Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 472

Hai đứa nhỏ phấn khởi gật đầu: “Vâng, cha.”

Mỗi lần Hoắc Trầm Lệnh nghe nhóc cương thi tóc đỏ học theo Tể Tể gọi ông là cha, trong lòng không thể nói ra được là tư vị gì.

Nhất là lúc Tể Tể nắm tay ông dắt đi, nhóc cương thi tóc đỏ cũng muốn nắm tay nhưng bị ông không chút do dự tránh đi.

Đùa à!

Tối qua cậu nhóc chỉ hôn lên trên đùi ông một cái mà ngay cả kẽ xương của ông cũng cảm giác được khí lạnh.

Nhóc cương thi tóc đỏ thấy cha nuôi né tay của mình, lại nhìn sang Tể Tể được nắm tay một chút, miệng nhỏ mấp máy, không biết nên làm gì.

Tể Tể vừa nghiêng đầu đã thấy sau khi nhóc cương thi tóc đỏ xuống xe thì vẫn luôn đứng yên bên cạnh xe, thì vẫy gọi cậu ấy.

“Mau tới đây, Tể Tể dắt cậu đi!”

Cha nuôi nghe được nhưng vẫn làm như tai điếc.

Tể Tể muốn dắt nhóc cương thi tóc đỏ đi, ông có thể làm được gì chứ?

Bộ ông có thể cấm Tể Tể dắt sao?

Rõ ràng là không thể!

Nhưng ông vẫn cúi đầu hỏi một tiếng: “Tể Tể, tay con có lạnh không?”

Tể Tể một tay nắm tay cha nuôi, một tay dắt nhóc cương thi tóc đỏ, tâm trạng rất hào hứng, ngay cả đi bộ cũng tung tăng nhảy nhót.

Giọng nói đặc biệt vui vẻ: “Không lạnh! Cha, cha lạnh hả?”

Cha nuôi Hoắc: “...”

Hiểu rồi!

Tể Tể không được tính là con người chân chính nên hoàn toàn không bị nhóc cương thi tóc đỏ không phải con người ảnh hưởng.

Một lớn hai nhỏ đi đến cổng nhà trẻ.

Tể Tể vừa mới dắt nhóc cương thi tóc đỏ bước vào cửa thì giọng nói của bạn nhỏ Vương Tử Hào ở sau lưng đã truyền tới: “Hai người các cậu, chờ tớ một chút!”

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ cùng lúc quay đầu.

Nhóc cương thi tóc đỏ vừa mở miệng thì bạn nhỏ Vương Tử Hào đã òa khóc.

“Cậu… kẻ… tè ra quần kia… gọi chúng tôi… làm gì?”

Bạn nhỏ Vương Tử Hào nhìn trái nhìn phải một chút, vừa hay bên cạnh có bạn nhỏ khác đi vào nhà trẻ, nghe được ba chữ tè ra quần tức thì cùng nhau nhìn sang cậu ta.

Bạn nhỏ Vương Tử Hào hức một tiếng khóc lên.

“Hu hu hu…”

“Hu hu hu…”

Giáo viên trực vội vàng đến dỗ: “Đừng khóc đừng khóc, đến, cô ôm một cái nào.”

“Hức! Hức! Hức!”

Có bạn nhỏ cùng lớp vừa mới đi tới cửa trường học, nghe được có bạn nhỏ đang khóc hu hu hu, bạn nhỏ vốn cũng không muốn tới nhà trẻ cũng khóc lên.

“Hu hu hu… không muốn… con không muốn đến nhà trẻ, con muốn về nhà!”

Liên tiếp mấy bạn nhỏ vừa tới, đứa này vừa khóc thì mấy đứa còn lại cũng gào lên theo.

“Con muốn tìm bà nội!”

“Con muốn mẹ!”

“Con muốn cha!”

“Không đi học! Không muốn đi học đâu! Hức hu hu…”

Các giáo viên: “.

