Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 491:

“Chính là mỗi ngày đều ngủ nghỉ ở bên đường hoặc là dưới gầm cầu, có ăn thì ăn, không có ăn thì sẽ đói, là người không có nhà.”

Nhóc cương thi tóc đỏ nghĩ một lát, do dự một chút rồi nó vẫn gật đầu.

“Vậy… chắc cha… chính là… người lang thang.”

Hoắc Tư Thần nhớ tới dáng vẻ nhếch nhác bẩn thỉu đến tướng mạo cụ thể cũng không nhìn ra khi mới đi ra của nhóc cương thi tóc đỏ thì không nhịn được cảm khái một tiếng.

“Cương thi các em thật là đáng thương!”

Tể Tể cũng cảm thấy vậy: “Nếu không cũng không đến nỗi chỉ còn chừa lại mỗi ván quan tài!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “… Tớ… ván quan tài của tớ… cũng… không còn rồi…”

Mọi người nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn về phía Thỏ Đen đã sắp biến thành thỏ đông lạnh trong ngực nhóc cương thi tóc đỏ.

Thỏ Đen đã lăm le tới ván quan tài của nhóc cương thi tóc đỏ đồng thời cũng đổ lỗi hành vi này cho người khác: “…”

Tể Tể giáo dục Thỏ Đen: “Thỏ Đen, sau này không cho mày lừa người khác nữa!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần dọa dẫm Thỏ Đen: “Nếu không biến mày thành tên rùa nghèo!”

Thỏ Đen: “…”

Sống một cách hèn mọn hay là bỏ mạng một lần rồi đi đầu thai?

Thôi, vẫn là sống một cách hèn mọn đi!

Nó sấy chết đám thú hai chân nhà họ Hoắc này!

Thỏ Đen tủi thân nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, đại nhân nhỏ, sau này tôi thật sự không dám nữa, thật đấy!”

Nhìn thấy Thỏ Đen mở miệng nói tiếng người, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm đều sững sờ.

Nhưng cũng chỉ có sững sờ, dù sao có Tể Tể đáng yêu có thể tháo đầu xuống ở đây, còn có một nhóc cương thi tóc đỏ nữa, vậy có thêm một con Thỏ Đen mở miệng nói tiếng người thì hình như không có gì không thể tiếp thu cả.

Năng lực tiếp thu vô cùng tốt!

Người một nhà nói chuyện, buổi họp báo cũng đã tới hồi cuối.

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng thờ ơ, ông nhìn vào tất cả mọi người, giọng nói vô cùng lạnh.

“Nếu như lại có người đặt chuyện gây sự thì nhà họ Hoắc sẽ không tổ chức họp báo nữa, nhưng mời các vị đặt chuyện gây sự, bám chuyện đó mà thể hiện ác ý sẽ chuẩn bị tốt cho việc nhận công hàm luật sư của tập đoàn nhà họ Hoắc!”

Ông ngừng lại một lát, lạnh lùng cong môi.

“Hẳn mọi người đều biết, tập đoàn nhà họ Hoắc có đoàn luật sư tốt nhất toàn cầu!”

Ở hiện trường có không ít các phóng viên lòng lang dạ thú: “…”

Trước màn hình ti vi có không ít các thương nhân có tâm tư khác: “…”

Hoắc Trầm Lệnh nói thế này là đang uy hiếp trắng trợn!

Nhưng không có ai không bị uy hiếp trần trụi này làm cho sợ hãi

Tể Tể nhìn cha nuôi với dáng vẻ cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng trong ti vi thì vỗ tay bôm bốp.

“Cha giỏi quá!”

Bé vỗ tay, nhóc cương thi tóc đó cũng bắt chước theo. Bốn anh em Hoắc Tư Lâm Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy vậy thì cũng vỗ tay theo.

Hoắc Trầm Huy ngồi trên ghế sô pha thấy trên mặt sáu nhóc con có lớn có nhỏ này đều là vẻ tự hào thì nở nụ cười vừa tự hào vừa hài lòng. Các loại hậm hực phiền muộn tức giận do Vương Ngọc Linh gây ra trong khoảng thời gian này từ từ biến mất.

Bị cắm sừng thì đúng là đáng giận thật, nhưng người chết là lớn nhất.

Hơn nữa nếu không có Vương Ngọc Linh, cũng sẽ không có Tư Lâm của hiện tại.

Nhìn con trai với gương mặt đã trở nên gầy gò hơn, hốc mắt hõm sâu hơn, Hoắc Trầm Huy thật sự đau lòng.

Yêu cầu hoang đường của em trai mẹ ruột của Vương Ngọc Linh là Liễu Quế Lan và Hứa Minh Siêu, ông đột nhiên cảm thấy đồng ý cũng không phải là chuyện không tốt, nhưng phải bảo đảm rằng sau này sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.

Sau khi hạ táng Vương Ngọc Linh, việc này mới được tính là hoàn toàn kết thúc.

Bầu không khí trong phòng khách của trang viên nhà họ Hoắc vô cùng hài hòa, cả căn phòng đều ấm áp.

Hoắc Trầm Lệnh đạp mặt đất trải đầy ánh trăng trở lại, nhìn thấy căn phòng ấm áp thì trên gương mặt lạnh lùng của ông hiện lên một nụ cười nhẹ.

“Cha về rồi đây.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang, Tể Tể đã chạy bình bịch qua.

“Cha ơi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ biết Hoắc Trầm Lệnh sẽ không ôm nó, cho nên trực tiếp xông vào trong ngực Hoắc Trầm Huy cách đó không xa.

“Chú hai!”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Bốn anh em Hoắc Tư Lâm Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức đứng lên.

“Cha (Chú ba)!”

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh trở nên dịu dàng hơn, ông ôm Tể Tể đi qua.

“Ngồi xuống hết đi.”

Ánh mắt ông liếc qua ti vi, nhìn thấy là kênh thời sự, trong lòng Hoắc Trầm Lệnh đã có suy đoán.

Chẳng qua khi nhìn về phía ba người con trai, ông vẫn nói chuyện một cách vô cùng nghiêm túc.

“Cha chỉ có một người phụ nữ là mẹ của các con, quan hệ huyết thống cũng chỉ có ba người các con! Trước đó là vậy, bây giờ là vậy, tương lai cũng sẽ là vậy!”

Ông cúi đầu thơm một cái lên mái tóc của Tể Tể trong ngực, giọng nói dịu dàng mang theo ý cười.

“Đương nhiên, Tể Tể là đặc biệt, cũng là con gái của cha, là em gái của các con!”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Em ba thế này là không nhìn thấy ông cũng ở đây à?

Mấy lời có mấy người phụ nữ thế này… có phải là không cần thiết giải thích với mấy đứa nhỏ không?

Đặc biệt là còn ở trước mặt ông nữa?

Như này… ít nhiều cũng có chút lúng túng nhỉ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free