Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 468:

“Ngài Hoắc, đại nhân nhỏ cảm thấy kỹ năng trồng trọt làm vườn của tiểu nhân cũng không tệ lắm nên mới để cho tiểu nhân chịu trách nhiệm làm vườn gieo trồng cây xanh ở trong trang viên.”

Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên đặt câu hỏi: “Vậy mày nói tao biết cây tulip phải trồng cách nào? Chọn giống ra sao? Cần loại đất nào? Bao lâu bón phân một lần?”

Thỏ Đen cứ thế bị sốc toàn tập.

Nó mới vừa xem đến hoa hồng thôi!

Còn chưa có đọc tới tulip đâu!

Cho dù là cái mặt lông kia của Thỏ Đen không nhìn ra cảm xúc gì nhưng ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn con mắt sắp trợn lồi ra khỏi hốc mắt của Thỏ Đen.

Nụ cười của ba anh em không có chút húc hậu.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Hoắc Tư Thần: “Chờ Tể Tể thức dậy, tao phải nói cho Tể Tể biết Thỏ Đen và Quỷ Đầu Trọc, cả Bút Tiên đều nói dối như nhau. Mày cơ bản không biết kỹ nghệ trồng vườn, mày chỉ là sợ đầu thai thành con rùa con chung với Quỷ Đầu Trọc và Bút Tiên mà thôi!”

Thỏ Đen: “...”

Thỏ Đen đã sắp khóc tới nơi rồi.

Nó vội vàng giơ một chân lên chỉ chỉ vào cái hang thỏ bên kia, vội vàng lên tiếng.

“Tiểu nhân thừa nhận tiểu nhân không biết trồng cây tulip, nhưng tiểu nhân biết trồng cà rốt, cải trắng, nấm kim châm, mộc nhĩ nhỏ, quả kiwi, cây đào mật… rất nhiều rất nhiều các loại rau cải trái cây, thật đó!”

“Hơn nữa hôm qua tiểu nhân đã nói biết làm vườn nên từ rạng sáng cho đến bây giờ tiểu nhân vẫn luôn đọc tài liệu có liên quan đến kỹ thuật trồng vườn. Tiểu nhân thật sự không có ý muốn lừa dối đại nhân nhỏ đâu… hu hu hu…”

“Hu hu hu…”

Hoắc Tư Thần thấy Thỏ Đen vừa nói vừa khóc nức nở, cả Hoắc Tư Thần cũng sợ ngây người: “Thì ra thỏ cũng biết khóc nhỉ!”

Thỏ Đen vừa khóc vừa hu hu hu vừa sụt sịt lên tiếng: “Tiểu nhân cũng không muốn, thế nhưng tiểu nhân sợ! Hu hu hu… hu hu hu…”

Có thể là do quá sợ hãi, khí tức quanh người Thỏ Đen sinh ra biến hóa, loại biến hóa kia đánh động đến Tể Tể đang ngủ ở phòng khách lầu một.

Tể Tể bò dậy, vừa dụi mắt vừa ngáp hỏi: “Thỏ Đen, đã xảy ra chuyện gì mà mày sợ đến vậy?”

Bởi vì Tể Tể đã khoanh tròn Thỏ Đen ở trong phạm vi bảo vệ của mình nên Thỏ Đen đột nhiên trở nên vô cùng sợ hãi, Tể Tể buộc phải tỉnh dậy.

Kết quả vừa nhìn một phen, cha nuôi đang xách Thỏ Đen, Thỏ Đen thì đang rơi nước mắt lã chã.

Tể Tể: “Hả?”

Hoắc Trầm Lệnh ghét bỏ ném Thỏ Đen xuống đất, ánh mắt lúc nhìn đến con gái cưng đã chuyển sang vô dùng ấm áp: “Tể Tể dậy rồi.”

Hoắc Tư Thần nhanh chóng chạy tới ôm lấy bé.

Kết quả không ngờ Tể Tể trực tiếp nhấc chân lên bỏ chạy.

