Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 498:

Anh lập tức ôm nhóc cương thi tóc đỏ trong ngực lùi về phía sau, né tránh nguy hiểm bị đụng trúng.

Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tư Thần đang đối diện với ánh mắt cuồn cuộn sát khí của anh trai rồi lập tức biến từ vua núi trở thành chim cút, sợ hãi và thấp thỏm của anh lập tức biến mất chẳng còn.

“Phì! Ha ha ha… ha ha ha ha…”

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Tư Thần giận mà không dám nói, cha ruột còn đang ở bên cạnh nhìn chằm chằm cậu kìa.

Vào thời khắc bi thảm sắp bị đập một trận, Hoắc Tư Thần đột nhiên nhớ tới Tể Tể.

“Tể Tể, ở đây của anh ba đau quá.”

Vừa rồi Tể Tể bị chú út kéo lùi về phía sau, cho nên không hề chú ý tới cuộc chiến ánh mắt của cha nuôi và anh ba.

Nghe thấy lời của anh ba, bé vội xoay người chạy bình bịch về phía Hoắc Tư Thần,

“Anh ba, anh đau chỗ nào ạ, Tể Tể xem thử xem.”

Thật ta Hoắc Tư Thần không đau, cậu da dày.

Nhưng cậu sợ bị cha đánh, hoặc là bị cha cho một trận măng xào thịt, thế là đáng thương ôm lấy em gái mềm mại.

“Tể Tể, anh ba cũng không biết đau ở đâu nữa, cảm thấy toàn thân đều rất đau, Tể Tể với anh ba về phòng…”

Mấy tiếng ‘roẹt roẹt’ vang lên làm cậu ngậm miệng lại

Cùng lúc đó, toàn bộ phòng ăn đều trở nên yên tĩnh.

Ba anh em Hoắc Trầm Huy Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân sững sờ.

Không ai ngờ tới nhóc cương thi tóc đỏ sẽ đột nhiên đi qua, sau đó không nói hai lời trực tiếp ra tay, trực tiếp xé rách quần áo của Hoắc Tư Thần.

Đúng vậy.

Là xé!

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn vào cái lưng trắng mịn của Hoắc Tư Thần, hai tay nó ôm đầu, lắc đầu một cách cẩn thận với Tể Tể rồi nói.

“Tể Tể, anh.. ba, sau lưng… không bị thương, xem… phía trước!”

Tể Tể vô thức ò một tiếng.

Nhóc cương thi tóc đỏ lập tức ra tay tiếp, tốc độ nhanh chóng đó làm cho ba anh em Hoắc Trầm Huy đều chưa tỉnh hồn lại, trong đầu Hoắc Tư Thần là người trong cuộc càng là một mảnh trống rỗng.

Đợi khi cậu tỉnh hồn lại, người đã bị nhóc cương thi tóc đỏ lật lại rút tới sạch bóng.

Hoắc Tư thần gào thét kinh hoàng một tiếng rồi che lại vị trí quan trọng kia lại, huyết khí cuồn cuộn, gương mặt đỏ bừng.

“A a a a! Tiểu Tương, em là một tên nhóc biến thái!”

Sau khi gào thét xong, Hoắc Tư Thần như lửa đốt mông mà che lại vị trí quan trọng của mình, chạy nhanh như một làn khói xông ra khỏi phòng bếp.

Che phía trước thì lại lộ ra phía sau, lúc xông ra ngoài, một tay cậu che ở phía trước, một tay che ở phía sau, hai phía đều lọt gió!

Ba anh em Hoắc Trầm Huy: “…”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đầu tiên là bị biến cố này dọa không hề nhẹ, đợi tới khi nhìn thấy cảnh tượng cháu trai ôm mông chạy như lửa đốt mông thì đều cười tới không thẳng lưng được.

“Ha ha ha ha!”

“Ha ha ha!’’

Cho dù là Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn bình tĩnh lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng con trai nhỏ đỏ mặt chạy mất như có lửa đốt sau mông thì cũng không nhịn được bật cười ra tiếng.

Hoắc Tư Thần đang bỏ chạy: “…”

A a a.

Nhóc cương thi, anh ba nhóc và nhóc chưa xong với nhau đâu!

Tể Tể thấy anh ba vẫn cứ che mông thì vội vàng nhặt quần áo đã nát thành mảnh vụn trên mặt đất lên rồi đuổi theo.

“Anh ba, nếu anh muốn che lại thì dùng quần áo này đi.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Ba anh em Hoắc Trầm Huy đồng loạt đen mặt, Hoắc Trầm Lệnh sải bước nhanh đi qua, xách con gái lên, đồng thời cũng nhanh chóng đẩy con trai đang trần như nhộng ra bên ngoài.

Ngại vì Tể Tể còn trong ngực, Hoắc Trầm Lệnh chỉ dùng mắt trừng con trai nhỏ một cái.

Nhưng loại cảnh cáo đó Hoắc Tư Thần đã nhận được.

Nhất định không thiếu được một trận măng xào thịt rồi!

Có lẽ là năm trận trở lên!

Hoắc Tư Thần: “…”

Sáng nay ở trường cậu mới học được một câu thành ngữ, không ngờ tới tối nay đã dùng tới luôn rồi… vui quá hóa buồn.

****1:

Ngày hôm sau Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đều phải tới công ty, Hoắc Trầm Vân tạm thời chưa vào tập đoàn nhà họ Hoắc làm việc, anh cũng không muốn tới tập đoàn nhà họ Hoắc.

Ước mơ của anh là trở thành một nghệ sĩ, cho nên vẫn muốn phấn đấu trong giới giải trí.

Bởi vì khoảng thời gian này xử lý chuyện của mẹ Đổng Tung Tung, cho nên công việc vẫn luôn bị gác lại.

Kỳ nghỉ còn lại một ngày cuối cùng, anh trực tiếp thận thầu nhiệm vụ đưa đón Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đi học và tan học.

Ông Hoắc va bà Hoắc vốn muốn đón mấy đứa nhỏ, nhưng Hoắc Trầm Lệnh nhớ tới điểm đặc biệt của hai đứa nhóc, không chút do dự mà từ chối.

“Đợi tới cuối tuần con dẫn tụi nhỏ về, cha mẹ cũng đừng qua lại nhiều, chú ý giữ gìn sức khỏe cẩn thận thì cuối tuần mới có sức chơi với tụi nhỏ.”

Bà Hoắc còn muốn nói gì đó, Hoắc Trầm Vân đã trực tiếp cúp điện thoại.

Nói đùa à, nếu như bị hai người già trong nhà biết được hai nhóc con trong nhà không phải là con người, là loại mà nói rơi đầu là rơi đầu, vậy chẳng phải trực tiếp tới địa phủ báo danh à?

Hơn nữa bên nhà cũ bên đó có không ít các ông lão bà lão thường tới lui, không an tĩnh như phía trang viên bên này, cũng giảm thiểu được khả năng hai bạn nhỏ sẽ dọa sợ người bên cạnh.

Hoắc Trầm Vân đưa Tư Thần đi trước, sau đó đưa hai bạn nhỏ đi học.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free