Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 472:

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ liếc mắt nhìn nhau, hai đứa nhỏ liếc nhìn cơ thể nhỏ bé của mình một chút rồi lại nhìn đến tường rào cao gấp mấy lần mình.

Viện trưởng Lý nhìn một màn này, cảm giác vui vẻ nói không ra lời, suýt chút nữa đã bật cười.

Hai đứa nhỏ này còn muốn trèo tường nữa à?

Lúc ông ấy đang vui vẻ, đột nhiên cảm giác bị người ta tập trung nhìn vào.

Tể Tể đã phát hiện ra viện trưởng Lý, đang hì hục chạy tới chỗ của ông ấy bên này.

“Bác viện trưởng, bác có thể giúp Tể Tể và anh Tiểu Tương được không?”

Viện trưởng Lý đang ăn dưa đột nhiên bị nhờ giúp: “...”

Tể Tể thấy bác viện trưởng nhà trẻ không nói tiếng nào đang cúi đầu nhìn bé, bé bèn chỉ chỉ vào bức tường rào.

“Bác hiệu trưởng nhà trẻ, trong nhà trẻ có cái thang nào có thể trèo tường được không?”

Viện trưởng Lý: “...”

Nếu như đây không phải là một đứa nhỏ thì ông ấy có thế nào cũng phải răn dạy mấy câu.

Sao hả?

Người cao không đủ thì góp cái thang tới, còn cố ý tìm viện trưởng ông ấy giúp đỡ, nhưng ông ấy làm sao có thể!

Chẳng qua trước mặt là một đứa nhỏ mũm mĩm nói chuyện bằng giọng sữa non nớt, thế nên nụ cười của viện trưởng Lý đặc biệt yêu thương.

“Thật xin lỗi bạn nhỏ Tể Tể, trong nhà trẻ không có thang.”

Tể Tể thở dài, ánh mắt lại theo đó sáng lên, mắt đầy vẻ trông mong nhìn viện trưởng Lý.

“Viện trưởng Lý, bác cao lớn như thế oai phong hùng dũng như thế, có thể làm thang cho Tể Tể được không?”

“Tể Tể leo rất nhanh, phốc một cái đã đi lên trên rồi, chắc chắn sẽ không giẫm đau bác viện trưởng cao lớn đẹp trai oai phong hùng dũng là bác đâu.”

Viện trưởng Lý bất ngờ.

Tể Tể không những khen ông ấy oai phong hùng dũng mà còn cao lớn đẹp trai nữa chứ!

Viện trưởng Lý dứt khoát quay người bế Tể Tể lên đặt xuống bả vai, giọng nói phá lệ hào phóng: “Đi, bác viện trưởng làm thang cho cháu!”

****5:

Tường rào nhà trẻ không cao lắm, thân hình của viện trưởng Lý cao một mét chín, còn rất mập mạp, quả thật trông rất vạm vỡ có lực.

Tể Tể ngồi trên vai viện trưởng Lý, dùng giọng sữa non nớt nhỏ giọng nhắc nhở viện trưởng Lý.

“Bác viện trưởng nhà trẻ, còn anh Tiểu Tương nữa.”

Viện trưởng Lý: “...”

Được rồi!

Ngồi một đứa cũng là ngồi, ngồi hai đứa cũng là ngồi.

Viện trưởng Lý đi đến bên dưới tường rào, cũng khom người bế nhóc cương thi tóc đỏ đang trợn mắt há hốc mồm lên, sau đó đặt xuống bả vai bên kia.

Tể Tể nhớ đến cơ thể đặc thù của nhóc cương thi tóc đỏ nên vội vàng dùng lực lượng bao bọc hàn khí quanh người cậu ấy lại.

Viện trưởng Lý đang bế nhóc cương thi tóc đỏ lên trong nháy mắt cảm giác lạnh căm căm, nhưng sau khi cậu nhóc ngồi vững trên bả vai ông ấy xong, ông ấy cảm nhận lại một chút.

