Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 477:
Tể Tể nở nụ cười ngượng ngùng, bé xoa xoa bàn tay nhỏ.
“Bác viên trưởng, Tể Tể…”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Chưa no!”
Viện trưởng Lý: ‘’…”
Phần cơm trưa thứ tư lại được đưa tới, lần này viện trưởng Lý đích thân nhìn thấy Tể Tể dùng tốc độ nhanh chóng mà mắt thường có thể nhìn thấy được tiêu diệt sạch một phần cơm trưa, ông đã chết lặng.
Nhóc cương thi tóc đỏ nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi viện trưởng Lý.
“Bác… viện trưởng, có thể… lên trước… hai… hai mươi phần không?”
Viện trưởng Lý: “…”
Viện trưởng Lý đã chết lặng, vì có thể để Tể Tể ăn no, cuối cùng ông chỉ đành dẫn hai bạn nhỏ đi thẳng tới phòng bếp của nhà trẻ.
Dì trong phòng bếp đang chuẩn bị bữa trưa cho các giáo viên, các bạn nhỏ ăn xong rồi sẽ kéo nhau đi nghỉ ngơi, đợi các nhóc con nằm ngủ thì các giáo viên cần đi ăn cơm.
Đều là phần cơm như nhau, chẳng qua một phần này nhiều hơn nhiều.
Viện trưởng Lý cũng không cần đĩa đựng thức ăn.
“Dì Hoàng, dì trực tiếp tìm một cái bát to, đựng nhiều thức ăn chút rồi mang qua đây.”
Dì Hoàng tưởng là viện trưởng Lý muốn ăn, vội vàng đi lấy một bát lớn, cũng chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Viện trưởng Lý, đây.”
Không tới ba phút, viện trưởng Lý lại đưa bát trở lại.
Dì Hoàng chuẩn bị rửa sạch lại nghe thấy viện trưởng Lý nói.
“Thêm một bát nữa, có thể đựng được bao nhiêu thì đựng bấy nhiêu.”
Dì Hoàng: “Hả? À, vâng ạ.”
Tới lui như vậy không biết bao nhiêu lần, đợi đến lúc Tể Tể ăn tới miễn cưỡng được tính là no, nồi niêu đựng bốn món một canh trong nhà bếp đã sạch sẽ tới có thể soi gương.
Nhóc cương thi tóc đỏ thấy Tể Tể ăn xong rồi thì kéo Tể Tể đi tới bãi tập đằng sau nhà bếp, từ trong nhà bếp vừa đúng có thể nhìn thấy hai bóng hình nho nhỏ.
Viện trưởng Lý: “…”
Dì Hoàng và mấy giáo viên đang phụ giúp trong phòng bếp: “…”
Lúc này cũng nên lên cơm cho các giáo viên của nhà trẻ rồi.
Người trong phòng học đợi mãi cũng không thấy cơm lên, có giáo viên đi qua hỏi.
“Dì Hoàng, cơm của chúng con đâu? Ở đâu ạ, chúng con cùng mang lên.”
Dì Hoàng yên lặng nhìn về phía viện trưởng Lý.
Viện trưởng Lý yên lặng nhìn hai nhóc con ở chỗ ngoặt, sau đó lấy điện thoại ra với vẻ mặt chết lặng.
“Chào anh, tôi là Lý Gia An, bên nhà trẻ quốc tế song ngữ Hán Ninh muốn gọi bốn mươi phần đồ ăn ngoài.”
Khi ánh mắt chạm tới cái bụng bằng bằng của Tể Tể, sắc mặt viện trưởng Lý lại càng tê dại hơn.
“Không, là năm mươi phần!”
****8:
Buổi chiều trên lớp, Tể Tể vẫn luôn ngơ ngơ ngác ngác.
Nhưng vì kiên trì không ngủ nên nhìn bé giống như là một cây cải xanh thiếu nước, vô cùng ủ rũ.
