Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 469:
Thậm chí cậu còn âm thầm lén lút liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh một cái, dùng giọng nhỏ xíu gọi ông: “Cha… Cha?”
****3:
Kể từ sau khi Hoắc Trầm Lệnh biết trên đời này có đủ thứ loại hình tinh quái tồn tại, ngoài Tể Tể ra thì đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy thứ không phải con người lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Hoắc Trầm Lệnh cẩn thận quan sát một chút, tên nhóc còn có vẻ hơi nơm nớp lo sợ.
Thật giống như thân phận của hai người trao đổi cho nhau, ông mới là cương thi hung dữ tà ác máu lạnh, nhóc cương thi này mới thật sự là loài người không có sức trói gà.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn mà im lặng.
Tể Tể dùng giọng sữa trẻ con nhắc nhở ông: “Cha, không phải cha có vấn đề cần hỏi Tiểu Tương sao, cậu ấy tới rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh xoa đầu con gái cưng, ánh mắt vẫn như cũ dừng ở trên nhóc cương thi tóc đỏ đang ngẩng đầu lên dè dặt nhìn ông: “Cậu từ đâu tới?”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Trên mặt đất ra… đào ra khỏi đất…”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Tể Tể thấy thế, cảm thấy bé cần phải giúp nhóc cương thi tóc đỏ giải thích một phen: “Cha, hình như là mộ phần của Tiểu Tương bị đào lên.”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Trầm Lệnh ôm con gái cưng ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh.
Ông vừa ngồi xuống, tầm mắt vừa vặn ngang với nhóc cương thi tóc đỏ đang đứng.
Hoắc Trầm Lệnh hỏi tiếp: “Mấy tuổi rồi?”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn Tể Tể một chút, hơi do dự, đưa bàn tay nhỏ màu trắng xám cứng ngắt ra, dùng cái tay còn lại cố gắng để ngón tay cái cong lại: “Bốn… tuổi!”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh hờ hững: “Tôi hỏi thời đại sinh hoạt của cậu.”
Nhóc cương thi tóc đỏ cố gắng nhớ lại một lát rồi lắc đầu.
Hoắc Trầm Lệnh mím môi: “Cha mẹ và người nhà của cậu đâu?”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngửa đầu nhìn lên trên trần nhà, không lên tiếng.
Hoắc Trầm Lệnh cau mày: “Cậu không phải con người, nếu như còn có người thân ở đây thì cậu sống chung với bọn họ sẽ thích hợp hơn. Xã hội loài người không thích hợp với cương thi các cậu.”
Cương thi khát máu, tính cách ngang ngược, hơn nữa còn có sức chiến đấu mạnh mẽ, bất tử bất diệt.
Nếu như bọn họ xuất hiện ở xã hội loài người thì chắc chắn sẽ gây ra khủng hoảng.
Nhóc cương thi tóc đỏ nghe xong, cái đầu nhỏ theo đó rũ xuống, giọng nói lí nhí hết sức thật thà ngoan ngoãn: “Tôi… không uống… máu!”
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt: “Thế còn người nhà của cậu thì sao? Đều không uống à?”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhếch cái miệng nhỏ, không nhìn ông.
Chân mày Hoắc Trầm Lệnh càng nhíu chặt hơn: “Trốn tránh không phải là cách, hoặc là bây giờ tôi lập tức đưa cậu rời đi!”
Tể Tể tò mò: “Cha đưa nhóc cương thi đi đâu?”
Nhóc cương thi tóc đỏ nắm chặt tay Tể Tể: “Không… không muốn cách… rời đi!”
Giọng Hoắc Trầm Lệnh lạnh như băng: “Không muốn rời đi thì nói thật đi, sao lại tới đây?”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “Tìm… ván quan tài… nên tới…”
Hoắc Trầm Lệnh hít vào một hơi: “Ván quan tài của cậu đang ở căn phòng tối nhỏ bên kia, bất cứ lúc nào cũng có thể mang đi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ không lên tiếng, bắt đầu rơi nước mắt tí tách.
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Thật là sống lâu mới thấy!
Loại sinh vật cương thi này còn biết khóc nữa à?
Thế nhưng Hoắc Trầm Lệnh không hề mềm lòng. Ông thấy nhóc cương thi tóc đỏ nắm chặt tay nhỏ của Tể Tể, mới đưa tay chuẩn bị đẩy tay của nhóc cương thi tóc đỏ ra.
Lúc Hoắc Trầm Lệnh chạm tới mu bàn tay trắng xanh của nhóc cương thi tóc đỏ, đầu ngón tay trông có vẻ nhỏ nhắn của nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên trở nên cực kỳ sắc bén.
Móng tay nhỏ dài lộ ra khí lạnh âm lãnh, sát ý hiện rõ.
Tể Tể ngơ ngác: “Tiểu Tương!”
Tay của nhóc cương thi tóc đỏ run lên một cái. Cậu vô thức rút tay về.
Móng tay vừa rồi trở nên sắc bén cũng theo đó thu về, thoạt nhìn vẫn giống như lúc trước, ngoài màu sắc không giống người bình thường, trắng xanh thái quá ra còn lại đều rất tự nhiên bình thường.
Đôi mắt đeo kính áp tròng màu nâu của nhóc cương thi tóc đỏ không nhịn được khôi phục lại màu đỏ vốn có.
Cậu mở đôi mắt to màu đỏ máu ra sốt ruột nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Lệnh: “Đúng, thật xin lỗi, tôi… tôi không phải… cố ý, tôi… phản ứng theo bản năng… đúng… thật xin lỗi.”
“Hu hu hu… thật xin lỗi, hu hu hu… đừng đuổi… tôi đi, hu hu hu…”
“Hu hu hu…”
Tể Tể thấy thế mới kéo ống tay áo cha nuôi: “Cha?”
Hoắc Trầm Lệnh vừa định lên tiếng thì Tể Tể đã mềm lòng nói: “Cha, Tiểu Tương khóc thật đáng thương…”
Nhóc cương thi tóc đỏ liên tục gào khóc, nhưng vẫn không bỏ qua đối thoại của Hoắc Trầm Lệnh và Tể Tể.
Cậu nghe được lời của Tể Tể, tiếng khóc hu hu ban đầu của cậu đã nhỏ lại một chút, nhưng vẻ u oán trong tiếng khóc lại nặng hơn, thậm chí còn có vẻ như đang chuyển hướng.
Cậu vốn định kiềm chế một chút, nhưng vừa nghĩ tới sau khi mình bị đuổi đi thì sẽ không thể chơi chung với Tể Tể được nữa, bi thương lại từ trong lòng kéo tới, khóc đến không kìm được.
Ba anh em nhà họ Hoắc cũng đi tới: “Cha, việc này…”
Hoắc Trầm Lệnh nhướng mắt nhìn bọn họ: “Cương thi đến nhà, các con cũng không sợ sao?”
Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Đó là do Tể Tể đã rèn luyện tốt!”
Hoắc Tư Tước: “Đúng thế!”
Hoắc Tư Cẩn: “Cha, Tiểu Tương rất nghe lời Tể Tể, hai ngày nay ở nhà trẻ trừ ngủ thời gian quá dài ra thì nhà trẻ bên kia ngoài Tể Tể không ai biết Tiểu Tương không phải con người.”