Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 496:
Nhóc cương thi tóc đỏ không ngừng hành động.
“Chú út, a, cơm!”
Hoắc Trầm Vân: “… A!”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Thần ăn cơm cũng ăn vô cùng khó khăn.
Chủ yếu là vì dáng vẻ vừa lúng túng vừa khó xử của Hoắc Trầm Vân đang ngồi trên ghế chẳng hề động đậy, giống như trong ngực đang ôm một trái bom hẹn giờ kia quá là buồn cười.
Muốn chết nhất là nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng cố gắng, phục vụ vô cùng chu đáo cho một loạt hành động ăn cơm uống nước uống canh ăn trái cây của chú út, mấy lần Hoắc Trầm Vân muốn mở miệng nói gì đó, đều bị Tiểu Tương dùng thức ăn ngon lấp miệng lại.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Tư Thần: “…”
Ha ha ha!
Ha ha ha!
Há há há!
Ha ha ha!
Không được!
Sắp không nhịn được nữa rồi!
Sắp cười điên rồi!
Hết lần này tới lần khác Hoắc Trầm Vân lại chẳng biết gì cả, anh chịu đựng cảm người thì đang ở bán cầu Bắc, nhưng lại cảm nhận được cái lạnh giá băng tuyết của nam cực.
Lại nhìn anh hai và cháu trai vừa đút Tể Tể ăn vừa lộ ra vẻ mặt kỳ quái, dáng vẻ dường như là đang nhẫn nhịn cái gì đó một cách vô cùng khó khăn, anh cứng đờ người nhìn một lượt, cuối cùng vẫn không nhịn được, nhân lúc cháu trai nhỏ trong lòng gắp thức ăn thì hỏi ra.
“Anh hai, Tư Thần, hai người làm sao vậy?”
Hoắc Tư Thần phụ trách dùng thức ăn ngon chặn miệng Tể Tể lại, không để Tể Tể dời lực chú ý lên người chú út.
Hoắc Trầm Huy thì vô cùng ăn ý phối hợp với cậu, trả lời vấn đề của em trai ngốc.
“Ha… không có gì, ha… có thể… có thể… phì… ha ha ha!”
Ông vừa cười lên, Hoắc Tư Thần đang nhịn tới sắc mặt đỏ bừng cũng phì cười theo.
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
…
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hai người này bị làm sao vậy?
Ăn cơm còn có thể ăn tới động kinh sao?
Hít!
Lạnh quá!
Anh vội vàng nói với cháu trai nhỏ trong ngực: “Tiểu Tương, chú út tự làm, chú út uống chút nước.”
Nhóc cương thi tóc đỏ hiếm khi nhìn thấy có người thân ôm nó lâu như vậy mà vẫn không có ý kiến gì, cho nên dù cơ thể đã cứng đờ, nhưng động tác của nó lại vô cùng lanh lẹ.
Chẳng qua động tác quá nhanh, lúc hoạt động các khớp xương ngón tay kêu cậc cậc rất lớn.
Hoắc Trầm Vân nghe thấy vậy thì khó hiểu nhìn qua.
“Tiểu Tương, ngón tay cháu làm sao vậy?”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn bàn tay cứng ngắc của mình: “Nó… bị cứng rồi… không quá… nghe lời.”
Hoắc Trầm Vân khó hiểu: “Ngón tay… của cháu, bị cứng rồi?”
Hoắc Trầm Vân đột nhiên nhìn về phía Hoắc Trầm Huy đang cười tới nghiêng ngả: “Anh hai, ngón tay của Tiểu Tương bị làm sao vậy, đi khám bác sĩ chưa?”
Nhóc cương thi tóc đỏ vừa nghe thấy bác sĩ thì lập tức lắc đầu.
“Không… cần khám… bác sĩ, phơi… ánh trăng là được.
”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tới rồi tới rồi, lại tới rồi, lại bắt đầu nghe không hiểu rồi.
Hoắc Trầm Vân nhịn cái lạnh thấu xương lại, gian nan xoa mái tóc dài của nhóc cương thi tóc đỏ, sau đó nhỏ giọng hỏi Hoắc Trầm Huy còn đang cười tới không dừng được.
Anh không tiện nói thẳng trước mặt Tiểu Tương là thân thể nó có chút vấn đề, cho nên hỏi khá mơ hồ.
“Anh hai, thế này… có phải là bệnh xơ cứng teo cơ không?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Tư Thần: “…”
Thật má nó là bệnh xơ cứng teo cơ!
Không ổn rồi!
Sắp cười chết rồi!
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha ha!”
“Ha ha ha ha ha!”
…
Trên mặt Hoắc Trầm Vân đều là vẻ không hiểu gì, nhóc cương thi tóc đỏ cũng hoang mang, gương mặt của Tể Tể đang gặm xương bị miếng xương to chặn lại, chỉ lộ ra đôi mắt to đen nhánh trong veo.
Chẳng qua lúc này trong đôi mắt long lanh đó cũng toàn là vẻ mờ mịt.
Đôi mắt bé đảo trái đảo phải, nhìn chú hai đang cười tới toàn thân run rẩy, rồi lại nhìn anh ba cười tới liên tục đập bàn, Tể Tể nuốt sạch thịt trong miệng.
“Chú út, cái gì là chứng xơ cứng teo cơ ạ? Ai bị xơ cứng teo cơ ạ?”
Nhóc cương thi tóc đỏ cũng nghiêng đầu, ngẩng đầu nhìn về phía anh ta.
“Đúng vậy, chú út, cái gì là… bệnh xơ cứng teo cơ, ai… bị ạ?”
Hoắc Trầm Vân bị hỏi tới không biết nên nói như thế nào.
Hoắc Trầm Huy hóng hớt bên cạnh cười tới chảy cả nước mắt.
Hoắc Tư Thần cười tới không cẩn thận trượt chân ngã thẳng xuống dưới bàn.
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha ha ha!”
…
Hoắc Trầm Lệnh trở lại từ công ty, vừa vào phòng khách ông đã nghe thấy tiếng cười của con trai nhỏ và anh hai truyền tới từ phía phòng bếp.
Tiếng cười đó…
Hoắc Trầm Lệnh không nhịn được ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Đèn treo thạch anh dường như cũng sắp rung lắc rồi.
Ăn một bữa cơm, thế này là chơi trò gì vậy, high như vậy?
Hoắc Trầm Lệnh bước nhanh hơn tới phòng ăn.
Tể Tể tinh mắt, vừa nhìn thấy cha nuôi, bé lập tức lau bàn tay dầu mỡ rồi đi qua.
“Cha ơi ~”
Hoắc Trầm Lệnh ôm bé lên, nhìn thấy anh hai cười tới toàn thân co quắp và con trai út với tiếng cười vang vọng khắp phòng bếp nhưng không nhìn thấy bóng người đâu.
“Tể Tể, anh ba của con đâu?”
Hoắc Tư Thần nghe thấy tiếng nói của cha, cười tới dứt hơi.
“Ha… ha ha… ba, con… con ở dưới… ha ha ha… bàn này… ha ha ha…”
Hoắc Trầm Lệnh híp mắt, giọng nói lạnh lùng.
“Làm cái gì vậy?”
Hoắc Tư Thần cười tới nói không ra lời, Hoắc Trầm Huy hòa hoãn lại, cũng cười tới không kiềm chế được.
“Không có gì, Trầm Lệnh, chỉ là… Trầm Vân ôm Tiểu Tương, nhìn thấy ngón tay của Tiểu Tương… bị cứng, hoài nghi Tiểu Tương… ha ha, có bệnh xơ cứng teo xương.”