Lúc học lớp âm nhạc, mí mắt Tể tể bắt đầu rũ ruống.
Nhóc cương thi tóc đỏ thấy vậy thì nhỏ giọng hỏi bé: “Tể Tể, ngủ… sao?”
Tể Tể giật thót mình mở to hai mắt, sau đó lắc đầu.
“Không ngủ, cha nói phải ngủ sớm dậy sớm thì mới tốt cho sức khỏe.”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Chúng ta… không phải là người, không cần… theo… phương thức sinh hoạt… của con người, cũng… tốt với cơ thể.”
Tể Tể đang mơ màng buồn ngủ lập tức tỉnh táo lại: “Không! Bây giờ bản Tể Tể được tính là người, cậu mới không phải là người.”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Tớ… vốn dĩ… không phải là người… mà.”
Bên cạnh có một bạn nhỏ nghe thấy lời của bọn họ, không nhịn được mà gào giọng lên gọi giáo viên.
“Cô ơi, Minh Tể Tể cậu ấy mắng bạn!”
Cô Tôn đã chú ý tới Tể Tể đang mơ màng buồn ngủ và nhóc cương thi tóc đỏ từ lâu, cũng nhìn thấy hai bạn nhỏ này nói chuyện, nhìn như là nhóc cương thi tóc đỏ đang không muốn để Tể Tể ngủ, cho nên cô coi như không nhìn thấy.
Kết quả…
Bạn nhỏ lại gào lên: “Cô ơi, Minh Tể Tể cậu ấy mắng bạn!”
Cô Tôn: “…”
Cô Tôn đi qua: “Tể Tể, con mắng bạn à?”
Tể Tể: “Con không ạ.”
Bạn nhỏ gọi cô Tôn ưỡn ngực, vô cùng tự tin.
“Cô Tôn, Minh Tể Tể mắng bạn, người cậu ấy mắng là Tiểu Tương, cậu ấy mắng Tiểu Tương không phải là người. Mẹ con từng nói, nói người khác không phải là người thì chính là mắng người, cho nên Minh Tể Tể cậu ấy đang mắng người.”
Tể Tể: “…”
Nhưng mà, Tiểu Tương thật sự không phải là người mà!
Tể Tể chỉ tự giải thích trong lòng, nhóc cương thi tóc đỏ thì trực tiếp nói.
“Tể Tể không… sai, không… mắng người, tớ… vốn dĩ… không phải là… người.”
Cô Tôn: “…”
Bạn nhỏ gọi giáo viên: “…”
Tể Tể: “…”
Xong rồi!
Có phải là sắp lộ tẩy rồi không?
Vậy nhóc cương thi tóc đỏ sẽ không thể cùng đi nhà trẻ với bé được nữa.
Tể Tể vội giải thích: “Cô Tôn, em…”
Nhóc cương thi tóc đỏ trực tiếp mở miệng, sau đó từ trong họng nó phát ra tiếng gào thét trầm thấp lạnh lẽo, trên hàm răng trên vốn chỉnh tề trắng sạch của nó có hai cái răng lập tức dài ra, biến thành hai chiếc răng nanh sắc bén lạnh lẽo.
Cô Tôn: “…”
Bạn nhỏ gọi giáo viên: “…”
Tể Tể: “…”
Bạn nhỏ là người đầu tiên gào miệng lên khóc.
“Hu hu hu! Có… có cương thi! Hu hu hu…”
Cô Tôn vô thức ôm bạn nhỏ vào trong lòng, sắc mặt cũng không khống chế được mà trở nên trắng bệch.
Tể Tể dùng một tay che miệng nhóc cương thi tóc đỏ lại, giải thích với Cô Tôn đang trợn mắt há miệng hoàn toàn chưa phản ứng lại.
“Cô Tôn, cái đó… anh Tiểu Tương cậu ấy ấy…”
Tể Tể gấp tới vò đầu bứt tai, nếu không thì bé trực tiếp xóa ký ức của bọn họ đi là được.