Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 492:

Kết quả Hoắc Trầm Huy phát hiện, người lúng túng chỉ có một mình ông, bầu không khí chỗ em hai vô cùng hài hòa, một người cha bốn người con vui vẻ hòa thuận.

Ông bên này… ông suýt chút nữa bị nhóc cương thi tóc đỏ đông thành đá bào rồi.

Vừa nghiêng đầu, ông lại phát hiện con trai Hoắc Tư Lâm đang nhìn mình.

Hoắc Trầm Huy: “…”

Hoắc Tư Lâm đi qua, trên gương mặt gầy như sắp thay đổi hiện lên nụ cười rực rỡ, mặt mày đều vô cùng dịu dàng.

“Cha, cha cũng có một người con trai, cũng có thể ôm mà.”

Nhóc cương thi tóc đỏ tiếp nhận được tín hiệu, nó do dự một chút rồi nói: “Cha?”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Hoắc Tư Lâm: “…”

Người anh nói là chính mình, anh định cũng ôm cha mình.

Hoắc Trầm Lệnh thính tai, ông híp mắt, ôm Tể Tể xoay người nhìn về phía Hoắc Trầm Huy.

“Anh hai, nếu như anh không ngại thì ghi tên Tiểu Tương dưới danh nghĩa của anh đi?”

“Vậy thì Tể Tể vẫn gọi anh Tiểu Tương là anh Tiểu Tương, anh Tiểu Tương cũng vẫn gọi cha là chú! Chúng ta vẫn là người một nhà, anh Tiểu Tương vẫn cùng đi nhà trẻ với Tể Tể như cũ, tốt quá!”

Nhóc cương thi tóc đỏ gọi càng vui vẻ hơn.

“Cha ơi!”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Hoắc Tư Lâm cười híp mắt gật đầu: “Hoàn toàn có thể, cha!”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩng đầu lên nhìn ông một cách trông mong, sau đó dùng giọng nói non nớt gọi theo.

“Cha!”

Hoắc Trầm Huy cắm răng đấu tranh: “Nhóc có cha rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh cười ha ha: “Tể Tể cũng có cha rồi mà.”

Tể Tể gật đầu một cách đáng yêu: “Đúng ạ! Tể Tể có hai người cha, anh Tiểu Tương cũng có thể!”

Nhóc Cương thi tóc đỏ: “Cha ơi ~~~”

Hoắc Trầm Huy: “…”

****7:

Nhóc cương thi tóc đỏ cứ như vậy được Hoắc Trầm Huy nhận nuôi, trở thành em trai của Hoắc Tư Lâm, trở thành anh họ thứ hai của Tể Tể sau Hoắc Tư Lâm.

Vẫn là anh em như cũ! Vẫn gọi Hoắc Trầm Lệnh là chú, vẫn cùng nhau đi nhà trẻ.

Trừ người cha Hoắc Hầm Huy ‘vui vẻ làm cha’ đang lo lắng bất an ra, các chủ nhân khác trong trang viên nhà họ Hoắc đều vô cùng vui vẻ.

Một ngày sau, Vương Ngọc Linh được hạ táng.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đều xin nghỉ, cùng nhau tham gia tang lễ.

Bởi vì khi còn sống Vương Ngọc Linh vẫn cứ kiên quyết không ly hôn, cho nên cho dù hôn nhân chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa thì bà ta vẫn là vợ của Hoắc Trầm Huy.

Tang lễ được làm rất đơn giản, dù sao chuyện Vương Ngọc Linh ngoại tình với Cốc Hưng Bác cũng có không ít người biết, sau khi Cốc Hưng Bác bị bắt đi, người biết tin tức này lại càng nhiều hơn, cho nên mọi chuyện đều được giản lược.

Cũng có không ít người đợi xem trò hay của nhà họ Hoắc, dù sao Vương Ngọc Linh ngoại tình, Hoắc An An còn là con gái của Cốc Hưng Bác, nhưng mà vẫn chưa ly hôn…

“Đời này Hoắc Trầm Huy chỉ cần nghĩ tới chuyện đó là tức điên lên nhỉ?”

“Chắc là tang lễ này sẽ vô cùng ‘náo nhiệt’ đây!”

“Là đàn ông thì không thể nhịn được!”

“Đúng vậy!”

Giọng nói nghị luận rất nhiều, mọi việc trong tang lễ được giản lược, nhà họ Hoắc chỉ mời những họ hàng thân thiết và những bạn hợp tác có quan hệ rất tốt tới.

Ngoài dự liệu của không ít người, tang lễ được tổ chức vô cùng thuận lợi.

Đợi sau khi các thân thích bạn bè tham gia tang lễ rời đi, Liễu Quế Lan đi tới trước mặt Hoắc Trầm Huy, trong mắt là sự đắc ý không nói ra.

“Trầm Huy, mặc dù Ngọc Linh có lỗi, nhưng nó đã mất rồi, cho dù không có công lao thì cũng có khổ lao.”

Nói tới đây, ánh mắt của bà ta đặt lên người Hoắc Tư Lâm ở bên cạnh, giọng nói nghẹn ngào.

“Huống hồ nó còn nuôi cho con một người con trai tốt như Tư Lâm, con không thể vì nó không còn nữa mà quên đi những khổ lao của nó.”

Hoắc Tư Lâm bình tĩnh lên tiếng: “Bà ngoại, bà lấy tiền rồi, những lời này không cần nói nữa đâu.”

Hứa Minh Siêu ở bên cạnh lên tiếng một cách không hài lòng: “Tư Lâm, nói chuyện với bà ngoại thế nào thế? Số tiền đó là nên có, người mất là mẹ của con, bà ấy có chỗ không đúng, nhưng người chết là lớn nhất! Nhà họ Hoắc mấy người có tiền như vậy…”

Liễu Quế Lan nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh ở cách đó không xa nhìn qua thì vội vàng kéo lấy ông tay áo của con trai.

“Ừ ừ ừ, bà ngoại biết rồi, Tư Lâm, con chăm sóc tốt cho mình, bà ngoại và cậu con vẫn còn có chuyện khác, chúng ta đi trước đây.”

Mẹ con hai người nhanh chóng rời đi, sau khi lên xe Hứa Minh Siêu nhìn về phía Liễu Quế Lan một cách không vừa lòng.

“Mẹ, chúng ta cứ vậy đi à? Mới đưa có mười triệu, đuổi ăn mày chắc!”

Liễu Quế Lan trừng mắt với con trai: “Con hiểu cái gì, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, trước tiên lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu! Tại sao mẹ lại dẫn con đi, không nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh ở chỗ đó à?”

Nhắc tới Hoắc Trầm Lệnh, Hứa Minh Siêu cũng có chút sợ hãi.

Nhưng nhớ tới hôm nay Hoắc Trầm Huy vẫn luôn dẫn theo một nhóc con tóc đỏ bên cạnh, Hứa Minh Siêu lại có chút không nhịn được.

“Mẹ, thằng nhóc tóc đỏ kia có quan hệ gì với Hoắc Trầm Huy vậy?”

Liễu Quế Lan cũng không biết, bởi vì giằng co lâu như vậy, cuối cùng Hoắc Trầm Huy lại thẳng thắn đưa tiền cho nên bà ta không hỏi nhiều nữa.

“Không biết, chẳng qua con yên tâm, nhất định không phải là giống của Hoắc Trầm Huy! Về phương diện đó khi đó chị gái con đã từng nhắc với mẹ rồi, Hoắc Trầm Huy một lòng với công việc, không có thời gian đi ngoại tình đâu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free