Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 481:

“Có lẽ chỉ có một mình bà ấy biết thôi, được rồi, chúng ta đến rồi.”

Nói đến đây, ông liếc nhìn nhóc cương thi tóc đỏ một cái.

“Tiểu Tương, làm tốt lắm.”

Nhóc cương thi tóc đỏ cười ha ha, bắp thịt vẫn cứng đờ cười không ra, nhưng nó cố gắng nhếch miệng lên, trong mắt có ánh sáng.

Sau đó nó giơ cánh tay nhỏ lên, dùng đôi mắt to tròn nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh bằng ánh mắt kỳ vọng.

“Cha ơi, ôm?”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Đúng lúc thang máy mở ra, Hoắc Trầm Lệnh xoay người ôm Tể Tể ra khỏi thang máy rồi đặt Tể Tể xuống.

“Được rồi, đến rồi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”

Tể Tể cũng đã được thả xuống rồi, cho nên càng không có khả năng sẽ ôm nó nữa.

Nhóc cương thi tóc đỏ tủi thân cúi gục đầu.

Khóe mắt Hoắc Trầm Lệnh chú ý tới nó, trầm giọng nhắc nhỏ nó.

“Còn không ra là cửa thang máy sẽ đóng lại đấy.”

Nhóc cương thi tóc đỏ sững sờ, sau đó vội vàng nhảy ra ngoài.

Chỉ sợ tốc độ chậm một chút thì thật sự sẽ bị nhốt ở bên trong.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn động tác của nó, nhớ tới thỉnh thoảng khi đi đường nhóc cương thi tóc đỏ sẽ đi cùng tay cùng chân, lúc đi lên xuống tầng thì việc đó càng thường xuyên hơn, ông híp mắt lại.

Trong phim truyền hình, cương thi cổ đại đều trực tiếp nhảy đi đường, cho nên thật ra vốn nhóc cương thi tóc đỏ cũng nhảy đi sao?

Nhóc cương thi tóc đỏ cảm nhận được ánh nhìn của Hoắc Trầm Lệnh thì lập tức ngẩng đầu lên.

Cảm giác tủi thân cũng chỉ ở một giây trước đó, được Hoắc Trầm Lệnh nhìn chăm chú, nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng vui vẻ.

“Cha ơi?”

Hoắc Trầm Lệnh nhéo sống mũi: “Đừng gọi tôi là cha! Gọi là… chú!”

Tể Tể cảm thấy cũng được, vì vậy giải thích giúp cha nuôi.

“Cha đã có ba con trai rồi, gọi là chú cũng được á.”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn nhìn nó: “Anh Tiểu Tương, không được sao ạ? Nhưng mà nếu như cha lại có thêm nhiều con thì sẽ bị sinh vượt á, sinh vượt là không được, sẽ bị chú cảnh sát tìm tới đó!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Nhiều con ruột mới gọi là sinh vượt!

Chẳng qua rất hiển nhiên, cho dù là Tể Tể hay là nhóc cương thi tóc đỏ thì đều là những bạn nhỏ không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ, đều không hiểu.

Nhóc cương thi tóc đỏ biết được Hoắc Trầm Lệnh sẽ bị chú cảnh sát tìm thì lập tức thỏa hiệp.

“Chú!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Có lúc không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ cũng rất tốt đấy chứ!

Vấn đề xưng hô được giải quyết, thợ cắt tóc chuyên dụng của Hoắc Trầm Lệnh cũng đã đang đợi bọn họ.

“Anh Hoắc.”

Hoắc Trầm Lệnh không dám đụng vào nhóc cương thi tóc đỏ, cho nên gật đầu với nó.

“Đi ra bên kia ngồi xuống, cắt tóc.”

Thợ cắt tóc lập tức đi qua dẫn nhóc cương thi tóc đỏ đi, còn có một trợ lý bưng không ít đồ ăn vặt, hoa quả còn có cả đồ chơi đưa tới khu nghỉ ngơi bên kia.

“Anh Hoắc, anh và tiểu thư Tể Tể ở đây nghỉ ngơi một lát ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Được.”

Không tới năm phút, cửa thang máy tầng hai lại lần nữa mở ra.

Bởi vì bạn nhỏ Vương Tử Hào vẫn còn đang khóc, cho nên không cần nhìn cũng biết người đi lên là ai.

“Hoắc Trâm Lệnh đâu, ở đâu rồi?”

Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể ngồi trên ghế sô pha trong khu vực nghỉ ngơi, ông đang nghe điện thoại, Tể Tể đang chơi trò ghép hình mà trợ lý đưa tới.

Giọng nói bén nhọn của người phụ nữ trung niên lập tức thu hút sự chú ý của Tể Tể.

Bé vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một dì ăn mặc trang điểm vô cùng thời thượng đang đi về phía bên này của bọn họ.

“Cha?”

Hoắc Trầm Lệnh tắt điện thoại, dịu dàng xoa đầu con gái.

"Tể Tể chơi tiếp đi, không cần để ý.”

Bà cô thời thượng cũng nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh, bà ta bước đôi giày cao gót cộc cộc đi qua.

“Hoắc Trầm Lệnh!”

Hoắc Trầm Lệnh hơi ngẩng đầu, dùng vẻ mặt lạnh tanh nhìn qua, đôi con người sâu thẳm giống như giếng cổ sâu hun hút.

“Cô Lỗ, có chuyện gì sao?”

Vị cô Lỗ này không phải là ai khác, mà là chị gái ruột của Bạch Thiến, Bạch Di.

Bạch Di và Hoắc Trầm Huy đã từng có mối quan hệ bạn trai bạn gái, cuối cùng hai người vì tình cảm bất hòa mà lựa chọn tạm thời chia tay để hai người bình tĩnh lại, mà trong thời gian hai người bình tĩnh lại bà ta lại đột nhiên kết hôn chớp nhoáng với người chồng hiện tại, trở thành bà Lỗ.

Sau khi kết hôn không tới bảy tháng thì sinh ra một bé gái đủ tháng.

Vốn Hoắc Trầm Huy còn sa sút tinh thần vì tạm thời chia tay với Bạch Di khi tình cảm bất hòa, nhưng biết sau khi Bạch Di kết hôn không tới bảy tháng đã sinh được một bé gái đủ tháng thì ông lập tức tỉnh táo lại.

Bạch Di đã tay trong tay ngoài từ lâu rồi.

Bạch Di đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Trầm Lệnh thì có chút không thoải mái.

Chẳng qua nhìn thấy Hoắc Trầm Huy không ở đây, bà ta lại lấy lại sức lực.

“Hoắc Trầm Lệnh, ai cho anh bắt nạt em gái của tôi?”

Tể Tể không mặc kệ được nữa, bé nhảy bịch xuống từ trên người cha nuôi.

Bé ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Bạch Di, vẻ mặt vừa đáng yêu vừa hung dữ.

“Cha chẳng bắt nạt ai đâu, dì đừng có đổ oan cho cha của Tể Tể!”

Đây là lần đầu tiên Bạch Di nhìn thấy bé gái Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi trong lời đồn, nhớ tới ý của cha mẹ, còn có vấn đề Minh Tể Tể khắc mẹ như lời em gái Bạch Thiến nói với bà ta, ánh mắt nhìn Tể Tể của bà ta vô cùng lạnh lùng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free