Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 501:

Dù sao từ khi ra ngoài tới nay nó cũng chưa từng gặp cha, ấn tượng với cha vẫn còn dừng lại vào lúc cả hai vẫn còn sống.

Nhưng khi đó cha vẫn luôn ở ngoài biên cảnh, nó thì ở lại kinh thành.

Cha nó nhìn thấy đều là cha ở trên bức vẽ.

Còn hơi thở của cha.... cũng là mùi còn sót lại của cha ở trong quan tài.

Thời gian đã rất lâu rồi, không dễ phân biệt.

Nhóc cương thi tóc đỏ đưa tay lên gãi sau đầu một cách cứng ngắc, ừ nhẹ một tiếng.

“Chắc là tớ cảm nhận sai rồi, ở đây rất sạch sẽ.”

Tể Tể thì nhìn vào camera cách đó không xa một cái, lúc nhìn camera bé lại đối diện với tầm mắt của Dương Hân.

Dương Hân nhìn thấy Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ thì trong mắt thoáng qua sự kinh ngạc vì vẻ đẹp của hai nhóc, hai bạn nhỏ vừa xinh đẹp vừa đáng yêu.

Một người mĩm mĩm, một người lại gầy gò, nhưng mà ngũ quan vô cùng tinh xảo, tóc còn được nhuộm thành một màu đỏ đẹp mắt, màu đỏ đó không giống với các màu đỏ bình thường cô ta từng nhìn thấy, màu đỏ mái tóc của nhóc con này đỏ tới vô cùng đẹp, vô cùng nhu hòa, trông giống như trời sinh đã vậy.

Dương Hân đột nhiên nghĩ tới một chuyện, cô ta nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi Vương Du bên cạnh.

“Tôi nhớ cô đã từng nói với tôi, Tương Uyên nói mình có một người con trai, hơn nữa những năm này vẫn luôn tìm người con trai đó?”

Vương Du sững sờ một lát rồi sau đó gật đầu.

“Đúng vậy, hơn nữa kỳ lạ nhất là thầy Tương còn không biết con trai của mình bao nhiêu tuổi, dáng vẻ trông như thế nào, nghe nói khoản tiền tìm con trai mỗi năm đều nhiều vô số kể.”

Tin tức này Dương Hân cũng biết, cô ta chỉ là đang xác nhận.

Mặc dù cô ta từng có chút ý với Tương Uyên, chẳng qua vướng ở chỗ Tương Uyên dầu muối không ăn, lạnh như khối băng, thậm chí còn không có cơ hội ở một mình với anh ta, vì vậy cô ta không thể không dừng lại tâm tư này.

Lần này muốn hợp tác với Tương Uyên là cũng có tâm tư muốn bắt lấy Tương Uyên.

Dù sao so sánh với ảnh đế hot nhiều năm chưa giảm thì ảnh hậu đang hot kém hơn rất nhiều.

Nếu như cô ta có thể bên nhau với Tương Uyên, có thể ở cùng lâu dài là tốt nhất, nhưng cho dù chỉ là một đêm, cũng đủ để cô ta lợi dụng.

Dương Hâm láng máng nhớ là đã từng nghe ai đó nói, con trai của Tương Uyên có một mái tóc đỏ.

Mà bé trai cách đó không xa cũng có một mái tóc đỏ tươi đẹp như lửa, gương mặt người Hoa, ngũ quan nhìn vô cùng tinh xảo.

Trong lòng Dương Hân tính toán rồi trực tiếp bắt đầu hành động.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ còn đang quan sát, sau đó thì nhìn thấy dì trước đó đang khóc đang đi về phía bên này của bọn họ.

Hai bạn nhỏ vô thức né sang bên cạnh, bọn họ đều cho rằng dì này đang tới tìm chú út của bọn họ.

Hai bạn nhỏ cũng vô cùng lễ phép, chào cô ta bằng giọng mềm mềm ngọt ngọt.

“Cháu chào dì ạ.”

Dương Hân nhìn vào phòng làm việc một cái, trước đó phòng làm việc này vẫn luôn để không, nói là muốn để lại cho một vị phó tổng giám đốc nào đó của công ty, bây giờ thì…

Dương Hân ít nhiều gì cũng biết được thân phận của hai nhóc con đang đứng xếp hàng trước cửa phòng này, cho nên nụ cười vô cùng dịu dàng, thậm chí cô ta còn ngồi xổm xuống.

“Các bạn nhỏ, chào các cháu.”

Tể Tể không nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ cũng không mở miệng, chỉ chớp đôi mắt to tròn nhìn cô ta.

Dương Hân nhìn một cái vào trong phòng làm việc: “Các cháu tên là gì, các cháu tới cùng người lớn trong nhà sao?”

Nhóc cương thi tóc đỏ và Tể Tể đồng thời mở miệng: “Vâng ạ.”

Dương Hân càng nhìn càng thích, bé gái nhìn vô cùng mềm ngọt đáng yêu, bé trai thì nhìn ngầu ngầu lạnh lùng, cái loại khí chất lạnh lùng đó vô cùng giống với Tương Uyên.

Trong lòng Dương Hân vui vẻ, nếu như tuổi của nhóc con này đúng, có lẽ cô ta đã bất ngờ giúp Tương Uyên tìm lại được con trai.

Cô ta quan sát nhóc cương thi tóc đỏ cẩn thận, nhóc cương thi tóc đỏ không thích ánh mắt của cô ta, trong mắt nó dần hiện ra chút ý lạnh, hơi thở quanh thân cũng càng ngày càng lạnh hơn.

Tể Tể phát hiện ra biến hóa của nhóc cương thi tóc đỏ thì vội vàng kéo tay nó lại.

“Dì ơi, cô giáo bảo bọn cháu không được nói chuyện với người lạ, cháu chào dì ạ.”

Dương Hân nhìn hai bạn nhỏ này muốn đi thì vội vàng đi lên kéo lấy tay nhóc cương thi tóc đỏ.

Nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng ghét bỏ mà né tránh, cả góc áo của nó Dương Hân cũng không động vào được.

Dương Hân: “…”

Cô ta cố gắng không chế tâm trạng của mình, dù sao vuốt mặt cũng phải nể mũi, người lớn trong nhà của hai bạn nhỏ này đang ở trong phòng làm việc phía sau lưng.

Nhưng vừa rồi cô ta đã xác định được một chuyện, bạn nhỏ này ngoại trừ có khí chất giống với Tương Uyên thì ngũ quan lại không có bất kỳ chỗ nào tương tự cả.

Nếu không phải nhóc con này để tóc dài, ngũ quan tinh xảo đẹp đẽ đó sẽ làm cô ta cho rằng đây là một bé gái.

Tương Uyên lại không như vậy, ngũ quan của anh ta có đường nét vô cùng lập thể rắn rỏi, còn có một đôi mày kiếm vô cùng sắc bén.

Bạn nhỏ ba bốn tuổi, lúc Dương Hân ứng phó với bọn nhóc cũng chẳng để tâm mấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free