Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 466:
Nhóc cương thi tóc đỏ quên né camera: “...”
Nhân lúc nhóc cương thi tóc đỏ còn đang ngẩn tò te, Hoắc Trầm Lệnh nói với con gái bảo bối mấy câu rồi nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Khi nhóc cương thi tóc đỏ tỉnh táo trở lại thì trước mặt chỉ còn mỗi Tể Tể: “Tể Tể, ca… camera….”
Tể Tể nghiêng đầu nhìn vị trí của camera một chút, sau đó cười hì hì: “Tiểu Tương, cậu xem, đó là camera mới lắp, dây điện vẫn còn ở ngoài đường kia kìa, chắc chắn là chưa có điện, thế nên không ghi hình được gì đâu.”
Nhóc cương thi tóc đỏ thở phào một hơi, kế tiếp lại bắt đầu cảm thấy ấm ức: “Cha… cha hù dọa tớ!”
Tể Tể vui đến độ chỉ thấy răng không thấy mắt: “Cha như thế là đang nhắc nhở cậu, sau này lúc làm chuyện xấu cần phải chú ý hoàn cảnh xung quanh, nếu không sẽ bị nắm được cán.”
Nhóc cương thi tóc đỏ trong nháy mắt không còn ấm ức nữa. Cậu ngó ngó camera rồi lại nhìn sang Tể Tể: “Tể Tể, sao cái gì cậu cũng biết vậy?”
Tể Tể khẽ sờ lên ót, cẩn thận suy nghĩ một chút.
“Đại khái là vì cha Tể Tể quá bận nên mới bỏ Tể Tể chơi cùng các chú bác thím dì, thấy nhiều nghe nhiều nên biết được rất nhiều thứ.”
Nhóc cương thi tóc đỏ vừa hâm mộ vừa khen ngợi: “Thì ra là như vậy, Tể Tể giỏi quá!”
Tể Tể được khen hơi xấu hổ, dẫn nhóc cương thi tóc đỏ đi qua phòng học bên kia: “Chờ cậu thấy nhiều, gặp nhiều người rồi thì cậu cũng sẽ biết hết mọi thứ.”
Nhóc cương thi tóc đỏ cũng cười, cái miệng nhỏ hơi nhếch lên. Nhưng do biểu cảm trên mặt đơ cứng nên nụ cười trông có vẻ là lạ, giọng nói vô cùng trong trẻo: “Tớ và… Tể Tể tiếp xúc thì sẽ… biết được rất nhiều… rất nhiều…”
Buổi chiều lúc tan học, Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ không ngoài dự tính vẫn như cũ nằm ngáy khò khò bên trong.
Cô giáo Tôn mỉm cười gượng gạo tiếp Hoắc Trầm Lệnh đến đón hai đứa nhỏ: “Anh Hoắc, sáng nay đã nói chuyện với anh rồi, hy vọng anh có thể để ý kỹ hơn.”
Cô giáo Tôn nói chính là hai đứa nhỏ bị mắc chứng rối loạn ngày đêm. Hoắc Trầm Lệnh hờ hững gật đầu, một tay đón lấy hai đứa nhỏ.
Điều khiến cho ông ngạc nhiên chính là lúc này nhiệt độ cơ thể của nhóc cương thi tóc đỏ quả thực ấm áp, khác hẳn nhóc cương thi hai tay bấu víu ống quần ông.
Trong lúc ông còn đang nghi ngờ thì Bạch Thiến cũng tới đón con nhỏ đã đi đến bên cạnh ông: “Trầm Lệnh, có thể nói chuyện trao đổi một chút được không?”
Mặt mũi Hoắc Trầm Lệnh rất xuất chúng, hơn nữa cách ăn mặc vừa nhìn đã biết là một doanh nhân thành công. Nhưng bởi vì khí chất lạnh lùng hờ hững mà không ít phụ huynh đến đón con chỉ dám đứng xa xa nhìn xem chứ không dám tới gần.
Mọi người thấy Bạch Thiến mẹ của Vương Tử Hào đi lên nói chuyện với ông, nhìn thái độ trông có vẻ rất quen thuộc, ánh mắt mọi người nhìn Bạch Thiến lập tức thay đổi.
Rất ít phụ huynh đang có mặt ở đây nhận biết Hoắc Trầm Lệnh. Một là bởi vì từ trước đến nay Hoắc Trầm Lệnh luôn luôn khiêm tốn, cho dù có phỏng vấn thì cũng sẽ không công khai hình ảnh cá nhân.
Cho dù có là tư liệu bách khoa thì cũng chỉ là ghi chú giới thiệu sơ lược về người cầm quyền tập đoàn Hoắc thị gia tộc đứng đầu nước Hoa chứ cũng không có hình ảnh.
Cộng thêm ông ở trang viên nhà họ Hoắc nằm cách nhà cũ rất xa nên các bà mẹ trẻ không biết ông cũng hợp tình hợp lý.
Cho dù bọn họ có cảm thấy nhìn quen quen thì cùng lắm chỉ là cảm thấy quen mắt chứ không nhớ ra được rốt cuộc là ai.
Hơn nữa ban đầu lúc bà Hoắc và bà Bạc dẫn Tể Tể tới, ngoài hiệu trưởng nhà trẻ và cô giáo Tôn biết thân phận của bọn họ ra thì những phụ huynh khác cơ bản đều không biết.
Mẹ Vương Lộ đối diện với Hoắc Trầm Lệnh cũng đã sớm dẫn con chuyển qua nhà trẻ khác.
Bạch Thiến chú ý thấy ánh mắt mọi người nhìn bà ta đều thay đổi, nụ cười trên mặt càng dịu dàng hơn: “Đương nhiên, nếu như hôm nay anh bận rộn nhiều việc thì chúng ta có thể đổi ngày để trò chuyện tiếp.”
Hoắc Trầm Lệnh nét mặt lạnh như băng.
Lúc ông nhìn qua Bạch Thiến, vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt phảng phất như nặng hơn, nhìn Bạch Thiến đang lo lắng không yên: “Trầm Lệnh, em…”
Mặt Hoắc Trầm Lệnh không cảm xúc nhìn bà ta: “Tôi và cô Vương không quen biết, không cần thiết phải nói chuyện phiếm!”
Trong lòng Bạch Thiến có chút hồi hộp, nhưng tất cả mọi người đều đang nhìn vào bọn họ bên này, bà ta không muốn cứ thế từ bỏ: “Vậy nếu như là chuyện làm ăn thì sao? Trầm Lệnh, tình huống của em anh cũng đã biết rồi đấy, từ sau khi cha Tử Hào đi, trong tay em…”
Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự ngắt lời bà ta: “Rất xin lỗi, tình huống của cô Vương ra sao không liên quan gì đến tôi, tôi chưa từng biết!”
Ông nói tới đây, giọng nói càng cay nghiệt hơn: “Về phần chuyện làm ăn, mời cô Vương đi theo quy trình đi, bản thân tôi không chấp nhận buổi gặp mặt không hề có hẹn trước! Tạm biệt!”
Hoắc Trầm Lệnh nói xong thì bế hai đứa nhỏ nhanh chóng rời đi.
Bạch Thiến đứng ở tại chỗ nhìn một hồi, hốc mắt hơi đỏ lên.
Mẹ Hồ Khánh Lệ phụ huynh của Lý Linh Linh có quan hệ rất tốt với bà ta đi tới, thấy hai mắt bà ta đỏ lên thì hơi hốt hoảng: “Bạch Thiến, cô sao thế? Cha của Minh Tể Tể bắt nạt cô phải không?”