Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 488:
Chuyện ông với thiên kim nhà họ Bạch hơn mười năm trước, người có lòng muốn điều tra hoàn toàn có thể tra ra chân tướng!
Có ký giả không dám ló đầu ra nữa, sợ nghề kiếm kế sinh nhai của mình phải chấm dứt từ đây.
Cũng có người đi theo quan điểm “người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn”, sau lúc ban đầu bất an mới nhớ tới tin tức là của Bạch Di chị ruột Bạch Thiến chính miệng nói, ngay lập tức thẳng sống lưng trở lại.
“Ngài Hoắc, chính miệng cô Bạch Di chị của cô Bạch Thiến nói. Đứa nhỏ mà cô Bạch Thiến đang mang là của ngài, nếu như không phải là định nối lại tiền duyên thì sao cô ấy lại mang thai đứa nhỏ của ngài chứ?”
Tin tức này vừa ra, không tới năm phút đã leo lên hot search.
Bởi vì có vị ký giả này giữa chừng nêu ra bằng chứng nên Hoắc Trầm Lệnh cũng không có trả lời câu hỏi của anh ta ngay.
Hoắc Tư Thần ở trong phòng khách gấp đến nỗi chỉ biết gãi đầu: “Anh cả anh hai, mọi người nói xem sao cha của chúng ta còn chưa bắt bẻ chết anh ta vậy?”
Thế này mà con chưa bắt bẻ chết anh ta, còn không phải là có chuyện sao?
Mặc dù cậu tin tưởng cha mình!
Nhưng mà… lúc mẹ vẫn còn ở đây, cha thật sự là mỗi ngày đều bận việc đến rất khuya rất khuya mới về nhà.
Hoắc Tư Thần tuổi còn nhỏ, cũng từng nghe qua một số bạn học trong lớp nói cái gì mà cưới mẹ ghẻ kết hôn lần hai các loại, cho nên trong lòng vẫn luôn rất thấp thỏm.
Hoắc Tư Cẩn vỗ nhẹ lên bả vai em trai an ủi: “Coi chừng, cha chắc chắn là muốn đập chết anh ta chỉ trong một lần, trước hết cứ để cho anh ta lấy hết chứng cứ ra đã, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã ấy mà!”
Hoắc Tư Tước cũng cảm thấy như vậy, gật đầu theo: “Yên tâm đi, dạng nhân vật tinh anh như cha, có làm sao cũng không thích được người đàn bà vừa hợm hĩnh lại tự phụ của nhà họ Bạch đó được, có đúng không?”
Tể Tể đang ngồi ở trong lòng Hoắc Tư Tước, ngước cái đầu nhỏ lên nhìn cậu: “Anh hai, người đàn bà vừa hợm hĩnh lại tự phụ đó là đang nói dì Bạch đúng không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu lia lịa: “Chắc chắn là thế!”
Hoắc Tư Lâm vô thức đưa tay ra đỡ lấy đầu của cậu nhóc, thể nghiệm một phen cảm giác lạnh thấu tim, nhưng dẫu sao cũng ổn định được quả đầu dưa hấu nhỏ do dùng sức quá mạnh mà lung lay sắp đổ của nhóc cương thi tóc đỏ.
Chờ cái đầu của nhóc cương thi tóc đỏ ổn định lại rồi, Hoắc Tư Lâm mới cấp tốc thu tay về, một lời khó mà nói hết mở miệng: “Tiểu Tương, cố gắng không chuyển động đầu càng nhiều càng tốt.”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Vậy… em đi phơi ánh trăng một lát.
”
Tể Tể nhìn ánh trăng đặc biệt sáng bên ngoài cửa sổ một chút, cười híp mắt gật đầu: “Đi nhanh đi nhanh đi, chúng ta coi cha bắt bẻ dì Bạch vừa nịnh nọt vừa giả bộ nhu mì!”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Cậu đột nhiên không muốn đi phơi ánh trăng nữa, cậu cũng muốn coi.
Mấy anh em nhà họ Hoắc đang trông đợi cậu ấy nhanh đi phơi ánh trăng thấy nhóc cương thi tóc đỏ vững vàng ngồi xuống thì lờ mờ tỏ vẻ thất vọng.
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Đừng cho rằng mấy người che giấu rất tốt, cậu biết hết đấy. Năng lực cảm giác của nhóc cương thi mạnh hơn người bình thường gấp vạn lần lận đấy!
Nhóc cương thi tóc đỏ không thể làm gì khác hơn là tủi thân hề hề nhích lại gần Tể Tể bên kia, nhưng Tể Tể đang được Hoắc Tư Tước ôm. Hoắc Tư Tước phát hiện nhóc đến gần thì vội vàng nhích sang bên cạnh một chút.
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Hoắc Tư Thần trông thấy Thỏ Đen từ cửa sau đi vào, dứt khoát túm nó lôi tới.
“Được rồi được rồi, Tiểu Tương, em ôm Thỏ Đen xem đi!”
Thỏ Đen mới vừa xem sách hồi lâu lại vừa làm việc trong vườn hoa thêm nửa ngày, còn phải đặc biệt né những thợ cả làm vườn kia mới có thể kiếm sống: “...”
Tể Tể liếc nhìn một chút rồi gật đầu theo: “Anh Tiểu Tương, anh ôm Thỏ Đen đi, cả người nó toàn là lông ôm ấm lắm.”
Thỏ Đen: “...”
Nhóc cương thi tóc đỏ khó mà từ chối tình cảm nồng hậu hơi có vẻ lưỡng lự, đáy mắt lộ vẻ cực kỳ ghét bỏ đón lấy Thỏ Đen.
Thỏ Đen: “...”
Có bản lĩnh thì buông Thỏ đại gia ra!
Mẹ nó, nó ở lại trong ngực tên cương thi này, sớm muộn gì cũng phải biến thành con thỏ đông lạnh mất thôi!
Lúc Thỏ Đen vừa định lên tiếng, trong tivi chợt vang lên giọng nói lạnh lẽo sắc bén của Hoắc Trầm Lệnh: “Bên phía tôi có một đoạn video, vừa vặn có liên quan đến đứa nhỏ trong bụng cô Vương, mọi người xem thử nhé!”
****5:
Video vô cùng rõ ràng, là ở một khách sạn cao cấp.
Hoắc Trầm Lệnh cũng đang có mặt ở trong video, nhưng là ở cửa chính khách sạn.
Lúc ông rời đi Bạch Thiến còn chưa tới, sau khi ông rời đi nửa giờ Bạch Thiến mới đến. Bà ta đi thang máy lên căn phòng ở tầng cao nhất khách sạn.
Mọi người nhìn thấy rõ ràng, căn phòng ở tầng cao nhất khách sạn này đã có người vào ở rồi. Khách là một người đàn ông trung niên bụng phệ hơn năm mươi tuổi.
Tể Tể chăm chú nhìn người đàn ông ở trong video, gật đầu một cái: “Đó là cha của bảo bối trong bụng dì Bạch!”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Sao Tể Tể… biết?”
Tể Tể cười hì hì: “Tể Tể chỉ cần cố hết sức nhìn là có thể nhìn thấy đường hôn nhân đường tình cảm.”