Sau khi Tể Tể thức dậy, nhóc cương thi tóc đỏ cũng tỉnh lại theo đi ra phòng khách, vừa vặn chạy đến chỗ vừa rồi bé đứng.

Hoắc Tư Thần ôm một phát, lập tức mãn nguyện ôm nhóc cương thi tóc đỏ vào lòng.

Cái lạnh thấu xương ấy trong phút chốc xuyên qua quần áo đang mặc lên tới da thịt cậu, cái lạnh thấu tim men theo tứ chi bát mạch. Hoắc Tư Thần rú lên một tiếng, giống như bị kim châm mà rụt tay về.

“Hít! Tiểu Tương, cậu cũng quá lạnh rồi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ đứng ở tại chỗ, hơi ngửa đầu lên nhìn cậu ta, dùng giọng trẻ con non nớt nói xin lỗi, cũng lên tiếng giải thích.

“Cháu cháu ba ba… ba, không phải… phải, tôi không phải… cố ý đâu. Nhưng tôi là… là cương thi, cương thi không tính là vật sống, chính là… lạnh như vậy! Lạnh… thấu… thì mới có thể… biến thành… cương!”

Hoắc Tư Thần: “...”

Nhóc cương thi tóc đỏ nói rất có lý, cậu không lên tiếng phản bác được.

Hoắc Tư Tước chậc một tiếng: “Cháu ba ba ba ba… là nói lắp hay là cái gì khác?”

Mắt nhóc cương thi tóc đỏ đầy vẻ thắc mắc, thật thà giải thích: “Mọi người… nói…, tôi ít nhất đã chết… sáu trăm năm rồi… đã là…”

Hoắc Tư Cẩn cầm cái khăn lông ở bên cạnh lên dùng một tay bịt miệng cậu ta lại: “Cậu bé ngoan, đừng nói! Này cũng là giỡn thôi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngoẹo đầu, dùng một loại ánh mắt khó hiểu nhìn anh ta.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Anh ta nhìn kỹ một chút, ngoài việc nhóc cương thi này không phải là người ra thì quá thành thật!

Cậu nhóc cứng đờ nghiêng đầu, mắt mở thật to, thoạt nhìn cũng có chút dễ thương!

Tể Tể đang thuật lại tình huống của nhóc cương thi tóc đỏ cho cha nuôi, đột nhiên gọi cậu ta lại: “Tiểu Tương, mau qua đây, cha tìm cậu.”

Nhóc cương thi tóc đỏ vội vàng gật đầu. Mặc dù miệng cậu đang bị Hoắc Tư Cẩn dùng khăn lông bịt kín nhưng cậu vẫn muốn đi tới ngay, thế là cậu bèn cất giọng ồm ồm nói với Hoắc Tư Cẩn: “Cả…”

Hoắc Tư Cẩn rất sợ cậu ta lại gọi ra cái gì mà “cháu cháu cháu cháu cả…” chọc cha ruột nổi giận nên gấp rút buông tay ra.

Lúc anh chuẩn bị thu khăn lông về, nhóc cương thi tóc đỏ đã nhận lấy, tự mình dùng tay che cái miệng nhỏ, sau đó luôn tay luôn chân đi qua chỗ Tể Tể và cha ruột bên kia: “Tể Tể, tớ tới đây!

Nhóc cương thi tóc đỏ đi đến trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, nhớ đến Hoắc Trầm Lệnh lấy camera ra dọa cậu ở nhà trẻ, mắt to của nhóc cương thi tóc đỏ đảo vòng.

Cái cổ cương cứng của cậu giật giật, đầu nhỏ cúi thấp xuống, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời. Tư thái rùa nhỏ đáng thương “Hoắc Trầm Lệnh nói một cậu tuyệt đối không nói hai, Hoắc Trầm Lệnh nói phía Đông thì cậu tuyệt đối không bước nửa bước về phía Tây.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free