Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 494:

Cha ruột và em trai mới đều ở trang viên bên này, còn có các em trai em gái của nhà chú hai, Hoắc Tư Lâm gần như cũng cắm cọc ở trang viên.

Ông Hoắc và bà Hoắc thấy vậy, cũng đi tới trang viên nhà họ Hoắc xem thử.

Giờ vừa thấy… cũng trực tiếp không đi nữa luôn, cắm rễ ở trong trang viên.

Bởi vì chuyện của mẹ Đổng Tung Tung, Hoắc Trầm Vân vẫn luôn bôn ba giữa bệnh viện và nhà cũ, giữa đường còn tham gia tang lễ của Vương Ngọc Linh một lát, rồi lại vội vàng trở về bệnh viện.

Cho nên đợi tới khi Hoắc Trầm Vân xử lý xong chuyện của mẹ Đổng Tung Tung rồi trở lại mới phát hiện, ở nhà cũ, ngoài dì giúp việc và quản gia ra, không có một chủ nhân nào cả.

“Cậu tư, ông chủ và bà chủ đều ở bên trang viên, cậu hai và cậu chủ cũng ở trang viên bên đó.”

Vẻ mặt Hoắc Trầm Vân căng thẳng: “Phía trang viên bên kia xảy ra chuyện gì sao?”

Dì giúp việc lắc đầu, cười ha ha.

“Không phải, là do các cậu chủ và tiểu thư Tể Tể đều bắt đầu đi học rồi, ông chủ nói cậu hai và cậu ba đều quá bận nên có thời gian rảnh bọn họ đều đi chăm sóc các cậu chủ nhỏ và tiểu thư Tể Tể.”

Mặc dù phần lớn thời gian, căn bản không cần ông chủ và bà chủ chăm sóc.

Thường là ông chủ và bà chủ đi qua một chuyến, cậu Tư Tước Tư Cẩn và cậu Minh Tư của nhà họ Bách đã đi đón tiểu thư Tể Tể và cậu Tiểu Tương về rồi.

Có lúc bọn họ tới sớm, cậu Tiểu Tương và tiểu thư Tể Tể còn chưa tan học, lúc đợi cậu Tiểu Tương và tiểu thư Tể Tể, sẽ có không ít người quen qua nói chuyện, ông chủ và bà chủ đều không thích mấy cuộc trò chuyện rõ ràng có mang theo mục đích đó, sau khi đi một lần thì không tới trường học nữa, thành thật đi lại chờ đợi ở cổng trang viên.

Muốn đón hai bạn nhỏ đi nhà trẻ về sao, không chỉ có cậu hai không đồng ý, cậu ba cũng ngăn cản.

Ông chủ tức tới sầm mặt, bà chủ cũng mắng cậu hai và cậu ba một trận.

Nhưng dù thế nào cậu hai và cậu ba cũng vẫn giữ vững ý kiến của mình, ngoài ra, các cậu chủ nhỏ cũng vô cùng đồng ý với ý kiến của cậu hai và cậu ba, tiểu thư Tể Tể và cậu Tiểu Tương cũng thích ở trang viên bên đó, ông chủ và bà chủ hoàn toàn không còn cách nào nữa.

Có thể làm gì được chứ?

Nhớ mấy nhóc con thì đi qua thăm thôi.

Hoắc Trầm Vân thở phào một hơi, chỉ cần không phải là chỗ anh hai xảy ra chuyện thì tốt rồi.

Anh cười vô cùng thoải mái, cho dù vẻ mặt rất mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng có thần.

“Được, vậy tôi qua đó xem thử!”

Hoắc Trầm Vân lái xe đi thẳng tới trang viên, lúc tới trang viên nhà họ Hoắc, Hoắc Trầm Huy đã về tới nhà, Hoắc Trầm Lệnh vì tạm thời có hội nghị gấp nên vẫn chưa trở về, dặn dò mọi người không cần đợi ông.

Quản gia La là người đầu tiên nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, lập tức mỉm cười bước lên.

“Cậu tư, cậu tới rồi.”

Hoắc Trầm Vân gật đầu, vừa bước vừa hỏi.

“Ông chủ và bà chủ cũng ở đây à?”

Quản gia La mỉm cười lắc đầu: “Ông chủ và bà chủ tạm thời có việc, vừa đi được một lát rồi ạ.”

Được rồi.

Hai người già vẫn ổn là được, Hoắc Trầm Vân sải bước bước nhanh vào bên trong.

Bởi vì nhóc cương thi tóc đỏ không cần ăn cơm, hơn nữa còn đặc biệt giống như Tể Tể, nên cũng không có ai dám tùy tiện tiếp xúc với nó, cho nên lúc ăn cơm, nó vẫn thường ngồi cạnh gần Tể Tể.

Một bên còn lại của Tể Tể thì xem xem ba anh em nhà họ Hoắc ai là người may mắn, có thể cướp được vị trí đó.

Chẳng qua từ thứ hai đến thứ sáu thường không cần cướp, mấy nhóc lớn hơn trong nhà, ví dụ như Hoắc Tư Lâm Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước thường không về nhà.

Hoắc Tư Thần ngồi một bên khác của Tể Tể, dồn hết sức cùng nhóc cương thi tóc đỏ cùng nhau đút cho Tể Tể ăn.

Hoắc Trầm Huy ngồi xuống bên cạnh, nhìn cháu trai nghẹn đỏ mặt thì khóe miệng giật giật.

“Tư Thần, cháu không đói à?”

Hoắc Tư Thần cũng đói.

Nhưng mà nhóc cương thi tóc đỏ quá làm người ta tức giận.

Cậu gắp cho Tể Tể món gì thì cũng không gắp thắng được nhóc cương thi tóc đỏ, cho nên cậu dứt khoát tạm thời không ăn nữa, chỉ lo đút cho Tể Tể ăn.

Tể Tể ăn tới khóe miệng đều là dầu mỡ, lúc bé nghiêng đầu nói chuyện với cậu, Hoắc Tư Thần vừa định rút giấy ăn ra lau miệng cho Tể Tể, bàn tay cầm giấy ăn của nhóc cương thi tóc đỏ đã đưa tới bên miệng của Tể Tể.

Hoắc Tư Thần: “…”

Hu hu hu!

Cương thi giỏi lắm!

Cái gì cũng cướp làm trước cậu ta!

Đây là em gái của cậu ta mà!

Hoắc Tư Thần tức giận nhìn chằm chằm vào nhóc cương thi tóc đỏ: “Mặc dù nhóc không cần ăn cơm, nhưng mà lúc nói chuyện nhóc vẫn còn nói lắp, nếu không thì sau này lúc chúng ta ăn cơm nhóc luyện tập nói chuyện nhiều thêm đi?”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Em… có luyện tập, buổi tối lúc mọi người… ngủ,… em phơi ánh trăng.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Cậu vô thức nghiêng đầu tìm đồng minh, kết quả hôm nay các anh trai đều không trở về.

Hoắc Trầm Huy rất ít khi nhìn thấy cháu trai chịu thiệt trước mặt bạn nhỏ khác thế này, ông không nhịn được cười lên.

“Tư Thần, cháu ăn cơm của cháu đi, cháu xem, Tể Tể và Tiểu Tương đều lo cho cháu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free