Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 489:

Dù sao thì bảo bối trong bụng chỉ mới được hơn một tháng, cư dân ở Địa Phủ chính là phải gần một tháng mới xếp hàng đầu thai thành công.

Muốn biết cha của đứa nhỏ là ai thì cứ đi qua lật Sổ Sinh Tử là biết, bé đang lục lọi bên trong linh thức.

Trước đó Tể Tể không biết Hoắc An An không phải là con gái ruột của chú hai là vì lực lượng của bé lúc ấy không như bây giờ, cũng không cố gắng hết sức lục tìm Sổ Sinh Tử.

Nhóc cương thi tóc đỏ thán phục: “Tể Tể… thật là lợi hại!”

Mấy anh em nhà họ Hoắc: “...”

Bọn họ đang muốn khen ngợi Tể Tể, kết quả bị nhóc cương thi tóc đỏ giành trước.

Hoắc Trầm Huy người lớn duy nhất đang ngồi trên ghế sô pha nghe được đối thoại của Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ, trên mặt đầy vẻ chết lặng.

Nằm yên mặc kệ sự đời đi!

Nằm yên mặc kệ sự đời là được!

Không cần để ý đến chi tiết!

Tể Tể ở bên này vẫn vui vẻ như cũ: “Tể Tể không lợi hại, cha của Tể Tể lợi hại hơn!”

Nhóc cương thi tóc đỏ nhớ tới cha của mình, cái miệng nhỏ mấp máy, không lên tiếng.

Ba anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước liếc mắt nhìn nhau, luôn cảm thấy có lẽ nhóc cương thi tóc đỏ có cha ruột.

Có điều mỗi lần bọn họ nhắc tới hình như cậu nhóc đều không nói.

Lẽ nào cha ruột đối xử với cậu nhóc không tốt?

Lúc anh em ba người đang định hỏi sâu hơn thì các kỷ giả trong video lần lượt từng người đều cứng họng không trả lời được.

Thậm chí còn có ký giả giữa chừng bỏ đi, lúc bỏ đi còn dùng túi xách che mặt lại, sợ bị vả mặt.

Tiếp nối hot search Hoắc Trầm Lệnh và thiên kim nhà họ Bạch thanh mai trúc mã nối lại tình xưa, tin tức người cầm quyền nhà họ Hoắc bị thiên kim nhà họ Bạch ngoại tình dùng tốc độ nhanh hơn leo lên hot search, sau đó vững vàng nằm ở vị trí top một của hot search.

Cùng một thời gian, một người đàn ông cao lớn vừa quay xong cảnh diễn đăng cơ trong phim trường truyền hình cổ trang mặc long bào viền vàng đi ra khỏi hiện trường đóng phim, đi vào căn phòng bên cạnh nghỉ ngơi.

Truyền hình trong phòng nghỉ đang phát tin tức người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị tổ chức buổi họp báo, người đàn ông cao lớn lạnh lùng nhướng mắt nhìn qua.

Nếu như nhìn kỹ thì sẽ thấy đáy mắt của người đàn ông này ở trong ánh đèn đêm lướt qua một vệt màu đỏ nhạt.

Trợ lý vừa pha trà ngon xong đi vào: “Thầy Tương, trà của ngài.”

Tương Uyên hờ hững ừm một tiếng, thần thái trên gương mặt phóng khoáng, ngũ quan vô cùng có tính xâm lược càng lộ rõ vẻ lạnh lùng. Anh ta nhận lấy nước trà, hơi ngẩng đầu lên tiếp tục xem tin tức đầy kịch tính.

Trợ lý Tiểu Hải đã quen với vị nghệ sĩ liệt dây thần kinh mặt giống như máy bay chiến đấu này rồi, ngoài yêu cầu vô cùng nghiêm khắc ra thì tiền lương cấp cho anh ta cũng cao hơn những nghệ sĩ khác, thậm chí còn cao đến không hợp thói thường.

Anh ta cảm thấy cho dù là vị nghệ sĩ này có yêu cầu nghiêm khắc với anh ta hơn chút nữa thì anh ta vẫn có thể tiếp nhận được.

Dù sao thì nỗ lực và thành công đạt được thứ mình muốn cũng có quan hệ trực tiếp mà!

Tiểu Hải nhìn nghệ sĩ hiếm khi xem tin tức của nhà mình này, hơi ngạc nhiên.

Suy cho cùng bình thường nghệ sĩ nhà mình thích xem nhất chính là lịch sử văn hóa, ví dụ đất nước Hoa Hạ trên dưới năm ngàn năm, phong bia lịch sử vân vân…

“Thầy Tương, giải trí Hoa Việt dưới cờ tập đoàn Hoắc thị có ý muốn ký hợp đồng với ngài, hợp đồng bên phía ngài cũng sắp hết hạn rồi, ngài xem…”

Giọng Tương Uyên hết sức lạnh lùng: “Không cần!”

Tiểu Hải lập tức im miệng.

“Vâng.”

Tương Uyên hỏi tiếp: “Đã tìm được chưa?”

Tiểu Hải nhớ tới đặc điểm nhận dạng tìm người mà nghệ sĩ nhà mình đưa ra, gian nan lên tiếng: “Thầy Tương, vẻn vẹn chỉ có một đặc điểm là mái tóc thì rất khó tìm.”

Tiểu Hải sợ nghệ sĩ nhà mình bất mãn về nghiệp vụ của anh ta nên lập tức giải thích: “Bây giờ người trẻ tuổi đều rất phóng khoáng, người nào người nấy đều thích nhuộm tóc, thế nên… con trai tóc đỏ ở trên đường lớn thật sự là rất nhiều.”

Không phải anh ta không cố gắng giúp nghệ sĩ nhà mình tìm con, mấu chốt là tin tức mà nghệ sĩ nhà mình cung cấp quá ít, ngay cả ảnh chụp cũng không có lấy một tấm, thế này thì chẳng khác gì mò kim đáy biển.

Tầm mắt Trương Uyên chuyển từ trên tivi qua trên người Tiểu Hải, chầm chậm nói từng chữ một: “Nó là tóc đỏ bẩm sinh! Không giống tóc nhuộm bây giờ! Nhìn đẹp hơn! Tự nhiên hơn! Đẹp trai hơn! Có khí chất hơn!

Tiểu Hải: “...”

Ngài xác định đứa nhỏ nhà mình đẹp trai hơn, vì sao lại không miêu tả chi tiết mặt mũi con của ngài thế hả?

Tìm người tới vẽ bộ khó lắm sao?

Dựa vào năng lực hốt bạc này của nghệ sĩ nhà mình, đoán chừng không đến một ngày là có thể tìm được mà.

“Thầy Tương tuấn tú đẹp trai như vậy, con của thầy đương nhiên cũng tuấn tú đẹp trai rồi!”

Tương Uyên lờ mờ có dấu hiệu nổi cáu trong nháy mắt tỉnh táo trở lại, chỉ cần khen con trai anh ta là anh ta có thể bình tĩnh lại ngay.

“Thế nên đứa nhỏ đẹp trai bẩm sinh giống như tôi đây, khoa học kỹ thuật hiện nay phát triển như vậy, sao còn không tìm được hả?”

Tiểu Hải: “Thầy Tương, mạo muội hỏi một chút, thầy có nhớ cậu Tiểu Tương bao lớn không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free