Mặc dù cậu nhóc gầy tong teo không có thịt gì nhưng cũng không phải là lạnh căm.

Ông ấy cảm thấy hành vi của mình thật điên rồ!

Một cậu bé bình thường mà thôi, sao bế lên lại cảm giác lạnh căm được chứ?

Nhóc cương thi tóc đỏ nhận ra dụng ý của Tể Tể, vội chớp mắt nhìn sang Tể Tể.

Tể Tể nhanh nhẹn chỉ vào viện trưởng Lý, nhóc cương thi tóc đỏ rất lễ phép, gọi người giòn giã, nói lời cảm ơn: “Cám ơn bác viện trưởng nhà trẻ, cháu là Tiểu Tương, là anh của Tể Tể.”

Viện trưởng Lý đương nhiên cũng biết nhóc cương thi tóc đỏ, dù sao bé trai có mái tóc đỏ giống như nhóc cương thi tóc đỏ này ở trong nhà trẻ chỉ có mỗi một đứa.

Huống hồ đối phương còn là người nhà họ Hoắc, ông ấy đương nhiên càng lưu ý hơn.

“Các cháu đây là đang định nhìn cái gì thế?”

Tầm mắt trong nháy mắt được nâng lên cao, hai tay Tể Tể vịn lên tường rào, rướn cổ lên nhìn xuống, giọng trẻ em ép xuống cực thấp: “Bác viện trưởng nhà trẻ, tụi cháu đang nhìn cha.”

Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu lia lịa: “Đúng vậy!”

Viện trưởng Lý buồn bực: “Muốn nhìn ngài Hoắc thì các cháu đi ra ngoài nhìn không phải là được rồi sao?”

Tể Tể lắc đầu: “Cha đang xử lý chuyện của người lớn, tụi cháu là trẻ con đi qua đó không tiện.”

Viện trưởng Lý: “Hả?”

Tể Tể nghĩ nghĩ, soạt một tiếng trượt xuống khỏi bả vai viện trưởng Lý.

Nhóc cương thi tóc đỏ thấy Tể Tể làm gì thì cậu sẽ làm theo.

Tể Tể đã đi xuống nên cậu ấy cũng không hề do dự trượt xuống.

Tốc độ cực nhanh, dọa cho viện trưởng Lý suýt chút nữa đã bị nhồi máu cơ tim: “Ai ui, Tể Tể, Tiểu Tương, các cháu mà té thì phải làm sao đây hả?”

Tể Tể dùng giọng trẻ con giải thích: “Bác viện trưởng nhà trẻ không cần lo lắng, thân thể Tể Tể và anh Tiểu Tương rất khỏe, không té được đâu. Tể Tể xuống là để giúp bác viện trưởng nhà trẻ giải tỏa thắc mắc.”

Viện trưởng Lý càng buồn bực hơn.

Kết quả một giây sau ông ấy đã hiểu.

Tể Tể nháy mắt ra hiệu cho nhóc cương thi tóc đỏ, hai đứa nhỏ cùng nhau quay người ra tay. Mỗi đứa ôm lấy một chân của viện trưởng Lý, trực tiếp nâng ông ấy lên.

Viện trưởng Lý trong nháy mắt cao hơn tường rào, có lẽ là do lần đầu tiên làm loại chuyện này nên ông ấy vô thức rụt cổ lại.

Lúc ông ấy vừa định gọi Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ, lời ra đến khóe miệng đã bị đối thoại bên ngoài tường rào chặn trở về.

“Trầm Lệnh, em biết anh còn giận em năm đó đã tự ý quyết định gả cho cha Tử Hào, nhưng em có còn cách nào đâu chứ? Em cũng là bị ép buộc, lẽ nào em phải nhìn mẹ em chết ở trước mặt em sao? Thật xin lỗi, em cũng không ngờ anh lại vì em mà tự tử! Trầm Lệnh, anh không biết khi em biết tin anh tự tử em đã lo lắng cỡ nào đâu. Chỉ là Trầm Lệnh à, bây giờ tất cả đều đã là quá khứ rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free