..”

Nhóc cương thi tóc đỏ cẩn thận nhích lại gần Tể Tể, cái đầu nhỏ cúi thấp xuống nhỏ giọng nói lí nhí: “Tể Tể, tớ… gây… họa rồi.”

Tể Tể nhìn đám bạn nhỏ đang khóc hu hu hu, lại nhìn nhóc cương thi hết sức ảo não cúi thấp đầu: “Tiểu Tương, cậu biết bạn nhỏ tè ra quần đó tên là gì không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ lắc đầu, nhỏ giọng xuống cực thấp: “Không… biết, nếu biết thì… tớ sẽ… không nói cậu ta tè… ra quần rồi.”

Tể Tể bật cười, nhân lúc các giáo viên đang an ủi những bạn nhỏ khác, bé kéo nhóc cương thi tóc đỏ đi vào nhà trẻ.

“Vậy thì không trách cậu được, cậu đâu có cố ý. Hơn nữa là cậu ấy gọi chúng ta trước, cậu chỉ là có lòng tốt hỏi cậu ấy gọi chúng ta làm gì mà thôi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩn người, ngơ ngác lên tiếng: “Hình như… là vậy.”

Nhóc cương thi đang cúi đầu ảo não đột nhiên ngóc đầu dậy.

Cậu không phải cố ý, cậu không gây họa, cậu không sợ.

Hai đứa nhỏ tay trong tay đi vào trong, đang đi, Tể Tể chợt nghe tiếng của cha nuôi.

Thính lực của nhóc cương thi tóc đỏ cũng cực tốt, cũng nghe được. Cậu và Tể Tể gần như là cùng lúc dừng lại quay đầu nhìn.

Tể Tể sợ có giáo viên đến kêu bọn họ đi vào phòng học trước nên vội vàng kéo cơ thể nhỏ bé của nhóc cương thi tóc đỏ chạy tới bên phải cánh cổng lớn.

Ở bên phải cách đó không xa có bồn hoa, hai đứa nhỏ chỉ lộ ra cái đầu nhỏ. Hoa cỏ trong bồn hoa đặc biệt tươi tốt, hai đứa nhỏ chỉ đứng thẳng vừa vặn lộ ra hai cặp mắt to tròn vo đang trợn lên.

Viện trưởng Lý từ đằng sau đi tới, đúng lúc nhìn thấy một màn này, suýt chút nữa bị dọa sợ đến bước chân lảo đảo.

Trên luống hoa đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng tím tím đột nhiên xuất hiện hai cái đầu nhỏ chỉ lộ ra phân nửa, nếu như hiện tại không phải là ban ngày thì ông ấy đã bị dọa đến bộc phát bệnh tim.

Lúc ông ấy sắp sửa hét toáng lên, cẩn thận nhìn kỹ lại một chút chợt vui vẻ trở lại.

Đây là hai đứa nhỏ.

Hơn nữa hai đứa nhỏ này đứa này còn đẹp hơn đứa kia, mắt đứa này trợn còn to hơn cả đứa kia. Cái đầu nhỏ còn hơi nghiêng nghiêng, giống như đang lắng nghe cái gì đó.

Viện trưởng Lý không biết xuất phát từ mục đích gì, lặng lẽ lùi ra sau mấy bước, trở lại khúc rẽ bên kia.

Ông ấy vừa mới lui về, hai đứa nhỏ chỉ lộ ra nửa cái đầu dưa hấu và hai đôi mắt to tròn nhúc nhích.

Viện trưởng Lý ngừng thở, duỗi cổ nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ.

Bên này Tể Tể đang nắm tay nhóc cương thi tóc đỏ, rón ra rón rén đi đến bên cạnh tường rào.

Tiếng của cha nuôi chính là từ bên kia tường rào truyền đến, giọng nói lạnh lùng: “Cô Vương, xin tự trọng!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free