Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 483:

Tể Tể: “...”

Quên đi!

Nhóc cương thi tóc đỏ không phải là người, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng cứng hơn đá, người bình thường cơ bản không thể làm cậu ấy bị thương dù chỉ một xíu. Cho dù là cậu ấy chủ động để cho đối phương đụng đến bất kỳ chỗ nào trên người mình.

Tể Tể đè giọng sữa xuống nói: “Cha, Tể Tể quay về sẽ cắt cho anh Tiểu Tương có được không?”

Hoắc Trầm Lệnh không muốn thân phận của nhóc cương thi tóc đỏ lộ ra ngoài ánh sáng nên đương nhiên là đồng ý.

“Được.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vừa nghe nói Tể Tể sẽ cắt tóc cho cậu thì lập tức vui vẻ lên, đứng phắt dậy: “Cám ơn… Tể Tể!”

Jack: “...”

Tầm mắt Hoắc Trầm Lệnh dừng ở trên cây kéo của Jack: “Lần sau lúc tôi đến hớt tóc không muốn nhìn thấy cây kéo kém chất lượng như vậy nữa.”

Jack : “...”

Cây kéo chuyên dụng của anh ta mà kém chất lượng sao?

Đây chính là cây kéo mời bậc thầy nổi tiếng quốc tế chế tạo ra đó!

Nhưng ở trước mặt người cha kim chủ này, anh ta có thể nói được gì đây?

Mặc dù trong đầu anh ta toàn là thắc mắc, nhưng vì anh ta thông minh nên không hỏi gì cả: “Vâng, anh Hoắc.”

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng, Jack đã lưu loát tháo tấm vải bọc cắt tóc của nhóc cương thi tóc đỏ xuống, sau đó đi qua máy tính của mình bên kia trích xuất camera giám sát cho Hoắc Trầm Lệnh.

Camera giám sát rất nhanh đã được trích xuất ra, Jack ngẩng đầu lên nhìn qua Hoắc Trầm Lệnh: “Anh Hoắc, đã trích xuất camera giám sát xong rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn sang Bạch Di: “Cô Lỗ, đi xem camera giám sát thử coi là ai đã đá Vương Tử Hào, sau khi xem xong nhớ kỹ phải xin lỗi con gái của tôi đấy!”

Bạch Thiến nào dám để cho Bạch Di đi xem camera giám sát, bà ta nắm lấy cánh tay Bạch Di giữ lại, nước mắt nói đến là đến, thật giống như phải chịu đựng ấm ức to bằng trời vậy: “Chị, coi như là em cầu xin chị đi có được không, đừng nói nữa mà.”

Bà ta lại lập tức nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh: “Trầm Lệnh, em thay chị của em xin lỗi anh và Tể Tể. Tể Tể, thật xin lỗi, chị của dì không phải cố ý hiểu lầm cháu đâu.”

Bạch Di nổi đóa: “Bạch Thiến, em xin lỗi bọn họ làm cái gì? Là anh ta cầu xin em gả cho anh ta chứ không phải em xin anh ta cưới em!”

Hoắc Trầm Lệnh đang dẫn hai đứa nhỏ đi tới thang máy bên kia chuẩn bị rời khỏi đây chợt nghe được lời của Bạch Di, lông mày chầm chậm cau lại.

Ông hồi tưởng lại những lời mà trước đó hơn nửa đêm Cố Thích Phong gọi điện thoại tới cười nhạo ông.

Sao lại có những lời đồn đãi này?

Đó là do ông không hề để ý tới những thứ đó nên chưa từng đặt ở trong lòng.

Nhưng ông không thèm để ý tới lời đồn hình như đã trở thành lý do để chị em gái nhà họ Bạch nhân cơ hội động chạm đến trên người ông.

Hoắc Trầm Lệnh đang dẫn hai đứa nhỏ đi bỗng nhiên dừng lại, quay người.

Ánh mắt ông giống như thanh kiếm sắc bén phóng tới Bạch Thiến đang hốc mắt đỏ au, trên mặt đầy vẻ lo lắng ấm ức còn kèm theo cả nước mắt.

Bạch Thiến chợt cảm thấy không ổn, vội vàng kéo tay con trai nhỏ Vương Tử Hào qua.

“Hào Hào, đi chơi với đám bạn của con đi, mẹ dẫn dì lớn của con đi xuống dưới trước, lát nữa sẽ đi lên đón con.”

Bạch Di không muốn cứ vậy rời đi, bà ta muốn hung hăng mỉa mai Hoắc Trầm Lệnh một phen.

Thế là hai chị em bắt đầu dùng dằng tranh chấp.

Bạn nhỏ Vương Tử Hào vẫn còn đang khóc, cậu ta nhìn mẹ và dì cãi nhau, bị dọa sợ đến nỗi khóc lớn hơn nữa.

“Hu hu hu… mẹ, dì lớn, hai người đừng đánh nhau mà! Hu hu hu…”

“Cha! Mẹ, con muốn cha!”

Không nhắc tới cha còn đỡ, vừa nhắc đến cha thì trong đầu Bạch Thiến lại hiện lên biểu cảm ích kỷ ghê tởm của chồng cũ Vương Đông Hoa đã chết vì tai nạn xe cộ ấy, lại so sánh với Hoắc Trầm Lệnh giữ mình trong sạch, tình cảm một lòng chuyên nhất này, bà ta gần như là đau tim.

Nếu như không phải kiêng kỵ Hoắc Trầm Lệnh đang có ở đây thì bà ta đã một bàn tay tát thẳng tới rồi.

Bà ta không muốn ngay mặt đối chất với Hoắc Trầm Lệnh, bà ta sợ mình sẽ lập tức bị phán tử hình.

Bạch Thiến không cản được chị, mới một phen ôm lấy Vương Tử Hào quay người lại định đi thẳng tới cầu thang, nhưng chỉ mới đi được hai bước trước mắt đã hoàn toàn biến thành màu đen, kế đó mất đi ý thức.

“Tiểu Thiến!”

Bạch Di gấp rút chạy như bay tới, nguy hiểm đón được Vương Tử Hào cũng ngã theo xuống.

Bạn nhỏ Vương Tử Hào bị dọa sợ đến khóc lớn hu hu.

Bạch Di quay đầu lại hung dữ nhìn Hoắc Trầm Lệnh: “Hoắc Trầm Lệnh, nếu như em gái tôi có chuyện không may gì đó thì tôi sẽ khiến cho anh đẹp mặt!”

Tể Tể đột nhiên cất giọng trẻ con nhắc nhở bà ta: “Dì à, dì vẫn nên đưa dì Bạch đến bệnh viện trước đi, nếu không sợ là bảo bối ở trong bụng của dì ấy không giữ được đâu.”

Bạch Di: “...”

Bạch Di đột nhiên giống như biết được điều gì đó, thình lình nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Lệnh: “Là anh đúng không? Hoắc Trầm Lệnh, anh chờ đó cho tôi!”

Mặt Hoắc Trầm Lệnh trầm như nước, không khí xung quanh phảng phất như ngưng kết.

****2:

Trước khi xe cứu thương tới, Hoắc Trầm Lệnh người bị Bạch Di suy đoán đã chán ghét đến độ một giây đồng hồ cũng không muốn nán lại thêm, dẫn Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ rời đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free