Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 502:

Dù sao bạn nhỏ ba bốn tuổi, đưa chút đồ ăn ngon với đồ chơi thì mấy phút là có thể dỗ được.

“Bạn nhỏ à, dì không phải là người xấu, cũng không phải là người lạ, dì là người đi làm ở đây, cũng được tính là đồng nghiệp với người lớn nhà các cháu.”

Phòng làm việc của dì ở bên kia, nếu như các cháu cảm thấy chán, không bằng tới phòng làm việc của dì chơi đi, phòng làm việc của gì có rất nhiều đồ chơi, còn có rất nhiều đồ ăn ngon nữa.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vô thức nhìn về phía Tể Tể, nó biết Tể Tể vô cùng thích những đồ ăn ngon.

Tể Tể nhìn Dương Hân rồi đột nhiên cao giọng gọi vào trong phòng làm việc.

“Anh ba, có một dì dùng đồ ăn ngon dụ dỗ Tể Tể!”

Dương Hân: “…”

****3:

Cho dù diễn xuất của Dương Hân có tốt hơn nữa thì sắc mặt của cô ta vẫn không khống chế được mà trở nên xanh lét.

Vương Du chạy tới từ bên kia rồi ập xuống một trận mắng.

“Nhóc con này nói bậy nói bạ cái gì thế? Chị Dương của chúng tôi dùng thức ăn ngon dụ dỗ nhóc? Không phải là tự nhóc vì thấy có đồ ăn ngon nên bảo chị Dương dẫn các nhóc đi à?”

Trước đó nói vẫn ổn, Dương Hân vừa muộn phiền vừa tức giận.

Nghe thấy lời của người sau lưng, sắc mặt cô ta chuyển từ xanh sang đen.

“Vương Du!”

Vương Du vừa nhìn thấy sắc mặt của cô ta thì đã biết cô ta đang không vui, lập tức hừ một tiếng.

“Xem phần mặt mũi của chị Dương tôi mới không so đo tính toán với hai nhóc con mấy đứa!”

Giọng nói của Hoắc Tư Thần truyền tới từ trong phòng làm việc, sau đó cậu cũng bước tới cửa, cậu ôm Tể Tể lên, đi tới trước mặt nhóc cương thi tóc đỏ bảo vệ nhóc ở phía sau.

“Xin các dì đừng so đo tính toán với em trai em gái cháu! Tuổi hai người cộng lại cũng sắp vào quan tài rồi, so đo tính toán với hai em trai em gái tuổi cộng lại vẫn chưa tới tám tuổi của cháu, đúng là lợi hại thật!”

“Mọi người mau tới xem đi! Hai dì lớn tuổi cộng lại đã mấy chục rồi bắt nạt em gái em trai tuổi cộng lại chưa tới tám tuổi của cháu!”

Vương Du trợn tròn mắt.

Dương Hân thì hít sâu một hơi, cố gắng để chính mình nhìn vô cùng ưu nhã dịu dàng, không bị sụp đổ hình tượng.

Chẳng ai ngờ tới nhóc con xông ra từ trong phòng làm việc nhìn dáng vẻ mới tám chín tuổi, kết quả lại biết nói chuyện như thế này, hơn nữa còn gọi người khác nữa.

Dương Hân là ảnh hậu đang hot, có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào cô ta, chỉ đợi cô ta bị truyền ra tin xấu.

May mà đây là công ty, Dương Hân biết công ty đang cố gắng nâng cô ta, cho nên dù có người đi qua hóng chuyện, chỉ cần công ty ép xuống, cho dù có người quay được video gì thì cũng sẽ không có ai dám phát tán ra ngoài.

“Cháu nhỏ này, cháu hiểu lầm rồi, chỉ là dì thấy em trai em gái các cháu buồn chán ở cửa cho nên mới mời hai bé đó tới phòng làm việc của dì chơi thôi.”

Hoắc Tư Thần xuất thân từ nhà họ Hoắc, gia tộc số một nước Hoa, cha ruột còn là người cầm quyền, từ nhỏ cậu đều được tiếp nhận các loại giáo dục tinh anh.

Cho dù còn nhỏ, nhưng cũng tương tự như việc không được nói chuyện với người lạ, các loại vấn đề như nhất định không thể mất cảnh giác với người không quen biết, vân vân, từ lúc cậu biết nói người trong nhà đã bắt đầu nhắc tới rồi.

Tể Tể còn nói là dụ dỗ, Hoắc Tư Thần tin tưởng em gái mình vô điều kiện.

“Chúng cháu đều không quen dì, dì mời em trai em gái cháu làm cái gì? Anh hai thường nói khi không tỏ ra ân cần, không phải gian thì cũng là trộm! Mục đích của dì là cái gì?”

Dương Hân nghẹn lại.

Nhìn thấy mấy phòng làm việc bên cạnh có người thò đầu ra nhìn, thế mà người lớn sau lưng ba nhóc con này vẫn luôn chưa lộ mặt, trong lòng Dương Hân cảm thấy không ổn.

Trừ phi bối cảnh gia thế vô cùng lớn, nếu không vừa rồi giọng nói của nhóc con kia lớn như vậy, người lớn bên trong sẽ không chỉ để một nhóc con ra ngoài xem tình huống.

Làm như vậy là chắc chắn các nhóc con này ở công ty sẽ không có chuyện gì.

Việc này hoàn toàn vượt ngoài dự tính, Dương Hân ép sự không vui xuống, nói lời xin lỗi một cách vô cùng dịu dàng và có lễ độ.

“Xin lỗi các cháu, trong chuyện này có hiểu lầm, chẳng qua dì thật sự không phải là người xấu, cũng hoàn toàn không có ý định dụ dỗ.”

Hoắc Tư Thần hừ một tiếng, ôm chặt lấy Tể Tể.

“Biết người biết mặt không biết lòng, trong lòng dì nghĩ thế nào thì tự dì biết!”

Dương Hân: “…”

Cho dù Dương Hân giải thích thế nào, Hoắc Tư Thân vẫn dầu muối không ăn.

Cô ta đưa ánh mắt xin giúp đỡ về phía hai bạn nhỏ, Tể Tể coi như không nhìn thấy, nhóc cương thi tóc đỏ càng tuyệt tình hơn.

“Anh ba, vừa rồi dì ấy muốn kéo em lại!”

Hoắc Tư Thần vừa nghe vậy thì vẻ giận dữ trên gương mặt biến mất không còn, thay vào đó là vẻ mặt tò mò.

“Kéo chưa?”

Nhóc cương thi tóc đỏ ưỡn ngực: “Không… thể nào!”

Nó không cho đụng vào, người bình thường ai có thể đụng vào nó chứ?

Tể Tể cúi đầu nhỏ giọng giải thích ý của Hoắc Tư Thần cho nhóc cương thi tóc đỏ.

“Anh Tiểu Tương, ý của anh ba là hi vọng anh để dì đó kéo được anh á.”

Nhóc cương thi tóc đỏ lập tức hiểu ra, thế là nó duỗi tay ra, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía Dương Hân.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free