Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 473:

Viện trưởng Lý: “...”

Đậu xanh!

Quả dưa này đúng là lớn thật đấy!

Mẹ Vương Tử Hào và người cầm quyền nhà họ Hoắc đã từng là một đôi sao?

Sau khi viện trưởng Lý nghe xong câu này thì lập tức muốn trượt xuống.

Dưa của người cầm quyền nhà họ Hoắc có thể tùy tiện ăn à?

Ông ấy sợ ăn dưa không thành, đến lúc đó còn bị dưa làm nghẹn chết ấy chứ!

Viện trưởng Lý đang muốn bỏ chạy, quay đầu lại nghĩ cách xuống.

Khoảng cách gần như vậy, Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ nghe được rất rõ, thế nên cũng lười leo lên tiếp, dứt khoát nâng hai chân viện trưởng Lý lên rồi cúi thấp đầu cẩn thận lắng nghe.

Giọng của cha nuôi cực lạnh, giống như hàn băng: “Cô Vương, tôi là bất ngờ xảy ra tai nạn xe cộ, không hề liên quan đến chuyện cô Vương gả cho người ngoài, xin cô Vương đừng có ảo tưởng!”

“Ảo tưởng là bệnh, phải trị!”

“Nếu như không tìm được bác sĩ thì có thể đến bệnh viện số một thủ đô tìm Cố Thích Phong để khám một chút!”

Tể Tể ngạc nhiên, thì ra trước đây cha nuôi đi ra ngoài đã gặp tai nạn xe cộ.

Nhưng Tể Tể nhớ đến cha Minh Vương từng nói bây giờ quỷ này nọ đến Địa Phủ báo danh đều có một phần lớn là do tai nạn xe cộ nên bé cũng không ngạc nhiên.

Tể Tể nghĩ thầm, đợi đến lúc trở về gặp cha nuôi nhất định phải nói chuyện với cha nuôi về tầm quan trọng của việc lái xe an toàn mới được.

Tể Tể nghĩ đến nhập thần, viện trưởng Lý bị bé nâng một chân lên gấp đến độ trán toát mồ hôi.

Hoắc Trầm Lệnh đang ở ngay bên ngoài tường, hơn nữa còn đối diện với chỗ của ông ấy, chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là có thể trông thấy ông ấy.

Ông ấy dám để bị bắt gặp sao?

Ông ấy không dám!

Thế nên ông ấy đã lớn đến từng tuổi này rồi mà chỉ dám nơm nớp lo sợ bám vào mép tường, còn không dám bám quá nhiều tránh cho người bên ngoài nhìn thấy tay ông ấy.

Ông ấy đi vào bên trong, cũng không dám gọi lớn tiếng.

Dẫu sao cũng chỉ cách một bức tường, khoảng cách quá gần, vẫn có thể nghe được đó.

Ông ấy dùng giọng cực nhỏ gọi:

“Tể Tể…”

“Tể Tể.”

“Tể Tể à.”

Tể Tể đang lơ đễnh nên không nghe được.

Nhóc cương thi tóc đỏ ngược lại nghe được, cậu răng rắc ngẩng đầu lên.

Động tác rất chậm, nhưng bởi vì hai người đang ở trên một đường thẳng đứng, cậu ta muốn nhìn viện trưởng Lý thì phải ngửa đầu lên độ cung rất lớn.

Mấy ngày nay cậu không có phơi ánh trăng nên thân thể rất đơ cứng.

Nhóc cương thi tóc đỏ nỗ lực ngửa đầu lên, cổ thật giống như bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Nhóc cương thi tóc đỏ cứng đờ, lập tức cúi đầu.

Viện trưởng Lý trông mong: “Tiểu Tương, bác… các cháu mau bỏ bác xuống… Này… này? Tiểu Tương?”

Nhóc cương thi tóc đỏ vốn đang dùng hai cánh tay ôm chân viện trưởng Lý, lo lắng vết nứt trên cổ sẽ bị viện trưởng Lý nhìn thấy nên vội vàng bỏ một tay ra vuốt tóc, che kín cổ mình.

Viện trưởng Lý: “...”

Viện trưởng Lý sợ mình một khối lớn như vậy rơi xuống sẽ đè bẹp hai đứa nhỏ.

Tim ông ấy đã nhấc lên đến cổ họng rồi, viện trưởng Lý cố gắng làm cho mình tỉnh táo.

“Tiểu Tương… Tể Tể…”

“Tể Tể à…”

Tể Tể nghe được tiếng của viện trưởng Lý, cũng nghe được tiếng của cha nuôi và dì Bạch ở bên ngoài. Bé chỉ cho rằng viện trưởng Lý cảm thấy độ cao không đủ nên dứt khoát kiễng chân nhỏ lên, nâng người lên cao hơn.

Nhóc cương thi tóc đỏ thấy vậy cũng vội vàng kiễng chân nhỏ lên, cùng nhau nâng viện trưởng Lý lên cao.

Viện trưởng Lý cứ thế đột nhiên cao hơn tường rào một đoạn lớn!

Một khối lớn như vậy đột nhiên xuất hiện ở trên khoảng không tường rào, đừng nói Hoắc Trầm Lệnh và Bạch Thiến đang ở bên cạnh tường rào mà ngay cả các phụ huynh vẫn luôn dõi theo Bạch Thiến và Hoắc Trầm Lệnh đang ở cách đó không xa cũng nhìn thấy được.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Bạch Thiến: “...”

Các phụ huynh đang ăn dưa của Hoắc Trầm Lệnh và Bạch Thiến: “...”

Các bạn nhỏ ngủ không đủ giấc không muốn đi học lại đột nhiên thấy một khối lớn như vậy nhô lên đầu tường: “...”

Viện trưởng Lý đột nhiên bị nâng cao lên nửa mét không hề có không gian ẩn núp: “...”

Viện trưởng Lý cố gắng nặn ra một nụ cười ngượng ngùng thất lễ, khẽ vẫy tay với các phụ huynh và các bạn nhỏ.

“Xin… xin lỗi, bác viện trưởng nhà trẻ không phải cố ý đâu.”

Các bạn nhỏ: “Hức! Hức! Hức! Hu hu hu, con sợ quá, con muốn về nhà!”

“Mẹ, chúng ta về nhà đi!”

Viện trưởng Lý: “...”

Viện trưởng Lý lúng túng cười một tiếng, gấp rút cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ đang nhấc hai chân ông ấy lên.

“Tể Tể, Tiểu Tương, mau thả bác viện trưởng xuống đi mà.”

Xin các cháu đấy!

Hiu hiu hiu!

****6:

Tể Tể nghe thấy tiếng khóc ồn ào bên ngoài bức tường thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn.

Viện trưởng Lý đang cúi đầu, một người đàn ông to lớn như vậy giờ đây lại vừa luống cuống vừa bất an nhìn bé, thấy bé ngẩng đầu lên, ông vội vàng lên tiếng.

“Tể Tể à, mau thả bác viện trưởng xuống dưới đi.”

Tể Tể vội gật đầu: “Cháu biết rồi ạ, Tể Tể lập tức thả bác viên trưởng xuống đây.”

Nói xong, bé nhìn nhóc cương thi tóc đỏ một cái, nhóc cương thi tóc đỏ cũng gật đầu, hai bạn nhỏ buông người xuống.

Viện trưởng Lý không còn đứng cao hơn bức tường một khoảng và đón nhận cái nhìn chăm chú không chỉ không thở phào nhẹ nhõm, mà ngược lại, vì nghe thấy chuyện đồn đại của người cầm quyền nhà họ Hoắc, trái tim ông đang nhảy lên bình bịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free