Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 479:

Nhìn thấy cha nuôi đi qua, Tể Tể vui vẻ gọi ông.

“Cha ơi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ cũng bắt chước gọi theo: “Cha ơi!”

Giây trước trong lòng Hoắc Trầm Lệnh vừa trở nên mềm mại, giây sau đó đã cảm thấy nghẹn lại.

Ông không muốn nhận nuôi một con trai cương thi, ông không thiếu con trai!

Lúc Hoắc Trầm Lệnh vừa định bảo nhóc cương thi tóc đỏ đừng cách ông quá gần thì cô Tôn đã đi qua.

“Tể Tể, Tiểu Tương, mai gặp lại nhé.”

Một tay của Hoắc Trầm Lệnh đang muốn từ chối bị Tể Tể nắm lấy, một cái khác thì bị nhóc cương thi tóc đỏ nắm lấy.

Cái lạnh lẽo từ lòng bàn tay xông thẳng lên toàn cánh tay, sau đó nhanh chóng lan tràn ra toàn thân.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ vẫy tay đáng yêu với cô Tôn.

“Cô Tôn, sáng mai gặp ạ.”

Hoắc Trầm Huy nhịn xuống kích động muốn hất bay nhóc cương thi tóc đỏ ra, mặt không cảm giác chào hỏi với cô Tôn.

“Cô Tôn, tạm biệt.”

Cô Tôn nhìn Hoắc Trầm Lệnh mặt lạnh tanh, muốn nói mà lại thôi.

Hoắc Trầm Lệnh không muốn bị giáo dục phải nuôi trẻ thế nào nữa, ông cắn răng, trực tiếp bế Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ lên, sau đó bước đi không quay đầu lại.

Cô Tôn: “...”

Nhìn Tể Tể ôm cổ Hoắc Trầm Lệnh, nhóc cương thi tóc đỏ cũng ôm lấy cổ Hoắc Trầm Lệnh theo, nhưng cơ thể Hoắc Trầm Lệnh lại cứng đờ lại, cô Tôn thở dài một hơi.

Mặc dù không biết tình huống của nhà họ Hoắc như thế nào, nhưng thái độ của Hoắc Trầm Lệnh đối với Tiểu Tương...

Cô Tôn nghĩ một lát, đợi đến lúc đi thăm nhà lại nhắc lại với Hoắc Trầm Lệnh vậy.

Mặc dù Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng như băng, đến cô cũng sợ hãi.

Nhưng cô là giáo viên, chăm sóc tốt mỗi một bạn nhỏ là trách nhiệm của cô.

Hoắc Trầm Lệnh đưa hai đứa nhỏ lên trên xe hắt xì một cái, ông nghiêng đầu nhìn về phía nhóc cương thi tóc đỏ trên hàng ghế sau.

Nhóc cương thi tóc đỏ lộ ra nụ cười lộ răng với ông, dùng giọng nói non nớt gọi ông.

“Cha ơi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Trầm Lệnh xoa hai bên thái dương: “Tiểu Tương, tôi không phải là cha của nhóc!”

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn về phía Tể Tể bên cạnh, rồi lại nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.

“Phải!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Nhóc cương thi tóc đỏ dùng giọng nói non nớt giải thích: “Tiểu Tương... thích, Tể Tể, cha... là cha của Tể Tể, thì là... cha của... Tiểu Tương.”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Không ngờ tới ông không tình nguyện làm người cha này, nhóc cương thi này cũng không muốn để ông làm cha, toàn bộ đều chỉ vì Tể Tể!

Hoắc Trầm Lệnh nắm chặt tay lái, hít sâu một hơi.

Tể Tể thấy vậy, lập tức tới gần thơm một cái lên mặt cha nuôi.

“Cha ơi, bây giờ chúng ta về nhà ạ?”

Con gái cưng chủ động thơm thơm, tâm trạng của Hoắc Trầm Lệnh trở nên tốt hơn không ít.

Ánh mắt ông nhìn nhóc cương thi tóc đỏ một cái thông qua gương chiếu hậu: “Tới quán cắt tóc đi.”

Tể Tể sờ mái tóc mềm mại không tính là dài của mình, sau đó lập tức che lại.

“Cha ơi, tóc của Tể Tể không thể cắt được.”

Cắt tóc sức mạnh sẽ bị tổn hại, đến lúc đó bé lại không về được địa phủ thì phải làm sao?

Gặp phải quỷ xấu xa, có thể bé sẽ đánh không lại!

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ tới dáng vẻ trọc đầu trước đó của con gái cưng thì khóe miệng giật giật, sau đó vội vàng xoa đầu con gái cưng.

“Tể Tể yên tâm, không phải là cắt tóc cho Tể Tể, là cắt cho Tiểu Tương.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vừa nghe là cắt tóc thì con mắt trợn to, nó vô thức co người về phía sau.

“Không... muốn cắt... tóc!”

Hoắc Trầm Lệnh hừ một tiếng: “Vậy thì đến từ đâu thì về đó đi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”

Nếu như nó cắt tóc đi, cha biết được sẽ không đánh chết nó chứ?

Nhưng nó không đi cắt tóc, bây giờ người cha này sẽ không cần nó nữa.

Nhóc cương thi tóc đỏ ngây người ở ghế sau, Tể Tể nhìn cha nuôi rồi lại nhìn nhóc cương thi tóc đỏ.

“Anh Tiểu Tương, anh là bé trai, bé trai bây giờ rất ít người sẽ để tóc dài như thế này.”

Nhóc cương thi tóc đỏ do dự.

Tể Tể không ngừng cố gắng: “Cậu xem trong nhà trẻ chúng ta, mấy bạn nam khác có phải là đều không để tóc dài không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ nghĩ cẩn thận lại, cũng đúng thật.

Nhưng cha đã từng nói, thân thể tóc da đều là của cha mẹ.

Không thể cắt!

Tể Tể mím môi dùng giọng nói mềm mại hỏi nó: “Vậy cậu đến từ đâu thì phải về đó à?”

Nhóc cương thi tóc đỏ không chút do dự lắc đầu: “Không muốn!”

Tể Tể nghiêng đầu hỏi cha nuôi: “Cha ơi, là cô Tôn bảo anh Tiểu Tương đi cắt tóc ạ?”

Con gái thông minh, trên mặt cha nuôi hoắc khó có khi hiện lên chút ý cười, ông nhẹ ừ một tiếng.

“Nó là bé trai! Đã ra ngoài rồi thì phải tôn trọng quy tắc xã hội sau khi ra ngoài! Nếu không... trở lại trong đất đi!”

Không đợi nhóc cương thi tóc đỏ nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh lại bổ sung thêm một câu.

“Đóng nắp quan tài lại, nó muốn để tóc dài bao nhiêu thì cũng không có ai để ý cả.”

Nhóc cương thi tóc đỏ gục đầu xuống một cách tủi thân: “Không... Không muốn... trở về. Tiểu Tương, cắt... tóc.”

Chẳng qua trước khi gặp cha thì phơi ánh trăng nhiều một chút, sức mạnh tăng lên rồi, tóc của nó muốn dài bao nhiêu thì dài bấy nhiêu.

Không được nữa thì khi gặp cha, cố gắng dùng sức mạnh điều chỉnh độ dài của tóc, chắc là... nhìn không ra đâu nhỉ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free