Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 478:

Lúc bé chuẩn bị ra tay, nhóc cương thi tóc đỏ đã kéo bàn tay đang che miệng nó lại của bé ra.

Chỉ nghe thấy cậc một tiếng, nhóc cương thi tóc đỏ cầm một hàm răng ra từ trong miệng.

“Răng… giả! Đùa đó!”

Tể Tể đảo mắt, lập tức gật đầu.

“Đúng ạ đúng ạ đúng ạ! Cô Tôn, đây là đồ anh Tiểu Tương mang theo để chơi đó.”

Nhóc cương thi tóc đỏ hơi cúi đầu giải thích: “Chơi… trò chơi… đóng vai… cương thi.”

Tể Tể: “…À, đúng.”

Tể Tể nhìn nhóc cương thi tóc đỏ, rồi lại nhìn bạn nhỏ đang ngạc nhiên tới ngây người vì hành động rút răng ra, thấy bạn nhỏ không khóc nữa thì bé thở phảo một hơi, nhưng bé lại càng lo lắng cho nhóc cương thi tóc đỏ hơn.

Nhưng mà cô Tôn và bạn nhỏ đều ở đây, bé không tiện bảo nhóc cương thi tóc đỏ há miệng ra để bé xem xem.

Cô Tôn nhận hàm răng giả xem thử, răng của bà nội cô không tốt, cũng đeo răng giả quanh năm, nên cô cũng biết là có loại răng giả có cả răng nanh.

Sắc mặt vừa rồi trắng bệch của cô cuối cùng cũng dần khôi phục lại màu máu.

Nói thật thì, vừa rồi cô thật sự đã bị dọa cho hết hồn.

Dù sao răng giả nhà ai có thể từ từ dài ra được chứ.

Nhưng nếu như không phải là răng giả, răng của ai có thể tháo cậc một cái mà tháo ra toàn bộ được chứ?

Cô Tôn dỗ xong bạn nhỏ đang gào khóc rồi bảo bạn nhỏ đó đi chơi trước, sau đó cô dẫn theo Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đi sang một bên.

“Tiểu Tương, cô có từng nói là không được mang đồ chơi tới trường học không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ há miệng, nó đang cố sắng thúc đẩy hàm răng mọc mới ra nên hàm răng vẫn so le không chỉnh tề, răng cửa còn chưa kịp mọc lên cho nên nói chuyện cũng lọt gió.

“Con… xin lỗi, cô ơi… con… lần sau không thế nữa.”

Cô Tôn nhìn hàm răng so le không thẳng hàng trên mặt nhóc cương thi tóc đỏ, rồi lại nhìn hàm răng giả trong tay, khóe miệng giật giật.

“Tiểu Tương, con nói cho cô biết, đây thật sự là đồ chơi của con à?”

Nhóc cương thi tóc đỏ lắc đầu, Tể Tể vội giữ lấy đầu nó, chỉ sợ đầu nó sẽ không ổn định.

“Cô ơi, đây là… răng.. răng giả… của con!”

Cô Tôn: “…”

Cô Tôn bất lực, cuối cùng thì chỉ đành trả lại răng giả cho nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tiểu Tương, hôm nay tan học trở về bảo cha con đổi một bộ răng khác cho con đi, đừng đeo loại có thể thu duỗi răng nanh nữa, sẽ dọa sợ các bạn nhỏ khác đó, biết không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng ngoan ngoãn: “Vâng ạ.”

Dáng vẻ nhóc con này rất đẹp, nhưng mà quá gầy, hơn nữa còn có mái tóc dài, cô Tôn nhìn mà chẳng còn cách nào.

“Sau khi hai con về, hỏi thử cha các con xem xem có thể đi cắt ngắn tóc của Tiểu Tương không.

Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu một cách ngoan ngoãn: “Vâng ạ.”

Lúc tan tọc, cô Tôn gọi Hoắc Trầm Lệnh tới đón hai bạn nhỏ lại.

“Anh Hoắc, có thể xin mấy phút của anh không?”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.

Cô Tôn bảo Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ cứ chơi trong nhà trẻ trước, đảm bảo hai bạn nhỏ ở trong phạm vi tầm mắt của mình, sau đó cô nhắc tới tính huống ngày hôm nay trong nhà trẻ của hai bạn nhỏ với Hoắc Trầm Lệnh.

“Anh Hoắc, xin lỗi anh.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Hả?”

Cô Tôn có hơi lúng túng: “Xin lỗi anh, chúng tôi không biết lượng thức ăn của Tể Tể… khá lớn, cho nên mấy ngày nay vẫn luôn không để bé ăn no, là sơ suất của các giáo viên chúng tôi, chúng tôi xin lỗi anh một lần nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ tới lượng cơm của Tể Tể mà nhất thời cạn lời.

Cô Tôn lại nhắc tới một vấn đề khác.

Đúng rồi, anh Hoắc, nếu như anh có thời gian thì hi vọng lát nữa anh sẽ dẫn Tiểu Tương đi cắt tóc, em ấy là bé trai, ngày nào cũng thả tóc thì cũng không tốt lắm.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Ông không phải là cha ruột của nhóc cương thi đâu!

Cô Tôn lại nói tới chuyện răng giả.

“Còn có, anh Hoắc, nếu như có thể thì lát nữa anh đưa Tiểu Tương đi đổi một bộ răng giả không có răng nanh đi.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Răng giả không có răng nanh?”

Cô Tôn gật đầu, nở nụ cười lúng túng nhưng cũng không mất đi lễ phép.

“Đúng vậy, hôm nay lúc ở trường học hai chiếc răng trên của em ấy đột nhiên dài ra, nói thật thì đã dọa tôi nhảy dựng lên đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Thế là răng của cương thi đột nhiên dài ra à?

Hoắc Trầm Lệnh không nói chuyện, sắc mặt ông bình tĩnh nhìn về phía nhóc cương thi tóc đỏ.

Cô Tôn cũng nhìn theo, trong lòng đánh thịch một cái.

Dẫu sao Hoắc Trầm Lệnh cũng là người đứng ở chỗ cao nhiều năm, chỉ cần đứng ở chỗ đó cũng đã làm người ta không dám nhiều lời chứ càng đừng nhắc tới sau khi gương mặt ông sầm xuống.

“Anh Hoắc, cũng giống như Tể Tể, nhóc con tuổi này như Tiểu Tương đều ham chơi, thỉnh thoảng mang đồ chơi tới trường học cũng là chuyện có thể hiểu được. Hơn nữa răng của Tiểu Tương không tốt, mang theo răng giả cũng là chuyện bình thường. Nhưng trẻ con còn nhỏ, hi vọng anh Hoắc có thể dịu dàng khuyên nhủ. Về vấn đề răng giả của Tiểu Tương, bây giờ Tiểu Tương còn nhỏ, chắc vẫn có thể chữa được.”

Hoắc Trầm Lình: “…”

Giáo viên nói thế này là đang sợ về nhà ông sẽ ngược đãi nhóc cương thi tóc đỏ sao?

Ông bây giờ là đang bị giáo dục à?

****9:

Nói chuyện xong với cô Tôn, Hoắc Trầm Lệnh mặt không biểu tình bước tới trước mặt hai đứa nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free