Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 470:

Hoắc Trầm Lệnh: “Ngộ nhỡ hung tính của cậu ta bộc phát thì sao?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu: “Sẽ không đâu cha, Tể Tể ngay cả nửa bước cũng không rời khỏi cậu ấy, cậu ấy sẽ không có cơ hội đó đâu!”

Nhóc cương thi tóc đỏ vừa khóc vừa gật đầu, dập đầu bịch bịch hai tiếng: “Không… không bộc phát! Không… không hung tính! Tôi… tôi thật sự rất ngoan ngoãn… rất nghe lời!”

“Tôi… tôi phơi ánh trăng… không… sẽ không ăn thịt người!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Trầm Lệnh thấy mấy đứa nhỏ muốn giữ nhóc cương thi tóc đỏ lại!

Lúc ông còn đang trầm tư thì điện thoại di động reo lên, là điện thoại của Cố Thích Phong gọi đến: “Trầm Lệnh, có phải Bạch Thiến đã trở về nước rồi không?”

Mặt mày Trầm Lệnh cũng theo đó trầm xuống: “Cô ta về nước thì có liên quan gì đến tôi chứ?”

Cố Thích Phong ở bên kia điện thoại mỉm cười: “Vốn dĩ không quan trọng, nhưng mà… anh biết hôm nay lúc tôi làm kiểm tra toàn diện cho Bạc Dịch Ninh và Bạc Niên đã nghe trợ lý của anh ta nói gì không?”

Hoắc Trầm Lệnh lời ít ý nhiều: “Không nói thì cúp máy đi!”

Cố Thích Phong: “...”

“Ấy ấy ấy, nói nói nói, tôi nói ngay đây.”

Cố Thích Phong nở nụ cười bỉ ổi: “Nói lúc đầu cô ta kết hôn với Vương Đông Hoa, anh đau lòng gần chết lại còn tự tử nữa, nếu như không phải cấp cứu kịp thời thì đã sớm mất rồi!”

Môi mỏng của Hoắc Trầm Lệnh mím lại thành một đường, con mắt hoàn toàn u ám: “Cô ta, kết hôn, tôi, tự tử hả?”

Cố Thích Phong lớn tiếng cười ha ha: “Lẽ nào không đúng sao? Ha ha ha, ban đầu lúc cô ta kết hôn thì anh bị tai nạn xe cộ, tôi đã bảo anh nói rõ, anh bảo không liên quan tới anh, kết quả thế nào? Bây giờ đã bao nhiêu năm rồi, vậy mà chuyện còn bị lôi ra nói cơ đấy! Chậc chậc chậc! Đường đường là người cầm quyền của nhà họ Hoắc, vì tình mà tự tử!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tin này là ai tung ra?”

Cố Thích Phong vui vẻ xem náo nhiệt, lúc nói chuyện ngay cả tiếng cười cũng không ngừng: “Không biết, ha ha ha, dù sao cũng không liên quan đến tôi, sao tôi phải đi điều tra việc này chứ?”

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, Cố Thích Phong lại thiếu đánh bổ sung thêm một câu: “À, đúng rồi! Thậm chí tôi còn nghe bà Bạc nói, cả nhà cũ của các người cũng đồn tới, nói cô ta tang chồng, anh thì tang vợ.

Do lúc còn trẻ hai người bị cha mẹ nhà họ Bạch dùng gậy đánh uyên ương nên bây giờ đang muốn nối lại tình xưa góp thành một đôi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Cố Thích Phong còn ở bên kia nói mát: “Ha ha ha… tôi mới biết đấy, thì ra Hoắc tổng lúc còn trẻ đã từng sống chung với Bạch Thiến, còn bị cha mẹ nhà họ Bạch dùng gậy đánh uyên ương! Ha ha ha…”

Hoắc Trầm Lệnh thẳng tay cúp điện thoại.

Vấn đề của nhóc cương thi tóc đỏ không coi là gì, kẻ không phải con người thì sẽ luôn có kẻ không phải con người tới đối phó.

Còn bây giờ lời đồn ông và Bạch Thiến gắn bó với nhau này phải tính sao đây?

Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể đứng lên: “Tể Tể, cha dẫn con đi ăn cơm nhé, cơm nước xong rồi giải trí một chút. Tối nay cha ngủ cùng Tể Tể, sáng sớm ngày mai cha sẽ tự mình đưa Tể Tể đi nhà trẻ.”

Tể Tể hơi do dự, cất giọng con nít hỏi: “Cha, thế Tiểu Tương thì sao?”

Hoắc Trầm Lệnh không hề chần chờ: “Đưa đi cùng luôn!”

Tể Tể trong nháy mắt mặt mày hớn hở, ôm cổ cha nuôi hôn lên trên mặt cha nuôi một cái bẹp.

Nhóc cương thi tóc đỏ cũng bắt chước, nhưng cậu đang ở dưới đất nên không hôn tới gò má của Hoắc Trầm Lệnh, thế là cậu ôm lấy bắp đùi của Hoắc Trầm Lệnh, hôn cái bẹp lên trên đùi Hoắc Trầm Lệnh: “Cảm ơn cha!”

Cha nuôi bị hôn một phen lạnh thấu tim: “...”

****4:

Hôm sau mọi người ăn sáng xong, Hoắc Trầm Lệnh tự mình lái xe đưa Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đến nhà trẻ.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần muốn đi theo lại bị cha nuôi Hoắc vô tình từ chối, hơn nữa còn hỏi câu hỏi vô cùng đâm tim: “Còn nửa tháng nữa là phải đi học rồi, các con đã làm xong bài tập nghỉ hè chưa?”

Tể Tể chớp chớp mắt to, vô tội mờ mịt bổ thêm một đao: “Cha, bài tập nghỉ hè là gì vậy? Tể Tể cũng có đúng không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ rất sợ cậu bị lãng quên nên cũng đặt câu hỏi theo: “Tiểu Tương cũng có đúng không?”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Có phải các bạn nhỏ ở nhà trẻ quá mức thật thà đến nỗi đáng ghét hay không?

Bởi vì bọn chúng không có làm bài tập nghỉ hè!

Hai anh em đang định nói gì đó thì Hoắc Trầm Lệnh đã đóng cửa xe ở ghế tài xế lại rồi khởi động xe chạy đi.

“Tư Cẩn là anh cả, con giám sát tụi nó đi.”

Hoắc Tư Cẩn cười nói: “Vâng thưa cha.”

Hoắc Trầm Lệnh biết con cả trầm ổn cẩn trọng, làm việc thận trọng nên không nhiều lời nữa, lái xe đưa Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ nhanh chóng ra khỏi trang viên, chạy thẳng tới nhà trẻ.

Hoắc Trầm Lệnh cố ý chọn một chiếc xe nhỏ khiêm tốn không có vẻ xa hoa, sau khi xe đỗ lại bãi đỗ xe ở gần đó, ông cũng không lập tức xuống xe ngay.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ lấy làm lạ nhìn ông: “Cha, sao không xuống xe?”

Tầm mắt Hoắc Trầm Lệnh xuyên qua cửa kính trông thấy một bóng người, khóe miệng cong lên thành một vòng cung lạnh lẽo: “Giờ thì xuống đây.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free