Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 490:

Đây mới là điểm trí mạng!

Anh ta đã tìm không ít tóc đỏ rồi, bé trai cũng không ít, bế tắc ở chỗ nghệ sĩ nhà mình ngay cả con mình bao lớn cũng không nhớ ra được.

Có một lần anh ta còn nghi ngờ đứa nhỏ kia không phải con ruột của nghệ sĩ nhà mình.

Tương Uyên lại ẩn ẩn bắt đầu nổi cáu, thậm chí đầu óc còn lờ mờ phát đau.

Tiểu Hải nhìn trạng huống của nghệ sĩ nhà mình một chút, vội vàng lên tiếng: “Thầy Tương, ngài đừng có nghĩ, tôi biết rồi. Tôi đi tìm ngay, bắt đầu từ ba tuổi đến mười tám tuổi, kiểm tra loại trừ từng cái một!”

Cũng không biết phải tìm đến năm nào tháng nào!

Tương Uyên vừa nói lập tức đi tìm xong thì đầu đột nhiên đau nhói, anh ta nhanh chóng quay lưng lại, ánh mắt bắt đầu chuyển sang màu đỏ từng chút một đã khôi phục lại màu đen như mực trước đó: “Đi tìm đi!”

Chờ sau khi cơn bực tức do cảm giác đau đớn trong đầu gây ra lắng xuống một chút, đồng thời cảm giác răng nanh trong miệng sẽ không lộ ra, Tương Uyên mới lần nữa đột ngột quay người gọi Tiểu Hải đang rời đi lại: “Chờ một chút!”

Tiểu Hải vội dừng lại: “Thầy Tương, còn có việc gì sao?”

Tương Uyên đi qua, vóc người cao một mét chín hai ở trước mặt Tiểu Hải một mét bảy mươi lăm giống hệt như một ngọn núi cao sừng sững không cách nào lay chuyển được, trên người đội vương miện đế vương, như là đế vương cổ đại giáng lâm.

Khí thế rét lạnh kia ép tới Tiểu Hải suýt chút nữa đã quỳ xuống nằm rạp trên mặt đất hô to: Ngô Hoàng vạn tuế.

“Thầy Tương?”

Tương Uyên lấy một tấm thẻ vàng ở trong ngăn kéo cạnh bàn ra đưa tới: “Trong này có năm mươi triệu, thuê nhiều người cùng nhau tìm đi, không đủ thì cứ nói thẳng với tôi!”

Tiểu Hải nhận lấy năm mươi triệu nặng trĩu, cảm thấy trách nhiệm nặng tựa Thái Sơn.

Nghệ sĩ nhà mình thật quá hào phóng!

Hào phóng đến mức anh ta thật sự không nhịn được lên tiếng: “Thầy Tương, không cần tốn nhiều tiền như vậy đâu, tiền trước đó ngài đưa vẫn còn, bên chỗ tôi đây…”

Tương Uyên sốt ruột cắt ngang lời anh ta: “Bớt nói nhảm đi! Cầm đi tìm người cho tôi!”

Tiểu Hải: “Vâng!”

Tiểu Hải căng não, cầm năm mươi triệu nặng trĩu rời đi.

Sau khi anh ta thỏa mãn gọi điện cho bạn gái Alexander của mình phàn nàn nghệ sĩ nhà mình quá giàu quá ngang tàng quá không có ý thức về tiền bạc xong thì bạn gái đột nhiên gửi cho anh ta một tấm ảnh.

“Tiểu Hải, anh nhìn bé cưng này một chút, cũng là tóc đỏ, hơn nữa tóc còn rất dài.”

Tiểu Hải quan sát: “Đứa bé này cùng lắm chỉ mới bốn tuổi, hơn nữa tóc dài thế này vừa nhìn một cái đã biết là con gái rồi, đứa nhỏ của nghệ sĩ nhà anh là con trai mà! Đứa này chắc chắn không phải!”

Trong trang viên nhà họ Hoắc, nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên lại hắt xì hơi một cái.

Tể Tể ngạc nhiên nhìn cậu ấy: “Anh Tiểu Tương, anh bị cảm hả?”

Hoắc Tư Tước trêu ghẹo: “Cũng có thể là được người ta nhớ thương nha!”

Tể Tể càng có vẻ ngạc nhiên hơn: “Ai sẽ nhớ thương anh Tiểu Tương chứ? Tấm ván quan tài của cậu ấy hiện còn đang đặt ở trong căn phòng tối nhỏ, không có tấm ván quan tài thì cậu ấy một chút cũng không đáng tiền!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”

Các anh em nhà họ Hoắc: “...”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Người nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn sang nhóc cương thi tóc đỏ, không nhịn được phá lên cười.

Nhóc cương thi tóc đỏ hơi do dự, trông mong nhìn Tể Tể: “Tể Tể, tớ… còn có… cha… càng… đáng tiền hơn… ván quan tài nữa!”

****6:

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn rồi vội chạy tới bên cạnh nhóc cương thi tóc đỏ.

“Vậy anh Tiểu Tương, anh biết cha anh ở đâu ạ?”

Những người khác của nhà họ Hoắc: “…”

Khá lắm!

Thế này là vẫn còn có cương thi lớn à?

Vậy không ổn rồi?

Không đợi bọn họ nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ đã lắc đầu.

“Tớ… không biết… bây giờ cha… đang ở đâu, ông ấy… thích… chạy khắp nơi!”

Tể Tể: “…”

Những người khác nhà họ Hoắc: “…”

Một cương thi lớn thích chạy loạn khắp nơi, lão cương thi đó còn có lực công kích vô cùng mạnh!

Nếu việc này lộ ra sẽ dọa sợ bao nhiêu người chứ?

Dường như đoán được suy nghĩ của người nhà họ Hoắc, nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng lắp bắp giải thích.

“Cha… không… không cắn người… cũng… phơi… ánh trăng!”

Thậm chí còn chê máu người hôi, còn chẳng cho người bình thường dựa lại gần!

Hoắc Trầm Huy cảm thấy vấn đề này rất quan trọng, lập tức truy hỏi nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tiểu Tương, cháu có ảnh của cha cháu không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ lắc đầu: “Không, cháu… lúc cháu… ra ngoài, cha… đã không thấy… từ lâu rồi.”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Vậy nên là cương thi một lớn một nhỏ này không cùng nhau ra ngoài!

Bây giờ nhóc cương thi đang ở trang viên nhà họ Hoắc bên này, có lẽ sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày cương thi lớn sẽ tới, đến lúc đó…. Cảnh tượng đó thật sự là không dám tưởng tượng.

Hoắc Tư Thần đã từng nhìn thấy dáng vẻ chật vật của nhóc cương thi tóc đỏ khi vừa mới ra, gần như là không nhìn ra được màu sắc ban đầu, cậu không nhịn được thổn thức.

“Tiểu Tương, cha em có phải là đi làm tên lang thang rồi không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “… Cái gì là… tên lang thang?”

Cái này Tể Tể biết, ở địa phủ có rất nhiều người dân khi còn sống chính là dân lang thang, thế là bé dùng giọng nói non nớt giải thích cho nhóc cương thi tóc đỏ nghe.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free