Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 495:
Hoắc Tư Thần nhe răng: “Vậy thì nhóc luyện tập nhiều hơn sao cho thân thể càng ngày càng tự nhiên hơn đi, lúc nhóc cười lên thật sự rất đáng sợ!”
Nhóc cương thi tóc đỏ sờ mặt mình: “Nhưng mà… cái này đều chết hết rồi, không… động được.”
Trừ khi sức mạnh của nó tăng thêm một bậc nữa, có thể sẽ hơi tự nhiên hơn chút.
Hoắc Tư Thần vô thức nói một câu: “Toàn thân trên dưới nhóc có chỗ nào không chết chứ?”
Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu, mềm mại ừ một tiếng.
“Đều chết hết! Chết hết rồi, mới có thể biến cứng!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Hoắc Trầm Huy cười không ngừng được: “Vậy nên Tư Thần, cháu thế này là muốn so đo với một người đã hoàn toàn biến cứng à? Người này còn là em trai của cháu nữa đấy!”
Hoắc Tư Thần: “…”
A a a!
Hoắc Tư Thần vừa phát cáu vừa không biết làm thế nào điên cuồng và cơm vào trong miệng.
Lúc này Hoắc Trầm Vân bước vào, đúng lúc nghe thấy lời của Hoắc Trầm Huy.
Anh hít một hơi khí lạnh: “Anh hai, cái gì mà là so đo với một người hoàn toàn cứng nhắc vậy, người này còn là em trai của Tư Thần? Tiểu Tương sao?”
“Tiểu Tương cứng chỗ nào?”
Hoắc Trầm Vân càng muốn nói một câu “Toàn thân cứng ngắc, lẽ nào không phải là người chết sao, sao có thể nói con trai mình mới nhận nuôi như vậy chứ”?
Chẳng qua nghĩ tới hai chữ “người chết” này không may mắn, anh lại nuốt lời trở lại.
Tể Tể nghe thấy giọng nói của Hoắc Trầm Vân, bé lau miệng một cái rồi nhanh chóng nhảy xuống khỏi ghế, chạy bình bịch qua gọi anh.
“Chú út!”
Hoắc Trầm Vân lập tức cúi người xuống ôm Tể Tể lên.
Nhóc cương thi tóc đỏ thấy vậy thì do dự một chút.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Thần đồng thời lên tiếng: “Tiểu Tương, mau lên, đây là chú út!”
Cùng lúc đó, Hoắc Tư Thần cũng nhanh chóng đi qua ôm lấy Tể Tể vừa xông vào trong lòng Hoắc Trầm Vân đi.
“Tể Tể, mau, anh ba đút em ăn!”
Tể Tể còn chưa ăn no, vừa nghe thấy ăn thì bé lập tức gật đầu.
“Cảm ơn anh ba ạ!”
Hoắc Tư Thần vui với thấy răng không thấy mắt, nhanh chóng gắp thức ăn, xới cơm, múc canh cho Tể Tể.
Hoắc Trầm Vân bên kia bị nhóc cương thi tóc đỏ xông vào trong ngực.
Lần đầu tiên chính thức gặp mặt với cháu trai mới trong nhà, trái tim nóng rực của anh gần như lập tức lạnh tới thấu tim khi cháu trai xông vào trong ngực anh.
Hoắc Trầm Vân hít vào một tiếng: “Tiểu Tương, cháu chui vào trong tủ lạnh chơi à?”
Nhóc cương thi tóc đỏ dùng giọng nói non nớt giải thích: “Không… Tiểu Tương là… ra từ trong đất! Mới ra ngoài… chưa… bao lâu!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Chữ nào cũng nghe rõ, cũng biết hết, nhưng kết hợp với nhau anh lại không hiểu.
Cái gì gọi là ra khỏi mặt đất chưa lâu, cháu trai đang coi mình là đồ cổ sao?
****9:
Lúc Tể Tể ăn từng ngụm cơm, nhìn chú út ôm nhóc cương thi tóc đỏ còn đang đứng ở cửa phòng ăn, bé nuốt thức ăn xuống rồi vội mở miệng.
“Chú út, chú ăn cơm chưa ạ?”
Hoắc Trầm Vân vô thức lắc đầu, anh lạnh tới rất muốn quăng cháu trai lạnh như khối băng trong ngực ra ngoài.
Nhưng nếu như thật sự làm như vậy, anh cũng sẽ tự mình coi thường chính mình.
“Chú còn chưa ăn, chú vừa mới về.”
Tể Tể nhiệt tình gọi anh: “Vậy chú út, chú mau ngồi xuống cùng nhau ăn đi! Chúng cháu mới bắt đầu ăn thôi ạ.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Thần đồng thời mở miệng: “Tể Tể mau ăn đi, chú út của cháu/em là người lớn rồi, sẽ không làm mình bị đói đâu.”
Hoắc Trầm Huy lại nâng cằm, cười ha ha nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.
“Đúng không, Trầm Vân?”
Hoắc Trầm Vân lập tức lắc đầu: “Đúng vậy, Tể Tể yên tâm, chú út sẽ không làm mình bị đói đâu.”
Nhưng mà thứ trong ngực quá lạnh quá lạnh, càng ngày càng lạnh.
Tể Tể nhìn nhóc cương thi tóc đỏ đang được chú út ôm trong lòng, nhớ tới tính đặc biệt của nhóc cương thi tóc đỏ, lúc bé đang định đi qua giúp đỡ, Hoắc Tư Thần đã kéo bé lại.
“Tể Tể, mau, anh ba lựa hết xương cá ra rồi, há miệng, a, ăn cá nào.”
Hoắc Trầm Huy cũng lựa gạch cua ra đưa tới trước mặt Tể Tể.
“Tể Tể, mau, chỗ chú hai còn có gạch cua cháu thích ăn này.”
Tể Tể: “…”
Chú hai và anh ba quá nhiệt tình, Tể Tể thịnh tình khó chối.
Sau đó… không cần thận quên mất việc chỗ chú út.
Thế là, Hoắc Trầm Vân ôm cháu trai nhỏ lạnh như một khối băng ngồi xuống cạnh bàn, lúc anh muốn cầm lấy đũa lại cảm thấy ngón tay mình rất lạnh, thế là lại thu trở lại.
Nhóc cương thi tóc đỏ cho rằng chú út cũng muốn để nó đút, thế là quả quyết nhận thầu tất cả phục vụ ăn cơm gắp thức ăn uống canh của Hoắc Trầm Vân.
“Chú út, hải sâm, ăn.”
Hoắc Trầm Vân nhớ tới xương sườn nướng của Tể Tể, anh vô cùng nhạy cảm với thịt.
“Cảm ơn Tiểu Tương, chú út không ăn hải sâm.”
Nhóc cương thi tóc đỏ lại đổi món.
“Chú út, thịt kho tàu, ăn ngon!”
Hoắc Trầm Vân khốn khổ mở miệng: “Cảm ơn Tiểu Tương, chú út cũng không ăn thịt kho.”
Nhóc cương thi tóc đỏ không để ý, lại đổi tiếp.
“Chú út, uống canh!”
Thịnh tình khó chối, lúc Hoắc Trầm Vân chuẩn bị cúi đầu uống canh, anh nhìn thấy thịt gà ác bên trong bát canh thì lập tức nghẹn lại, vẻ mặt không ngừng biến đổi, cuối cùng lại lúng túng mở miệng.
“Cái đó, Tiểu Tương, chú út…”
Nhóc cương thi tóc đỏ lập tức hiểu được, lại đổi.
“Chú út, rau!”
Cuối cùng Hoắc Trầm Vân cũng mở miệng.