Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 493:
Hứa Minh Siêu thở phào: “Vậy thì tốt! Tư Lâm là con ruột của chị con, sau này chúng ta muốn lấy tiền nữa, nó và chúng ta có tình thân huyết thống không thể cắt đứt, thằng nhóc tóc đỏ kia lại không phải!”
Liễu Quế Lan gật đầu: “Cái này mẹ có thể không biết được à? Chẳng qua con nói cũng đúng, hôm nay Hoắc Trầm Huy và Tư Lâm quả thật khá thân thiết với nhóc con tóc đỏ đó, lúc về mẹ bảo người đi tra thử xem!”
Hứa Minh Siêu an tâm hơn, mẹ gã cho người đi tra, vậy thì sẽ không chỉ là nói suông.
“Mẹ cực khổ rồi!”
“Con nhớ mẹ tốt là được, con về nhà bảo vợ con, bảo nó cũng ra ngoài đi làm đi! Bây giờ chị con đã không còn nữa, số tiền nhà họ Hoắc có thể đưa cho chúng ta nhất định sẽ không bằng lúc chị con còn sống được!”
“Vâng! Mẹ, em ấy ở bên đó, đợi lát nữa con sẽ nói với em ấy!”
…
Cha con Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm vẫn luôn chú ý tới hành động của ba người Liễu Quế Lan Hứa Minh Siêu và Trần Tuệ Quyên, nhìn thấy bọn họ yên lặng rời đi, cha con hai người như trút được gánh nặng.
Nhóc cương thi tóc đỏ ở bên cạnh bọn họ, ngẩng đầu nhìn bọn họ, rồi lại nhìn về phía ba người Liễu Quế Lan.
“Cha, anh trai… hai người… đang nhìn cái gì vậy?”
Không đợi hai người nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ đã học như vẹt, nói lại lời của Liễu Quế Lan và vợ chồng Hứa Minh Siêu một lần.
Hoắc Trầm Huy không có chút ngoài ý muốn nào, ba người Liễu Quế Lan Hứa Minh Siêu và Trần Tuệ Quyên đã bị Vương Ngọc Linh chiều hỏng rồi, gần như đã mất đi năng lực sinh tồn của chính mình.
Hồi đó khi Vương Ngọc Linh ngoại tình, ông ký tên trên giấy ly hôn, nhưng Vương Ngọc Linh vẫn cứ không ký.
Cuối cùng ông xin hai năm sau sẽ tự động ly hôn, kết quả Vương Ngọc Linh đã mất.
Tể Tể cách xa hơn chút, nhưng bé nghe được hết, bé bước lại gần.
“Chú hai, anh Tư Lâm, mọi người nợ Liễu Quế Lan tiền sao ạ?”
Hoắc Trầm Huy còn chưa nói chuyện, Hoắc Tư Lâm đã mở miệng.
“Cha, cha không cần bận tâm đến con, con vẫn nói câu nói đó, cho dù mẹ vẫn còn, con cũng sẽ mãi mãi đứng về phía của cha.”
Người phạm sai lầm là mẹ của anh, người vô tội là cha, mấy năm nay cha đều bận rộn với công việc, có lẽ là có chút qua quýt với mẹ, nhưng mấy năm nay mẹ đã dựa vào cha lấy tiền và chỗ tốt từ nhà họ Hoắc cho bà ngoại và cậu, cha cậu thật sự không biết sao?
Thật ra đều biết cả!
Chẳng qua cha nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần không đụng chạm tới điểm giới hạn của cha, cha cũng chẳng để tâm nuôi thêm một nhà người rảnh rang của nhà bà ngoại.
Anh không hề đồng ý cha đưa ra mười triệu này, anh biết cha mình đang vì người con trai là mình, vì đó là mẹ của mẹ ruột anh, không muốn làm anh khó xử.
“Cha, con chưa bao giờ khó xử, cho nên cha không cần lưu tình với bọn họ!”
Những năm này, nhà bà ngoại đã lấy đâu chỉ là mười triệu?
Nhưng bọn họ vĩnh viễn không biết đủ!
Hoắc Trầm Huy hơi ngẩng đầu, ánh mặt trời bị mây đen che kín, nhưng ánh vàng nhạt vẫn rơi xuống từ cạnh mây đen.
Ông nhìn bầu trời đã sắp phá mây mà ra, mỉm cười, đôi mắt hơi ướt át, nhưng lại chứa đựng ý cười thoải mái.
Ông hít sâu một hơi rồi vỗ vai con trai, nhịn xuống sự ướt át trong mắt.
“Được, cha biết rồi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ ôm lấy đùi ông: “Cha ơi, không… buồn!”
Bao nhiêu thương cảm vui vẻ của Hoắc Trầm Huy đều lập tức biến mất khi nhóc cương thi tóc đỏ ôm lấy đùi ông, chỉ còn chừa lại cái lạnh thấu xương.
Thường xuyên bị con trai nuôi không trâu bắt chó đi cày ôm một cái, liệu ông có bị bệnh thấp khớp trước tuổi già không?
“Tiểu Tương à…”
Tể Tể cũng nhìn ra vừa rồi tâm trạng của chú hai phập phồng rất lớn, còn có chút muốn khóc, thế là bé giúp nhóc cương thi tóc đỏ một tay.
“Anh Tiểu Tương, anh ôm cha mới của anh đi, như vậy chú hai sẽ không buồn nữa.”
Lời vừa dứt, Tể Tể đã nắm lấy cánh tay của nhóc cương thi tóc đỏ, quăng nó vào trong ngực của chú hai.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Bây giờ thì thật sự chẳng còn chút tâm trạng phức tạp nào nữa rồi, chỉ còn nghĩ có nên quăng đứa con trai này đi không thôi!
Hết lần này tới lần khác nhóc cương thi tóc đỏ lại học theo dáng vẻ ở cùng trước đó của Tể Tể với cha nuôi Hoắc, đột nhiên ôm lấy cổ ông, sau đó thơm một cái lên má ông.”
“Cha!”
Hoắc Trầm Huy cảm thấy khí lạnh xuyên thấu qua bắp thịt gò má mình, xuyên thẳng vào kẽ răng, sau đó lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu.
Hoắc Tư Lâm và mấy người Hoắc Trầm Huy đang đi qua bên đó nhìn thấy cảnh này, ai cũng không phúc hậu mà bật cười.
Hoắc Trầm Huy: “…”
****8:
Thời gian trôi qua rất nhanh, nửa tháng nghỉ hè cuối cùng trôi qua nhanh chóng trong sự điên cuồng làm bài tập của các anh em nhà họ Hoắc.
Ngày một tháng chín, chính thức khai giảng, mấy nhóc con nhà họ Hoắc cũng gia nhập vào đại quân đi học.
Xét vì tính đặc biệt của nhóc cương thi tóc đỏ, Hoắc Trầm Huy không dám đón nó trở về nhà cũ để nuôi, mà tiếp tục để nó ở lại chỗ trang viên nhà họ Hoắc.
Đương nhiên, đã nhận nuôi rồi, dù thế nào ông cũng là một người cha, cho nên gần như là sau khi tan làm ông đều tới trang viên bên này.