Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 477
Tể Tể nghe thấy thì lập tức nghiêng đầu qua nhìn.
“Bác viện trưởng!”
Viện trưởng Lý vô thức đứng thẳng người, vui vẻ chào hỏi với bé.
“Tể Tể, Tiểu Tương, đang ăn cơm trưa à.”
Nhóc cương thi tóc đỏ chớp chớp mắt: “Bác… viện trưởng, cơm… nhiều không?”
Cô Tôn trước đó đã múc thức ăn cho các bạn nhỏ đi qua vừa lúc nghe thấy lời này của nhóc cương thi tóc đỏ, cô lập tức hỏi nó.
“Tiểu Tương, sao vậy, là ăn không đủ no sao? Chỗ của cô Tôn còn có này.”
Nhóc cương thi tóc đỏ chi vào Tể Tể bên cạnh: “Tiểu Tương, no rồi, Tể Tể… còn chưa no.”
Tể Tể vội bổ sung: “Không cần không cần ạ, Tể Tể cũng no rồi, Tể Tể không cần ăn nữa đâu.”
Bé sợ vừa không khống chế được sẽ dẫn tới các bạn nhỏ trong nhà trẻ đều không còn cơm để ăn mất.
Cô Tôn còn muốn nói cái gì đó, Viện trưởng Lý nhớ tới vẻ mặt khi sờ cái bụng xẹp lép rồi nuốt nước miếng của Tể Tể thì không nhịn được xoa đầu bé,
“Thế này đi, bác dẫn các cháu tới phòng làm việc của bác ăn nhé.”
Mặc dù cô Tôn kinh ngạc, nhưng viện trưởng Lý cũng đã nói rồi, cô cũng không tiện từ chối.
“Vậy thì làm phiền viện trưởng Lý rồi, đúng rồi, viện trưởng Lý, tôi và cha của Tể Tể và Tiểu Tương đã thương lượng rồi, hai bạn nhỏ này bị đảo lộn ngày đêm nghiêm trọng, từ hôm nay trở đi sẽ thử không để bọn nhỏ ngủ trưa, đợi lát nữa ăn cơm xong, anh đưa tụi nhỏ trở lại đây là được.”
Viện trưởng Lý cười híp mắt trả lời: “Được, tôi biết rồi.”
Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đi theo viện trưởng Lý, rất nhanh, bọn họ đã đi tới phòng làm việc của viện trưởng.
Xác nhận Tể Tể còn chưa ăn no, viện trưởng Lý lập tức gọi người đưa hai phần cơm tới.
Một phần cho Tể tể, một phần là để cho chính ông.
“Tể Tể, mau ăn đi, không no thì nói với bác viện trưởng, bác viện trưởng đảm bảo sẽ phụ trách đủ.”
Tể Tể vừa nghe là đủ thì có chút không tin.
“Thật ạ?”
Viện trưởng Lý cười ha ha nói: “Đương nhiên, nào có bạn nhỏ nào lại ăn không no ở nhà trẻ được chứ, vậy là không được.”
Tể Tể cười nói: “Nhưng mà bác viện trưởng, Tể Tể ăn nhiều nhiều nhiều nhiều lắm!”
Sợ viện trưởng Lý không hiểu, Tể Tể khoa tay múa chân dựa theo kích cỡ phòng làm việc của viện trưởng Lý.
“Có thể còn nhiều hơn cả cái này!”
Viện trưởng Lý bị lời nói không chút cố kỵ của bạn nhỏ này chọc cho bật cười.
“Yên tâm, nhất định là đủ!”
Một nhóc con có thể ăn được bao nhiêu chứ.
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn dáng vẻ vui vẻ của viện trưởng Lý, cảm thấy có thể là viện trưởng Lý còn chưa tin lời của Tể Tể.
“Bác… viện trưởng, Tể Tể… thật sự có thể ăn….
rất nhiều rất nhiều!”
Viện trưởng Lý cuối cùng cũng biết được tình cảm của hai bạn nhỏ này rất tốt, đặt biệt là bên nhóc cương thi tóc đỏ, gần như là Tể Tể nói cái gì thì nhóc cương thi tóc đỏ cũng sẽ nói thế đó.
“Được được được, bác viện trưởng biết rồi, bụng nhỏ của Tể tể rất biết chứa, có thể chứa rất nhiều rất nhiều.”
Nói xong ông lại vui vẻ xoa đầu của Tể Tể, trên mặt đều là vẻ từ ái.
“Tể Tể, mau ăn đi, nguội rồi là không ngon nữa đâu, bác viện trưởng đi rót nước cho các cháu.”
Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đồng thời mở miệng: “Cảm ơn bác viện trưởng ạ.”
Viện trưởng Lý vô cùng vui vẻ, ông cảm thấy hai nhóc con này trừ việc sức lực lớn một cách kỳ lạ ra thì thật sự vô cùng ngoan, vô cùng làm người ta yêu thích.
Ông dùng cốc dùng một lần đổ nước ấm cho mỗi người một cốc, nhưng vừa đặt xuống đã phát hiện ra đĩa thức ăn trước mặt Tể Tể đã trống không rồi.
Nếu như không phải bên trong còn có chút dầu mỡ dính lại thì ông còn cho rằng cái đĩa này chưa từng đựng thức ăn.
“Tể Tể, cơm của con đâu?”
Tể Tể nhìn viện trưởng Lý: “Bác viện trưởng cũng mau ăn đi, nguội rồi thật sự sẽ không ngon đâu ạ.”
Viện trưởng Lý: “…”
Mặc dù Tể Tể đã rất khắc chế rồi, nhưng lúc nói tới ăn uống Tể Tể vẫn còn nuốt nước miếng.
Viện trưởng Lý ngây người.
Tể Tể thế này là… vẫn chưa ăn no?
Không phải chứ?
Người lớn có thế này?
Viện trưởng Lý do dự một lát rồi thử hỏi một câu.
“Tể Tể, con no chưa?”
Nhóc cương thi tóc đỏ cướp lời trả lời trước: “Chưa, bác… viện trưởng, còn có… cơm cơm không?”
Viện trưởng Lý: “…”
Viện trưởng Lý đưa phần cơm trước mặt của mình qua.
“Tể Tể ăn đi.”
Tể Tể nuốt nước miếng, nhưng bé cũng không quên hỏi viện trưởng Lý.
“Tể Tể ăn hết rồi thì bác viện trưởng ăn cái gì ạ?”
Nhóc con này ngoan quá đi mất, viện trưởng Lý lại xoa đầu bé.
“Không sao, bên phòng bếp vẫn còn, nhà trẻ chúng ta có phòng bếp riêng, cơm nước nguyên liệu nấu ăn nhất định sẽ đủ, Tể Tể tiếp tục ăn đi, bác viện trưởng lập tức bảo người đưa một phần khác lên cho bác viện trưởng đây.”
Tể Tể vui vẻ: “Cảm ơn bác viện trưởng ạ, bác viện trưởng, bác tốt quá.”
Viện trưởng Lý bị nhóc con xinh đẹp lại còn có giọng nói ngọt ngào này khen tới cưới ha ha.
“Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, là việc nên làm là việc nên làm.”
Ông đứng dậy, vừa lúc có giáo viên đi ngang qua cửa phòng làm việc, viện trưởng Lý lại xin thêm một phần cơm trưa.
Xoay người trở lại, còn chưa ngồi xuống, ông đã bị cái bát lại lần nữa trở nên trống không của Tể Tể làm cho kinh ngạc.