Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 474:

À, còn có các bạn nhỏ bị ông dọa khóc nữa!

Vừa nghĩ tới các bạn nhỏ thì ông nghe thấy Tể Tể dùng giọng nói non nớt hỏi ông.

“Bác viện trưởng, là bác dọa các bạn nhỏ khóc ạ?”

Viện trưởng Lý: “...”

Đậu má!

Nếu như không phải đột nhiên bị hai nhóc con này nhấc cao lên tới một mét, ông đến nỗi dọa khóc các bạn nhỏ bên ngoài sao?

Các bạn nhỏ bên ngoài đã khóc rồi, lẽ nào ông còn phải chọc khóc hai bạn nhỏ trong này hả?

Đó là điều không thể nào!

Viện trưởng Lý chỉ đành cười đau khổ gật đầu: “Đúng vậy, bác viện trưởng không cẩn thận dọa sợ bọn họ rồi.”

Tể Tể mang dáng vẻ người từng trải thở dài: “Không sao không sao, bác viện trưởng đừng quá tự trách, nhất định không phải do bác cố ý đâu.”

Viện trưởng Lý: “...”

Cảm ơn quá cơ bà cô nhỏ!

Trong lòng viện trưởng Lý đau đớn nhưng viện trưởng Lý không có cách nào nói ra.

Tể Tể không quên tại sao mình lại nhấc viện trưởng Lý cao lên, thế là bé lại hỏi một câu.

“Bác viện trưởng, có phải cha của Tể Tể đang xử lý chuyện lớn không ạ?”

Viện trưởng Lý: “...”

Thế này là muốn ông thừa nhận mình đang ăn dưa của người cầm quyền nhà họ Hoắc à?

Ông dám sao?

Nghĩ tới vẻ mặt vô tình vừa rồi của Hoắc Trầm Lệnh, viện Trưởng Lý lập tức ôm hai bạn nhỏ lên.

“Tể Tể à, bác viện trưởng đưa các cháu về phòng học. Cháu nói đúng, chuyện của người lớn thì người lớn giải quyết, các bạn nhỏ như chúng ta không cần dính vào.”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt sửa lại lời ông: “Bác viện trưởng, là bạn nhỏ Tể Tể và anh Tiểu Tương không dính vào, bác là người lớn, bác có thể tham gia!”

Viện trưởng Lý: “...”

Ông đang chê cuộc sống quá thoải mái à!

Cố gắng thêm hai năm nữa, thuận lợi nghỉ hưu về nhà dưỡng già không tốt sao?

Viện trưởng Lý khụ một tiếng: “Cái đó, Tể Tể à, bác viện trưởng còn có chuyện phải làm, cháu và Tiểu Tương về phòng học trước nhé, có được không?”

Đợi Tể Tể gật đầu, viện trưởng Lý như bôi dầu vào chân, chạy thẳng ra ngoài cổng nhà trẻ.

Haiz!

Các bạn nhỏ bị ông dọa sợ, ông phải đi dỗ thôi!

Quả nhiên không thể ăn dưa một cách tùy tiện được, vừa không cẩn thận đã để mình dính vào mất.

Lúc ông tới trước cổng trường, Hoắc Trầm Lệnh và Bạch Thiến đều đã rời đi, không ít phụ huynh đang dỗ các bạn nhỏ không chịu bước vào nhà trẻ, viện trưởng Lý cũng gia nhập vào đội quân dỗ trẻ.

Một tiếng sau, các hạng mục công việc của nhà trẻ bước vào nề nếp.

Trong tiết hoạt động ngoài trời buổi sáng, nhà trẻ tổ chức cuộc thi kéo co.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đứng trong đội ngũ của lớp hai, một nhóc mập mạp của lớp một ngó nhìn nhóc cương thi tóc đỏ rồi dùng giọng nói non nớt nói.

“Cậu gầy như vậy, đợi lát nữa bị chúng tớ kéo bay đi thì sao hả?”

Nhóc cương thi tóc đỏ nói chuyện không lưu loát: “Không... đâu!”

Nhóc mập mạp cười ha ha: “Lỡ đâu thì sao?”

Nhóc cương thi tóc đỏ vô cùng chắc chắn: “Không... đâu!”

Nhóc mập mạp giơ nắm đấm về phía nhóc cương thi tóc đỏ: “Vậy cậu đợi lát nữa bị kéo bay rồi thì đừng có mà khóc!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Cậu... đừng khóc!”

Nhóc mập mạp hừ một tiếng, khoanh hai tay trước ngực nâng cằm một cách kiêu ngạo.

“Sức tớ còn lớn hơn cả sức ba người như cậu, tớ sẽ không thua, mới không khóc đâu!”

Nhóc cương thi tóc đỏ không nói gì nữa, từ khi ra khỏi đất cho tới nay, nó đã quá biết lúc nào nên dùng thực lực để nói chuyện rồi.

Mười phút sau, các giáo viên cho các bạn nhỏ đứng ở vị trí đã sắp xếp từ trước, lo các bạn nhỏ quá nhỏ, lát nữa lúc lôi kéo sẽ có tình huống bị ngã, cho nên bên cạnh mỗi một bạn nhỏ đều có một giáo viên trông chừng.

Thoạt nhìn thì các giáo viên còn nhiều hơn cả các bạn nhỏ tham gia kéo co.

Vốn cô Tôn muốn để Tể Tể đứng ở đằng trước, bởi vì bé thấp, nhóc cương thi tóc đỏ thì đứng ở đằng sau, vì mặc dù cậu nhóc gầy nhưng mà lại cao.

Kết quả hai bạn nhỏ cái gì thì cũng đều nghe lời nhưng mà lại không đồng ý tách ra.

Tể Tể dùng giọng nói non nớt biểu đạt ý kiến của mình với cô Tôn.

“Cô Tôn, Tể Tể muốn ở cùng với anh Tiểu Tương!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Cô... Tôn, Tể Tể ở đâu con... ở đó!”

Cô Tôn: “...”

Tể Tể nhìn đoạn dây thừng rơi trên mặt đất ở cuối cùng của đội ngũ thì chạy bình bịch qua, nhóc cương thi tóc đỏ cũng đi qua theo bé.

“Cô ơi, bọn con ở đây ạ.”

Cô Tôn nhìn một lát nhưng không còn cách nào nên chỉ đành đồng ý.

Một phút sau, cuộc thi kéo co bắt đầu.

Hiện trường kéo co của các bạn nhỏ là thế này: Có bạn nhỏ không biết chơi, có bạn nhỏ ra sức kéo quần áo của bạn nhỏ phía trước, có người kéo dây thừng, kéo một lát rồi cúi đầu xuống móc đồ trang sức trên giày của bạn đằng trước...

Các giáo viên nhìn đội ngũ đủ hình đủ dạng, ai cũng dở khóc dở cười.

Đương nhiên còn có vài bạn đang cố gắng kéo co, tuổi của các bạn nhỏ lớp hai nhỏ hơn một chút so với các bạn nhỏ lớp một, cho nên số lượng các bạn nhỏ lớp một chuyên tâm vào việc kéo co khá nhiều.

Không ít các bạn nhỏ lớp hai nhìn thấy dây thừng động thì vô thức nắm chặt, rồi bị dây thừng kéo về phía trước lảo đảo, sau đó thì vô thức buông dây thừng ra mà đi tìm giáo viên.

Các giáo viên nhìn chằm chằm vào từng bạn nhỏ, nhìn thấy tình huống này thì bọn họ thường lập tức tiến lên đỡ lấy các bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free