Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 465:
Tể Tể: “…”
Vấn đề này, Tể Tể tỏ ý bé không hiểu.
Bạch Thiến nhìn vẻ mặt mờ mịt của bé, bà ta vừa xoa nhẹ tóc của con trai nhỏ, vừa lẩm bẩm nói.
“Dì cũng muốn giúp bọn nó tìm cha, nhưng cha lại không giống như xe bên đường, hoa trong công viên chỗ nào cũng có thể thấy, muốn có là có thể có được, Tể Tể, cháu nói có đúng không?”
Tể tể: “…”
Hình như không phải.
Bởi vì bé lên nhân gian tìm cha nuôi, muốn tìm là tìm được luôn.
Nhóc cương thi tóc đỏ nghe cũng như lạc vào trong sương mù, nó dựa lại gần Tể Tể hỏi bé.
“Bà ấy muốn nói cái gì vậy?”
Tể Tể nhỏ giọng, nghĩ một chút rồi đưa ra một đáp án.
“Bản Tể Tể cũng không quá hiểu, nhưng bản Tể Tể cảm thấy tìm cha không khó.”
Bạch Thiến nghe được lời của Tể Tể, khóe miệng không nhịn được cong lên, trong ánh mắt cũng hiện lên ý cười.
“Ừ, Tể Tể vô cùng giỏi, người cha Tể Tể tìm được cực kỳ cực kỳ tốt, không biết Tể Tể có đồng ý để cha của Tể Tể cũng là cha của Tử Hào không?”
Đầu óc nhóc cương thi tóc đỏ nhất thời kẹt lại, nó sững sờ.
Còn Tể Tể thì lại bối rối.
Dì Bạch này muốn làm mẹ của bé.
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, bé ngẩng đầu lên nói chuyện với Bạch Thiến.
“Dì Bạch, Tể Tể đã có hai người mẹ rồi, mẹ của Tể Tể đã mất vào lúc Tể tể mới ra đời, người mẹ thứ hai thì gặp tai nạn giao thông nên tới địa phủ rồi, dì muốn làm người mẹ thứ ba của Tể Tể ạ?”
Con mắt của Bạch Thiến hơn trừng to, trong mắt là sự chần chờ không quyết.
Ý của Minh Tể Tể là bé khắc mẹ?
Vậy sao bà ta còn dám gả cho Hoắc Trầm Lệnh nữa?
Gả qua rồi liệu có thành người mẹ qua đời thứ ba không?
Sắc mặt của Bạch Thiến thay đổi mấy lần, một lát sau bà ta mới từ từ lên tiếng.
“Cái đó… Tể Tể à, cháu… tìm đại sư xem chưa?”
Đại sư?
Tể Tể nghĩ tới Hải đại sư, trong cái miếu đó còn có rất nhiều đại sư.
“Dì Bạch, Tể Tể gặp rất nhiều đại sư rồi.”
Trái tim Bạch Thiến lạnh mất một nửa.
Năm xưa khi bà ta thích Hoắc Trầm Lệnh, cha mẹ đã tìm đại sư tới xem cho hai người, người đó nói tương lai hơn mười năm nữa thời vận của Hoắc Trầm Lệnh không đủ, sẽ bị ông Hoắc bà Hoắc từ bỏ, sau đó mười năm này cũng đã chứng minh lời của đại sư không phải là giả.
Một năm trước cha mẹ gọi điện thoại cho bà ta vừa mới tang chồng đang ở nước ngoài, nói là đại sư nói trong mệnh của Hoắc Trầm Lệnh có một kiếp, chịu đựng qua được thì khổ tận cam lai, chịu không được thì sẽ tráng niên mất sớm.
Bây giờ Hoắc Trầm Lệnh trở thành người cầm quyền của nhà họ Hoắc, hiển nhiên một kiếp đó đã qua, bà chủ Hoắc lại đúng lúc gặp tai nạn xe qua đời.
