Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 481

Sau khi nhóc cương thi tóc đỏ quyết định cắt tóc, Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo hai nhóc con lái xe đi tới quán cắt tóc thường tới.

Vừa bước vào đại sảnh tầng một của quán cắt tóc, hai nhóc con đã bị gọi lại.

“Tể Tể, Tiểu Tương, các cậu cũng tới cắt tóc hả?”

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ ngẩng đầu nhìn qua, nhìn thấy bạn nhỏ Vương Tử Hào.

Bạch Thiến đang nói chuyện với một thợ cắt tóc Tony, nghe thấy con trai gọi bạn, bà ta vô thức nghiêng đầu nhìn qua.

“Trầm Lệnh?”

Hoắc Trầm Lệnh cũng chẳng nhìn bà ta, ông dẫn theo Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đi thẳng lên tầng hai.

Bạch Thiến thử mấy màu sắc cho con trai, bạn nhỏ Vương Tử Hào thấy vậy thì lập tức chạy qua nắm lấy tay của Tể Tể.

“Tể Tể, chúng ta cùng nhau chơi đi.”

Tể Tể không bài xích bạn nhỏ Vương Tử Hào, nhưng bé lại không thích mẹ của bạn nhỏ Vương Tử Hào.

“Không muốn, anh Tiểu Tương phải đi cắt tóc, Tể Tể muốn cùng anh Tiểu Tương đi lên tầng cắt tóc.”

Bạn nhỏ Vương Tử Hào ngẩng đầu nhìn tầng hai: “Vậy tớ có thể cùng đi lên cắt tóc không?”

Tể Tể nhìn mái tóc vốn đã không dài của cậu ta thì có chút khó hiểu.

“Tóc cậu đã rất ngắn rồi, cắt thêm nữa là định để đầu trọc hả?”

Bạn nhỏ Vương Tử Hào xoa đầu mình: “Không có, mẹ nói tóc của tớ dài rồi, lại đi cắt.”

Nói tới đây, bạn nhỏ Vương Tử Hào lại có chút tủi thân.

“Vốn mẹ nói là muốn đưa tớ đi mua trà sữa, nhưng mà đột nhiên lại nói là tóc tớ dài quá, phải đi cắt tóc trước rồi mới có thể đi uống trà sữa.”

Bạn nhỏ Vương Tử Hào có chút mê man: “Nhưng mà tớ nhớ hai ngày trước tới mới cắt tóc xong mà.”

Nói tới đây, nhóc nhìn về phía Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ với vẻ mờ mịt.

“Các cậu cũng cách mấy ngày là đi cắt tóc một lần hả?”

Tể Tể: “Tớ không cắt tóc!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Tớ... không thích... cắt tóc!”

Nói xong nó lại cẩn thận nhìn về phía cha nuôi Hoắc cao lớn một cái: “Nhưng mà... không cắt tóc, không thể... về nhà với Tể Tể.”

Bạn nhỏ Vương Tử Hào cảm thấy đã tìm được tri kỷ: “Tớ cũng thế, không cắt tóc mẹ sẽ không mua trà sữa cho tớ uống.”

Bạch Thiến bước đôi giày cao gót đi qua, tươi cười chào hỏi.

“Trầm Lệnh, trùng hợp thật, anh cũng dẫn Tể Tể và Tiểu Tương tới cắt tóc à, đúng lúc em cũng dẫn Tử Hào tới đây cắt tóc.”

Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh vô cùng lạnh lùng: “Trùng hợp?”

Trong mắt Bạch Thiến thoáng qua chút không tự nhiên, nhưng bà ta vẫn tươi cười dịu dàng gật đầu.

“Đúng vậy, Trầm Lệnh, lúc các anh tới em đã dẫn Tử Hào tới đây rồi.”

Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh lạnh tanh nhìn bà ta: “Nhưng mà con trai của cô Vương vừa mới nói vốn cô định đưa nó đi uống trà sữa, sau đó đột nhiên thay đổi chủ ý rồi mới đi cắt tóc.

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng cong môi: “Đúng là khéo thật!”

Ngón tay đang cầm túi xách của Bạch Thiến siết chặt lại, bà ta cố gắng duy trì nụ cười dịu dàng trên mặt, nhưng lại né tránh ánh mắt lạnh như băng của Hoắc Trầm Lệnh.

****0:

Hoắc Trầm Lệnh không nhìn bà ta nữa, ông cúi người xuống ôm Tể Tể lên, nhìn nhóc cương thi tóc đỏ cũng muốn bảo ông ôm một cái rồi sải bước đi lên tầng.

Nhóc cương thi tóc đỏ: “…”

Được rồi, nó tự đi vậy!

Bạch Thiến không tiện nói tiếp với Hoắc Trầm Lệnh nữa, nhưng nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ bị tụt lại phía sau, bà ta vội tiến lên trước hai bước.

“Tiểu Tương, dì đưa cháu đi lên nhé.”

Nhóc cương thi tóc đỏ bị dọa tới nhanh chóng lùi ra xa tám trượng, giọng nói của nó vô cùng vang.

“Không cần! Dì… cách cháu xa… một chút!”

Bạch Thiến: “…”

Bạch Thiến đè sự không vui trong lòng xuống, trên mặt vẫn mang theo nụ cười dịu dàng như cũ nói chuyện với nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tiểu Tương, có phải là cháu có hiểu lầm gì với dì không? Dì chỉ muốn giúp đỡ cháu thôi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn cũng chẳng thèm nhìn bà ta, nó quay đầu chạy bình bịch về phía thang máy bên kia, nhanh chóng chạy vào trong thang máy trước khi cửa đóng lại.

Bạch Thiến đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Hoắc Trầm Lệnh trong thang máy, khóe mắt liếc thấy có mấy người đi qua, bà ta lập tức cúi đầu, hơi nâng tay lên lau mắt.

Bạn nhỏ Vương Tử Hào muốn chơi với Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ, nhìn thấy hai người đều đi hết, nhóc vội chạy về phía thang máy.

“Tể Tể, Tiểu Tương, đợi tớ với, tớ cũng muốn đi lên chơi với các cậu.”

Nhưng tốc độ nó hơi chậm một chút, cửa thang máy đã đóng lại.

Tể Tể vẫy tay với nhóc, coi như nói lời tạm biệt.

Bên ngoài thang máy nhanh chóng vang lên tiếng gào khóc của bạn nhỏ Vương Tử Hào, còn có giọng nói bảo mẹ nhóc dẫn nhóc đi tìm bọn họ.

Sau đó lại khóc lên.

“Hu hu hu, mẹ, mẹ làm sao vậy? Mẹ, mẹ đừng khóc, con không đi tìm mấy bạn Tể Tể nữa, hu hu hu…”

“Mẹ, sao mẹ lại khóc rồi?”

“Là vừa rồi cha của Tể Tể bắt nạt mẹ ạ?”

“Hu hu hu… Mẹ ơi! Con muốn cha! Con muốn cha!”

Sau đó nó bật khóc lên cùng với Bạch Thiến.

Tể Tể: “…”

Tể Tể nghe mà hoang mang.

“Cha ơi, sao dì Bạch lại khóc ạ?”

Vừa rồi bé và nhóc cương thi tóc đỏ đều ở đó, hoàn toàn không nhìn thấy cha nuôi bắt nạt dì Bạch mà.

Hoắc Trầm Lệnh không muốn để Tể Tể dính vào những chuyện này, ông mang vẻ mặt cưng chiều nhéo mũi bé.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free