Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 464:

Nhận được lời xin lỗi, cũng xác nhận tinh thần của Tể Tể đã tốt lên, Hoắc Trầm Lệnh bảo Tể Tể ra ngoài đợi ông trước, ông và cô Tôn còn muốn nói chuyện.

Tể Tể gật đầu một cách ngoan ngoãn, lúc đi bé cũng không quên kéo theo nhóc cương thi tóc đỏ.

Nhóc cương thi tóc đỏ có hơi do dự: “Cha… ông nội?”

Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn nó một cái, nhóc cương thi tóc đỏ vô thức dựa gần về cạnh Tể Tể, thuận theo để Tể Tể kéo nó đi ra khỏi phòng làm việc, nhưng nó vẫn nhỏ giọng nói khẽ với Tể Tể.

“Tể… Tể Tể, ông… dữ quá! Thật là lạnh lùng!”

Không đợi Tể Tể nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ lại bổ sung thêm một câu.

“Tể Tể, ông… cũng là cương thi sao?”

Tể Tể sững sờ: “Sao cậu lại hỏi cái này?”

Đương nhiên là nhóc cương thi tóc đỏ có căn cứ: “Ông.. ánh mắt ông rất lạnh… toàn thân đều… lạnh… lạnh như băng, cực kỳ giống… tớ khi nằm trong quan tài!”

Tể Tể: “…”

Tể Tể vừa định uốn nắn lại cho nhóc cương thi tóc đỏ thì Bạch Thiến đang ôm Vương Tử Hào đi ra theo sát bọn họ đã gọi bọn họ lại.

“Tể Tể.”

Tể Tể dừng lại, bé nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Thiến.

Dung mạo Bạch Thiến xuất chúng, cũng được bảo dưỡng rất tốt, cho dù đã qua bốn mươi tuổi nhưng gương mặt của bà ta vẫn vô cùng xinh đẹp.

Dáng người lồi lõm tinh tế, nếu không nhìn kỹ khóe mắt thì thoạt nhìn mới chỉ hơn ba mươi.

Bà ta ôm con trai bước nhanh mấy bước, nhanh chóng tới bên cạnh Tể Tể, dịu dàng mỉm cười nói chuyện với Tể Tể.

“Tể Tể, dì có thể nói chuyện với cháu một lát không?”

Tể Tể nhìn ra được một chút vấn đề từ khí vận và đường nhân duyên trên người Bạch Thiến, đặc biệt là đường nhân duyên còn có chút liên quan tới cha nuôi, thế là bé dừng lại.

“Dì muốn nói gì với Tể Tể ạ?”

Bạch Thiến ôm chặt con trai nhỏ trong lòng thêm một chút, nụ cười càng trở nên dịu dàng hơn.

“Tể Tể, dì tên là Bạch Thiến, là thanh mai trúc mã với cha của cháu.”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt hỏi: “Dì Bạch ạ, cái gì là thanh mai trúc mã ạ?”

Bạch Thiến nhìn Tể Tể mũm mĩm làm người ta vô cùng yêu thích, rồi lại nhìn bé trai một đầu tóc hồng vô cùng gầy gò, hơi cao hơn bé một chút ở bên cạnh.

“Ví dụ như Tể Tể và Tiểu Tương, các cháu chính là thanh mai trúc mã, bởi vì các cháu sẽ cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”

Tể Tể lập tức lắc đầu, vô cùng nghiêm túc giải thích với Bạch Thiến.

“Tể Tể và Tiểu Tương tuyệt đối không thể là thanh mai trúc mã được, Tiểu Tương lớn hơn Tể Tể nhiều lắm, cậu ấy ít nhất sáu trăm tuổi rồi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ cũng gật đầu theo: “Đúng vậy! Tôi là trưởng bối của Tể Tể!”

Bạch Thiến: “…”

Bà ta hoàn toàn không ngờ tới Minh Tể Tể sẽ giải thích thế này, hơn nữa nhóc con bên cạnh còn phụ họa theo bé.

Bạch Thiến thầm nghĩ có phải người nhà họ Hoắc đã từng nhắc tới bà ta với hai đứa nhỏ này, cho nên bây giờ hai đứa nhỏ này nhìn thấy bà ta thì luôn phòng bị, tuyệt đối không để bà ta và Hoắc Trầm Lệnh có quan hệ gì với nhau hay không?

Nếu là như vậy, trái tim như đã rơi vào đáy cốc khi ở trong văn phòng của Bạch Thiến đột nhiên sục sôi trở lại.

Người nhà họ Hoắc dạy con nhỏ như vậy, thì không phải là vì lo lắng bà ta sẽ gặp lại Hoắc Trầm Lệnh sao?

Vậy cũng có nghĩa là bà ta là đặc biệt với Hoắc Trầm Lệnh.

Dù sao khi đó bà ta và Hoắc Trầm Lệnh tách ra cũng là điều bất đắc dĩ, nếu như không phải sau đó có nhà họ Trương chen một chân vào thì nhất định Hoắc Trầm Lệnh sẽ đợi bà ta.

Bạch Thiến chỉ coi hai đứa nhỏ này thích chơi trò sắm vai nhân vật nên ban đầu là hơi sững sờ, rồi sau đó lại khôi phục lại nụ cười dịu dàng.

“Được rồi, dì Bạch biết rồi, Tiểu Tương dù nhìn thì còn nhỏ nhưng thật ra lại là trưởng bối của Tể Tể, cho nên phải chăm sóc Tể Tể đúng không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ cảm thấy cách nói này hoàn toàn chẳng có vấn đề gì.

“Đúng vậy!”

Bạch Thiến tự mình nuôi lớn một trai một gái nên cũng tự có phương pháp nuôi trẻ con.

Bạn nhỏ ba bốn tuổi cần nhất là cái gì, là được chấp nhận.

Nếu mấy đứa nhỏ đã thích chơi trò sắm vai như trưởng bối này, bà ta thuận theo lời nói của bọn nó là được.

Thấy nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu, Bạch Thiến càng tự tin hơn, bà ta lại nhìn về phía Tể Tể, dẫn chủ đề về phương hướng bà ta muốn.

“Tể Tể, dì nghe nói mẹ cháu đã mất vì tai nạn giao thông, bây giờ cháu có nhớ mẹ không?”

Nói tới người mẹ đã đầu thai chuyển thế, Tể Tể gật đầu.

“Nhớ ạ.”

Nhưng mà đã đầu thai chuyển thế thì lại là một đời mới, cho dù tìm được cũng đã không phải là mẹ của đời này nữa.

Bạch Thiến rèn sắt khi còn nóng: “Tể Tể và các anh trai đều nhớ mẹ, vậy các con có nghĩ tới để cha các con đi tìm một người mẹ nữa không?”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, bé chẳng hiểu gì cả.

Bé chưa từng nghe nói cha nuôi muốn tìm mẹ lần nữa.

Bạch Thiến cúi đầu nhìn con trai trong ngực, khẽ thở dài, trên gương mặt tươi cười dịu dàng của bà ta có nhiều thêm một chút cô đơn buồn phiền và áy náy.

“Tử Hào và chị gái thằng bé cũng không còn cha nữa, bọn nó cũng giống như Tể Tể, vô cùng nhớ cha, nhưng cha của tụi nó đã không còn, dì cũng không biết đi đâu tìm lại một người cha cho bọn nó nữa.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free