Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 482:

Dù sao nếu em gái muốn gả vào nhà họ Hoắc, Minh Tể Tể khắc mẹ này nhất định phải rời khỏi nhà họ Hoắc.

Bà ta nhìn về phía Minh Tể Tể với ánh mắt khinh thường, vô cùng không khách khí.

“Người lớn nói chuyện thì con nít ngậm miệng lại!”

Nhóc cương thi tóc đỏ đang cắt tóc bên kia nghe thấy có người bắt nạt Tể Tể thì rục rịch ngóc đầu dậy.

Tể Tể cảm nhận được động tác của nhóc cương thi tóc đỏ thì nhanh chóng nhìn qua.

“Không cho phép động!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”

Nhóc muốn bảo vệ Tể Tể kia mà!

Bạch Di tưởng Minh Tể Tể đang ra lệnh cho bà ta nên tức đến cười khẩy một tiếng.

“Mày… một nhóc con vừa mới cai sữa, ra lệnh cho tao?”

****1:

Tể Tể lại nhìn sang Bạch Di, đầu lông mày tiếp tục nhíu.

"Bản Tể Tể không có nói dì! Nhưng mà bản Tể Tể nói cho dì biết, cha của bản Tể Tể không có bắt nạt em gái của dì. Em gái của dì tự khóc đấy."

Bạch Di tức đến không ngừng cười lạnh: "Em gái dì cũng không phải bị bệnh thần kinh, bản thân mình không hiểu sao lại bật khóc.”

Bà ta nói xong thì nhìn chằm chằm vào Hoắc Trầm Lệnh, giọng điệu không hề có chút thiện chí.

"Hoắc Trầm Lệnh, nếu như anh còn muốn ở cùng em gái tôi thì phải đưa con nhóc Tể Tể này đi. Bằng không tôi cho anh biết, cho dù anh có khóc lóc cầu xin em ấy, kể cả em gái tôi có đồng ý đi nữa thì nhà họ Bạch chúng tôi cũng sẽ không…"

"Chị!"

Mắt Bạch Thiến đỏ au, mặt mày đầy vẻ bối rối, từ trong thang máy lúng túng chạy đến: "Chị, chị đừng có nói lung tung mà."

Không đợi Bạch Di mở miệng, Bạch Thiến đã xấu hổ lúng túng nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh, lên tiếng giải thích: "Trầm Lệnh, thật xin lỗi, chị của em đã hiểu lầm rồi, rất xin lỗi."

Bạch Di sinh hoạt qua ngày ở nhà họ Lỗ rất tốt. Lỗ Minh Nhạc cũng thật sự thích bà ta, luôn nhường nhịn bà ta. Vì thế nên tính cách của bà ta mới càng lúc càng trở nên kiêu căng tự đắc.

"Hiểu lầm hiểu lầm cái gì? Nếu như không phải chị nhìn thấy thì có phải em còn định nói giúp cho anh ta không?"

"Hơn mười năm trước chính là vậy mà, rõ ràng…"

"Chị, chị đừng nói nữa mà!"

Lúc Bạch Thiến phát hiện khoé môi Hoắc Trầm Lệnh hơi nhếch lên tựa cười mà không phải cười chăm chú nhìn bà ta, trái tim bà ta đập lên thình thịch.

Đáng sợ quá!

Hoắc Trầm Lệnh của hiện tại và Hoắc Trầm Lệnh của hơn mười năm trước không hề giống nhau.

Hơn mười năm trước tuy rằng Hoắc Trầm Lệnh cũng lạnh lùng, nhưng chỉ là nhìn có vẻ lạnh lùng chứ không phải giống như lúc này, ngay cả trong ánh mắt nhìn tới bà ta rõ ràng cũng là vẻ rét lạnh như băng.

Thậm chí còn có cả ý mỉa mai như có như không, nhìn đến nội tâm bà ta bất ổn.

Bà ta cảm thấy chuyện gả vào nhà họ Hoắc này không thể gấp được, nhất là sau khi biết được thái độ của Hoắc Trầm Lệnh với bà ta bây giờ, bà ta càng cần phải lên kế hoạch lại lần nữa.

Bạch Thiến sợ chị gái thẳng tính, nói chuyện không có não sẽ làm rối tung kế hoạch của bà ta nên bèn đá nhẹ đứa con trai đang nhỏ giọng nức nở ở bên cạnh một cái.

Vương Tử Hào bị đau, hức một tiếng rồi căng cuống họng lên khóc tiếp: "Hu hu hu! Mẹ ơi con đau!"

Bạch Di chỉ có hai đứa con gái, bản thân bà ta rất muốn có một đứa con trai nhưng lại không có, thế nên bà ta đối xử với hai đứa con trai của em gái rất tốt.

Nhất là cậu con trai nhỏ Tử Hào, bởi vì còn nhỏ nên bà ta càng yêu thích hơn: "Hào Hào! Dì lớn ôm cái nào, Hào Hào không khóc, nói cho dì lớn biết đau ở đâu?"

Vương Tử Hào chỉ chỉ vào bắp chân, Bạch Thiến lúng túng xin lỗi: "Thật xin lỗi Hào Hào, vừa rồi mẹ không cẩn thận đã đá trúng con. Thật xin lỗi, mẹ không phải cố ý đâu."

Tể Tể đột nhiên lên tiếng: "Vương Tử Hào, mẹ của cậu chính là cố ý đá cậu đấy."

Bạn nhỏ Vương Tử Hào mờ mịt: "Hả?"

Tể Tể chỉ vào cái camera ở góc tường đằng xa: "Nếu như cậu không tin thì có thể xem camera."

Bạn nhỏ Vương Tử Hào: "..."

Bạch Di tức đến lông mày dựng ngược: "Minh Tể Tể, cháu câm miệng cho dì. Đó là mẹ của Tử Hào, sao có thể đá Tử Hào được chứ? Dì đã nói người lớn đang nói chuyện thì con nít phải im miệng!”

Hoắc Trầm Lệnh vốn đang tùy tiện ngồi ở trên ghế sô pha từ từ ngồi thẳng rồi đứng dậy.

Chị em gái nhà họ Bạch và cả Vương Tử Hào đang lờ mờ cũng theo cử động này của ông mà vô thức ngừng thở.

Bạch Di vẫn cứ cứng cổ: “Hoắc Trầm Lệnh, anh định làm gì? Tôi nói cho anh biết, hiện tại đang ở nơi công cộng đấy!”

Hoắc Trầm Lệnh không hề nhìn bà ta mà nhìn sang thợ hớt tóc Jack.

“Jack, camera giám sát ở trong máy tính bên này đúng không?”

Jack đang hớt tóc cho nhóc cương thi tóc đỏ mau mau gật đầu: “Đúng vậy anh Hoắc.”

Mặt Jack hơi có vẻ một lời khó mà nói hết, nhưng anh ta nhìn đến Hoắc Trầm Lệnh lại muốn nói nhưng thôi.

Tầm mắt Hoắc Trầm Lệnh vô thức dừng ở trên đầu nhóc cương thi tóc đỏ đang ngồi ở trước mặt Jack, sau đó ông đã phát hiện ra vấn đề.

Cây kéo ở trong tay Jack hình như bị lệch.

“Sao lại thế này?”

Jack nhìn cây kéo trong tay rồi lại nhìn tóc của nhóc cương thi tóc đỏ bị anh ta nắm trong tay.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Cấn tóc sao?

Hoắc Trầm Lệnh nắm tay con gái bé bỏng dắt đi qua. Tể Tể vừa liếc mắt đã nhìn thấy cây kéo bị bẻ cong.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free