Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 487:
Hoắc Trầm Huy vô thức nhìn vào nhóc cương thi có cái đầu tóc dài màu đỏ đang trồi lên trong ngực ông ấy.
Nhóc cương thi tóc đỏ hoàn toàn không nhận ra Hoắc Trầm Huy đang mất bình tĩnh, cất giọng trẻ con giải thích: “Chú hai, cháu… chưa từng gặp… cậu ấy.”
Hoắc Trầm Huy nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh xin giúp đỡ, điện thoại di động của Hoắc Trầm Lệnh reo lên, đáy mắt ông thoáng lướt qua vẻ tàn khốc: “Được, tôi lập tức tới ngay, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã!”
Sau khi Hoắc Trầm Lệnh nói xong, mới cẩn thận đặt Tể Tể xuống trong ngực Hoắc Tư Cẩn: “Tư Cẩn, chăm sóc các em trai em gái thật kỹ, cha đi đến công ty một chuyến!”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Vâng ạ!”
Hoắc Trầm Huy gật đầu một cái, Hoắc Trầm Huy vội vàng rời đi.
Hoắc Trầm Huy còn đang ôm một cương thi nhỏ không dám nhúc nhích: “...”
Chờ một chút!
Ông ấy đang ôm không phải Tể Tể, cũng không phải là một đứa trẻ bình thường đâu, trong ngực ông ấy chính là một nhóc cương thi đấy!
Là cương thi thật đấy!
****4:
Buổi tối đúng tám giờ, Hoắc Trầm Huy mở tivi trong phòng khách lên.
Hoắc Trầm Lệnh không có ở nhà, Hoắc Trầm Huy đảm nhiệm chức chủ gia đình, cùng lúc trông chừng mấy đứa nhỏ.
Đương nhiên, khiến ông ấy để ý nhất chính là Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ, đặc biệt là nhóc cương thi tóc đỏ.
Cũng may nhóc cương thi tóc đỏ liên tục biểu hiện rất ngoan ngoãn, lại đối xử rất thân thiện với ông ấy.
Nếu như không phải lúc ăn cơm nhóc không ăn miếng nào, lúc nói chuyện thì cà lăm, còn có thỉnh thoảng quay đầu biên độ quá lớn làm cổ phát ra tiếng răng rắc ra thì chính một người bạn nhỏ rất bình thường, lại còn ngoan ngoãn.
Sau khi cảm giác hốt hoảng ban đầu qua đi, ông ấy quyết định nằm yên mặc kệ sự đời.
Nhà đã có một người bạn nhỏ Tể Tể kỳ lạ có thể tháo đầu nhưng vẫn có thể khả ái đáng yêu như thế, lại thêm một nhóc cương thi nữa cũng không tệ.
Ông ấy chú ý tới nhóc cương thi tóc đỏ là vì lo lắng nhóc đột nhiên đói bụng sẽ cắn người hút máu.
Kết quả ông ấy nhìn chòng chọc suốt hai tiếng, nhóc cương thi ngoài đặc biệt thích gần gũi Tể Tể ra thì không có tật xấu nào khác, thậm chí còn rất thân thiện.
Tể Tể ăn cơm thì nhóc gắp thức ăn, mặc dù cơ bản gắp không thành thạo nhưng ít ra nhóc có làm.
Tể Tể khát thì nhóc rót nước, tuy không phải lúc nào cũng giành qua Tư Thần.
Tể Tể ăn no thì nhóc rút khăn giấy ra cho Tể Tể lau miệng, mặc dù luôn chậm hơn Tư Tước nửa bước.
…
Hoắc Trầm Huy quan sát đủ loại chi tiết, âm thầm cho ra một cái tổng kết về nhóc cương thi tóc đỏ: Mặc dù là cương thi nhưng phản ứng chậm chạp, hơi ngây ngô, dáng vẻ không quá thông minh không có tính công kích gì.
Hơn nữa có Tể Tể ở đây thì nhóc con này sẽ không nhảy nhót nổi.
Hoắc Trầm Huy quả quyết nằm yên mặc kệ sự đời, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Thần ở bên cạnh đang đánh cờ vua.
Hoắc Tư Tước thì dẫn theo Hoắc Tư Thần, Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đang chơi ghép hình.
Tất cả vốn đang chơi rất tập trung, lúc bọn nhỏ nghe được giọng nói quen thuộc của cha ruột (chú ba/ chú) ở trong tivi thì đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn sang.
Trong video, Hoắc Trầm Lệnh đang tổ chức buổi họp báo, chính thức tiếp nhận phỏng vấn của ký giả.
Vào lúc này các kỷ giả đang đặt câu hỏi: “Ngài Hoắc, xin hỏi ngài và cô Bạch Thiến có phải là mối tình đầu, người yêu thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên hay không?”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh đặc biệt lạnh lùng: “Không phải!”
Lại có ký giả đặt câu hỏi: “Ngài Hoắc, cô Bạch Thiến tang chồng, ngài thì tang vợ. Bé gái mà ngài nhận nuôi và con trai nhỏ của cô Bạch Thiến còn đang ở chung một nhà trẻ.
Hơn nữa quan hệ của bọn nhỏ còn rất tốt, hớt tóc còn đi chung một tiệm cắt tóc, nghe nói hai người đang có ý định tái hợp lại, lần nữa lập gia đình nối lại tiền duyên có đúng không?”
Ánh mắt lạnh băng của Hoắc Trầm Lệnh nhìn sang, chỉ là lúc nhắc tới vợ, giọng nói đã không còn lạnh băng như trước.
“Tôi có một người vợ rất thanh cao nhã nhặn, cô ấy còn là một người mẹ hết sức dịu dàng bao dung. Chúng tôi còn có những đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, cho dù là bây giờ cô ấy đã đi rồi, nhưng cô ấy vẫn luôn sống mãi ở trong lòng tôi và bọn nhỏ.”
Câu chuyện vừa chuyển, giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên chuyển sang ác liệt.
“Tôi xin nhắc nhở các vị đang ngồi ở đây, đặt câu hỏi phải có căn cứ lý luận cơ bản nhất, nếu như chỉ là tin đồn thất thiệt mà cũng công khai đi đặt câu hỏi thì xin hãy chuẩn bị sẵn sàng đón nhận văn kiện của luật sư thuộc tập đoàn Hoắc thị!”
Lời này vừa thốt ra, hiện trưởng cả buổi họp báo lập tức trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Phần lớn ký giả nơi này đều là do tin lớn động trời mà Bạch Di ném ra dẫn đến, nhưng nhân phẩm của người cầm quyền nhà họ Hoắc ra sao, trong giới đương nhiên đều biết.
Nếu như không phải người cầm quyền tài hoa này còn trẻ đã kết hôn sớm, còn cùng vợ sinh ra ba đứa con trai thì có lẽ mọi người đều sẽ nhất trí cho rằng ông là một người có tính cách lạnh lùng, còn là một kẻ cuồng công việc chính cống.
Ở trên mặt tình cảm, người cầm quyền nhà họ Hoắc Hoắc Trầm Lệnh chưa bao giờ che giấu hoặc là giấu giếm bất kỳ chuyện gì.