Nếu bà ta muốn ở cùng với Hoắc Trầm Lệnh thì chưa hẳn là không có khả năng.
Chẳng qua là Tể Tể khắc mẹ…
Tâm tình Bạch Thiến loạn cào cào, ai không sợ chết chứ?
Chỉ trong chớp mắt, trong lòng Bạch Thiến hiện lên một suy nghĩ to gan.
Nếu như Tể Tể khắc mẹ không còn là con gái nuôi nhà họ Hoắc nữa?
****1:
Trong đầu Bạch Thiến xuất hiện đủ loại suy nghĩ, khi bà ta nhìn thấy cửa phòng làm việc của cô Tôn bị kéo ra thì mỉm cười xoa đầu Tể Tể.
“Tể Tể thật đáng yêu, dì rất thích cháu.”
Tể Tể nhìn bà ta một lát, thật thà mở miệng.
“Nhưng dì Bạch à, Tể Tể không thích dì.”
Vẻ mặt Bạch Thiến sượng ngắt, đáy mắt lướt qua một chút ý lạnh, nhưng sau khi thấy Hoắc Trầm Lệnh xuất hiện thì ngay lập tức mỉm cười dịu dàng.
“Không sao, chờ thêm một khoảng thời gian nữa Tể Tể sẽ thích dì thôi.”
Tốt nhất đừng nên thích bà ta, bà ta cũng không muốn bị một đứa cô nhi không nên có của nhà họ Hoắc thích đâu!
Nhóc cương thi tóc đỏ phát hiện ánh mắt không tốt lành của Bạch Thiến. Lúc Bạch Thiến quay người bế bạn nhỏ Vương Tử Hào lên, cậu đột nhiên duỗi cái chân nhỏ ra.
Bạch Thiến bất ngờ không kịp đề phòng, dưới chân đá phải thứ gì, cả người chúi về phía trước.
Mục tiêu không sai không lệch, vừa vặn nhào đến vị trí của Hoắc Trầm Lệnh.
Nhóc cương thi tóc đỏ lanh tay lẹ mắt kéo Tể Tể một cái. Bạch Thiến thấy Hoắc Trầm Lệnh sải bước đi tới thì vẻ mặt hơi đổi, bà ta đã nhìn thấy hy vọng: “Trầm Lệnh!”
Hoắc Trầm Lệnh quả thật đưa tay ra, nhưng là đưa tay bắt lấy cánh tay của Vương Tử Hào ở trong ngực bà ta, thuận thế đón lấy đứa nhỏ.
Trong ngực trống rỗng, Bạch Thiến lại không hề có chút phòng bị, té cái rầm ngay trên hành lang.
Cô Tôn tiễn Hoắc Trầm Lệnh đi ra vừa khéo chứng kiến một màn này, vội vàng đi qua đỡ Bạch Thiến lên.
“Mẹ Tử Hào à, cô sao rồi?”
Hoắc Trầm Lệnh giao Vương Tử Hào còn chưa tỉnh lại cho cô giáo Tôn: “Cô giáo Tôn, tôi còn có việc nên đi trước, chiều nay lúc Tể Tể và… Tiểu Tương tan học tôi sẽ tự mình đến đón bọn nhỏ.”
Cô giáo Tôn vội gật đầu: “À, được, anh Hoắc đi thong thả nhé.”
Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ gấp rút đi đến trước mặt Hoắc Trầm Lệnh. Hoắc Trầm Lệnh ngồi xổm xuống xoa cái đầu nhỏ của con gái rồi lại nhìn sang nhóc cương thi tóc đỏ, giọng nói đè xuống cực thấp: “Làm tốt lắm!”
Lúc nhóc cương thi tóc đỏ vừa chuẩn bị toét miệng cười thì Hoắc Trầm Lệnh đã mở miệng nói tiếp: “Nhưng ở hành lang bên này có camera!”