quá! Anh ba còn không nghĩ tới cách nói trong đầu dì ta có một khối gì đó để nói biến tướng là đầu óc dì ta có bệnh!”
Tể Tể sững sờ, bé dùng giọng nói non nớt giải thích với Hoắc Tư Thần.
“Anh ba, lời Tể Tể nói là thật đó, trong đầu dì đó thật sự có thứ gì mà.”
Hoắc Tư Thần tròn mắt: “Hả? Có cái gì?”
Phản ứng đầu tiên của Hoắc Tư Thần chính là không phải người phụ nữ vừa rồi nuôi quỷ các loại chứ.
Dù sao Tể Tể cũng là công chúa nhỏ của địa phủ, có thể nhìn thấy quỷ quái mà người bình thường bọn cậu không nhìn thấy.
Tể Tể thấy anh ba tò mò, bé vắt hết óc nghĩ một lát, nhưng vẫn không biết gọi là cái gì.
“Thì là… có nhiều thêm một viên đồ vật, Tể Tể không biết cái đó gọi là cái gì.”
Nhưng Hoắc Tư Thần lại hiểu.
“Viên u?”
Tể Tể đã từng nghe nhân viên công tác ở địa phủ nhắc tới viên u, còn nói có rất nhiều người dân địa phủ vì trong đầu có viên u nên mới tới địa phủ báo danh.
“Chắc là vậy đó ạ!”
Hoắc Tư Thần vô thức hỏi lại một câu: “Còn có thể trị không?”
Tể Tể gật đầu: “Bây giờ vẫn có thể trị.”
Dù sao bé cũng không nhìn thấy tử khí trên người dì đó, vậy có nghĩa là dù trong đầu có nhiều thêm một cục đồ, nhưng nếu trị liệu kịp thời thì vẫn có thể cứu.
Rốt cuộc Hoắc Tư Thần vẫn chỉ là một nhóc con tám tuổi, cậu nghĩ một lát rồi vẫn ôm Tể Tể, dẫn theo nhóc cương thi tóc đỏ đuổi qua, gõ cửa phòng làm việc của Dương Hân.
Sau khi gõ cửa cậu cũng không định đi vào, mà là đẩy cửa thò đầu vào bên trong nói.
“Dì bên trong mà trên mặt có một cái nốt ruồi ý, trong đầu của dì có viên u, phải lập tức đi bệnh viện chữa trị, nếu không sẽ không chữa được đâu!”
Vương Du bị Dương Hân kéo trở về vốn đã nén giận, không ngờ tới cô ta không tính toán với ba nhóc con này, vậy mà ba nhóc con này còn đuổi tới tận cửa mắng cô ta.
Vương Du tức giận sôi máu: “Mấy đứa…”
Tể Tể dùng giọng nói đáng yêu bổ sung một câu: “Nói đều là thật đó!”
Nhóc cương thi tóc đỏ lạnh lùng tới gương mặt không biểu tình: “Thật đó!”
Anh em ba người nói xong, Hoắc Tư Thần ôm Tể Tể, dẫn theo nhóc cương thi tóc đỏ không chút do dự rời đi.
Vương Du tức tới túm lấy cốc trà bên cạnh muốn ném qua, nhưng lại bị Dương Hân ngăn cản lại.
“Bối cảnh còn chưa tra rõ ràng, bình tĩnh chút, đừng nóng giận.”
Vương Du tức tới sắc mặt tái mét: “Nhưng mà chị Dương, chị xem bọn nó đi, không phải là em không nhịn, thật sự là bọn nó đang bắt nạt người khác một cách quá đáng mà, đã tìm tới tận cửa mắng em rồi!”
Dương Hân rủ mắt, dùng giọng nói dịu dàng nhắc nhở cô ta.
“Nhưng lỡ đầu bối cảnh của bọn nó quá cứng thì sao?”
Cơn giận của Vương Du lên tới đỉnh đầu, cô ta đẩy Dương Hân ra rồi đi ra ngoài.
“Bọn nó có bối cảnh, chúng ta không có chắc? Cậu của em còn là tổng giám đốc đấy! Chuyện này chị Dương chị có thể nhịn nhưng em thì không!”
Nhìn Vương Du tức giận xông ra ngoài, Dương Hân lặng yên không một tiếng động cong cong môi.
****4:
Hoắc Tư Thần ôm Tể Tể, dẫn theo nhóc cương thi tóc đỏ vừa mới trở về phòng làm việc thì Hoắc Trầm Vân đã lập tức đi qua kiểm tra cẩn thận trên dưới ba nhóc con một lượt.
“Có bị thương hay không?”
Hoắc Tư Thần tự hào ưỡn ngực: “Sao có thể ạ? Cháu có Tể Tể và Tiểu Tương ở cạnh, ai có thể làm cháu bị thương chứ?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Nhớ tới tính đặc biệt của Tể Tể và Tiểu Tương, Hoắc Trầm Vân trước đó ở phòng làm việc nói chuyện công việc với người đại diện lập tức thả lỏng.
“Vậy cũng phải chú ý, mặc dù Tể Tể và Tiểu Tương rất lợi hại, nhưng dù sao tuổi hai đứa vẫn còn nhỏ.”