Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 499:

Hai trường học cách nhau gần, lần đầu tiên đưa trẻ con đi học, lại còn có hai nhóc con đặc biệt, Hoắc Trầm Vân không dám cách tụi nhỏ quá xa.

Thấp tha thấp thỏm cả một ngày, lúc sắp tan học, Hoắc Trầm Vân nhận được điện thoại của người đại diện, nói là có vấn đề công việt muốn gặp mặt nói chuyện với anh.

Hoắc Trầm Vân nhìn thời gian.

“Tôi biết rồi, gửi địa chỉ cho tôi đi.”

“Được!”

Đón hai bạn nhỏ xong, dẫn theo hai bạn nhỏ đi đón Tư Thần, sau đó Hoắc Trầm Vân dẫn ba cháu trai cháu gái đi tới nơi đã hẹn.

Hoắc Tư Thần nhìn trái nhìn phải, phát hiện đây không phải là đường trở về trang viên.

“Chú út, không phải là chú muốn dẫn ba tụi cháu đi bán đấy chứ?”

Khóe miệng Hoắc Trầm Vân đang lái xe giật giật: “Tại sao chú lại muốn bán các cháu?”

Lý do của Hoắc Tư Thần vô cùng đầy đủ: “Bởi vì hôm qua cháu gài bẫy chú.”

Hoắc Trầm Vân ha ha hai tiếng, liếc nhìn Hoắc Tư Thần một cái qua gương chiếu hậu.

“Cái đó cũng không làm chậm trễ cháu đi quỳ bàn phím! Cho nên chú út rộng lượng không tính toán, sẽ không bán các cháu đâu!”

Tể Tể kinh ngạc: “Anh ba, anh quỳ bàn phím lúc nào vậy ạ?”

Hoắc Tư Thần trừng mắt hung dữ với chú út một cái, nhưng khi nói chuyện với Tể Tể đang được cậu ôm trong lòng lại vô cùng dịu dàng.

“Sao có thể chứ? Chú út chỉ đùa thôi, nếu như anh ba quỳ bàn phím thì hôm nay nhất định đã không đi học được rồi, đầu gối không đau chắc?”

Tể Tể tin tưởng, dù sao đây cũng là anh ba của bé.

Nhóc cương thi tóc đỏ ngồi ở bên cạnh, dùng giọng nói non nớt nói.

“Có quỳ, tớ… nhìn thấy.”

Tể Tể: “Hả?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Không đợi Hoắc Tư Thần nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ đã tiếp tục bổ sung.

“Trừ… quỳ ra, còn viết… bản kiểm điểm… năm trăm chữ!”

Hoắc Tư Thần cực kỳ lúng túng, cậu nghiêng đầu nghiến răng tức giận nhìn chằm chằm nhóc cương thi tóc đỏ.

Cho dù cậu không nói chuyện, nhưng nhóc cương thi tóc đỏ cũng đã hiểu được ý của cậu.

“Anh ba… giáo viên nói… nói dốt là… đứa trẻ không ngoan!”

Tể Tể lập tức lắc đầu: “Đúng vậy, anh ba, cô giáo nói nói dối thì không phải là đứa trẻ ngoan! Anh ba, anh muốn là trẻ hư sao ạ?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Trầm Vân lái xe ở đằng trước nghe được đối thoại của ba bạn nhỏ ở phía sau, rồi lại nhìn thấy cháu trai Tư Thần xấu hổ tới đỏ mặt đỏ cổ, suýt chút nữa bật cười ra tiếng.

Hoắc Tư Thần yên lặng chôn đầu bên cổ của Tể Tể, giọng nói khàn khàn nói lời xin lỗi.

"Anh xin lỗi, Tể Tể, anh ba sai rồi.

Thanh danh một đời của cậu ở trước mặt Tể Tể đã không còn nữa!

Nhóc cương thi, nhóc đợi đấy cho anh!

Tể Tể ra dáng người lớn vỗ vỗ vai cậu ấy, dùng giọng nói non nớt an ủi cậu ấy.

“Không sao đâu anh ba, bà Mạnh Bà đã từng nói rồi, biết sai có thể sửa là tốt, anh ba vẫn còn nhỏ, bạn nhỏ ai cũng sẽ phạm sai lầm, sau này không nói dối nữa là được.”

Nhóc cương thi tóc đỏ gật mạnh đầu: “Đúng vậy!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Một học sinh tiểu học tám tuổi như cậu vậy mà lại bị em gái ba tuổi rưỡi dạy làm người như thế nào, mặt mũi của cậu …

Cả quãng đường sau đó, Hoắc Tư Thần đều ủ rũ.

Cho đến khi đến nơi cần đến, tiến vào đại sảnh tầng một, Hoắc Tư Thần mới một lần nữa lên tinh thần trở lại.

“Chú út, đây là đâu ạ?”

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ cũng nhìn trái nhìn phải, lần đầu tiên bọn nhóc tới đây, cảm thấy rất mới lại.

Hoắc Trầm Vân một kéo theo ba đi thẳng vào trong thang máy.

“Công ty sau này chú út sẽ đi làm, lát nữa chú út phải nói chuyện công việc với một chú khác, các cháu đợi ở trong phòng làm việc của chú út, chú út đã bảo người chuẩn bị đồ ăn ngon đồ uống ngon và đồ chơi rồi, các cháu ngoan nhé.”

Tể Tể vô cùng ngoan ngoãn: “Vâng ạ, chú út, chúng cháu sẽ ngoan ạ.”

Nhóc cương thi tóc đỏ ưỡn ngực: “Tiểu Tương sẽ bảo vệ anh ba và Tể Tể ạ."

Một câu “Ông đây bảo vệ nhóc ấy chứ” của Hoắc Tư Thần đã tới bên miệng, nhưng vừa nghĩ tới tính đặc biệt của nhóc cương thi tóc đỏ, cậu nuốt lời đó trở lại.

So lợi hại với một nhóc cương thi, cho dù cậu có sức lớn thì khi đánh nhau thật cậu cũng sẽ tan thành tro mất!

Hoắc Tư Thần vô cùng tự mình biết mình, từ từ lên tiếng.

“Chú út yên tâm, cháu sẽ trông nom em trai em gái cẩn thận ạ.”

Hoắc Trầm Vân sững sờ, sau đó thì cười lên, xoa xoa đầu cậu.

“Giỏi lắm! Có dáng vẻ của anh trai rồi!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Có ngày nào cậu không có dáng vẻ của anh trai chứ?

Chú cháu một hàng nói chuyện, thang máy đã xuống tới nơi.

Bởi vì thân phận của Hoắc Trầm Vân xảy ra biến hóa, cho nên phía bên công ty cũng đã chuẩn bị cho anh một phòng làm việc vô cùng rộng rãi sáng sủa, còn sắp xếp cả trợ lý và người đại diện hàng đầu tốt nhất của công ty.

Còn người đại diện trước đó, bởi vì muốn để anh bán da thịt nên vào ngày thân phận của anh được đưa ra ánh sáng cũng đã bị sa thải rồi, hơn nữa còn bị phong sát nữa.

Anh dẫn theo ba nhóc con vừa bước ra khỏi thang máy, người đại diện top đầu mà công ty sắp xếp cho anh là Hứa Liệt đã đang đợi ở trước cửa.

“Cậu Hoắc, cậu tới rồi.”

Hoắc Trầm Vân vẫn còn chưa quá quen người khác gọi anh như vậy nên hơi sững sờ một chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free