Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 463:
“Trẻ… mồ côi, không có cha… mẹ, thì… thì… có thể gọi là ông nội rồi!”
Tể Tể vỗ tay cái bộp: “Đúng thế, Tiểu Tương, cậu thật là thông minh, bản Tể Tể cũng chẳng nghĩ tới.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Ông hít sâu một hơi rồi cúi đầu nhìn xuống nhóc cương thi tóc đỏ.
“Vấn đề này sau này rồi lại nói, trước tiên xử lý chuyện bạn học các con tè dầm đi đã.”
Nhóc cương thi tóc đỏ lắp bắp giải thích: “Tể Tể… mặc dù Tể Tể huýt sáo… nhưng, Vương… Tử Hào cậu ấy… tự không nhịn… được, không trách… Tể Tể được.”
Không ngờ tới nhóc cương thi tóc đỏ còn biết nói chuyện giúp Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh nhìn nó nhiều thêm một cái, sau đó ông rời ánh mắt đi, nhìn về phía Bạch Thiến.
Từ sau khi Hoắc Trầm Lệnh tiến vào gần như Bạch Thiến vẫn luôn nhìn vào ông một cách si mê, đặc biệt là khi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện với Tể Tể, trong mắt bà ta có chút hoảng hốt.
Cô Tôn nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của bà ta, và việc cứ nhìn chằm chằm về phía cha của Tể Tể, thậm chí khi cha Tể Tể nhắc tới chuyện giải quyết chuyện Vương Tử Hào tè dầm bà ta cũng không tỉnh thần lại, cô không nhịn được mà khụ một tiếng.
“Mẹ của Tử Hào, cha của Tể Tể đã tới rồi, chị nói muốn gặp mặt nói chuyện, chị xem bây giờ…”
Bạch Thiến tỉnh hồn lại, thấy Hoắc Trầm Lệnh đang nhìn mình, gò má của bà ta trở nên đỏ bừng, rồi vội vàng nói lời xin lỗi.
“Trầm Lệnh, xin lỗi anh… vừa rồi em nhớ tới chuyện trước kia nên đã mất tập trung.”
Cô Tôn trợn tròn hai mắt, hít sâu một hơi.
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh vẫn lạnh lùng nghiêm khắc như cũ, giọng nói cũng lạnh lẽo.
“Xin hỏi cô Vương muốn giải quyết chuyện này như thế nào?”
Bạn nhỏ Vương Tử Hào đã nằm ngủ trong ngực mẹ mình, Bạch Thiến nở nụ cười lúng túng.
“Trầm Lệnh, chuyện này…” lời tới bên miệng, dường như bà ta nhớ tới Hoắc Trầm Lệnh có tính cách thế nào thế là lại sửa lời: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?”
Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự từ chối: “Chuyện này xảy ra ở trong trường học thì nói chuyện ở trong trường học đi.”
Không đợi Bạch Thiến nói chuyện, ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh đã trở nên lạnh lùng hơn nhiều.
“Trên đường tới đây tôi đã biết qua về chuyện đã xảy ra rồi, tôi không hề cảm thấy con gái của tôi có lỗi, dù sao con bé cũng chỉ huýt sáo một cái, hơn nữa cũng không phải là cố ý, sau đó cũng đã xin lỗi con trai của cô rồi, là một nhóc con mới chỉ ba tuổi rưỡi, tôi cho rằng con gái tôi đã làm rất tốt rồi.”
Nói xong ông lại xoa đầu Tể Tể một cách dịu dàng yêu chiều, lúc nói chuyện với Tể Tể và sự lạnh lùng nghiêm khắc trước đó khi nói chuyện với Bạch Thiến làm tưởng chừng như hai người khác nhau, vô cùng dịu dàng.
“Có một cô con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế này, tôi rất tự hào.”
Tể Tể vẫn đang ủ rũ lập tức lên tinh thần, đôi mắt to của bé trợn tròn.
“Cha ơi, thật ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh nghiêng đầu thơm một cái lên trên má con gái cưng, giọng nói dịu dàng như nước.
“Đương nhiên là thật rồi!”
Tể Tể cười lên ha ha.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn sắc mặt của Bạch Thiến hơi trắng nhợt thì tiếp tục dùng giọng nói dịu dàng như nước nói chuyện với Tể Tể.
Tể Tể quá ngoan quá hiểu chuyện, ông rất thương.
Mặc dù khi ba con trai còn nhỏ, ông ở cạnh bọn họ rất ít, nhưng dáng vẻ khi ba con trai ba tuổi thế nào đương nhiên ông vẫn còn nhớ.
Cho dù là con trai cả Tư Cẩn bây giờ đã rất chín chắn thì khi ba tuổi cậu cũng là một nhóc khỉ nghịch ngợm.
Sau đó theo từng ngày lớn lên, cộng thêm giáo dục của gia đình và trường học, Tư Cẩn từ từ hiểu chuyện hơn, từ từ trưởng thành.
Tể Tể là con gái của ông, có tư cách để kiêu căng tùy hứng tùy theo ý mình.
“Đương nhiên, Tể Tể, là con gái của cha, con ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này cha rất tự hào! Nhưng con chỉ mới ba tuổi rưỡi, bạn nhỏ ba tuổi rưỡi nghịch ngợm tùy hứng coi mình là trung tâm, vừa động là khóc nhè đều là chuyện bình thường, cha cũng đều chấp nhận!
Thậm chí cha còn thích dáng vẻ tinh nghịch tùy hứng không sợ gì cả của con hơn, bởi vì mỗi một người chỉ có một lần ba tuổi rưỡi, bạn nhỏ ba tuổi rưỡi không cần hiểu chuyện, hiểu chuyện là việc của người lớn, bạn nhỏ ba tuổi rưỡi muốn chơi cái gì thì chơi cái đó, muốn ồn ào cái gì thì ồn ào cái đó!”
Ông ôm Tể Tể, rồi lại thơm một cái lên mặt bé.
“Tể Tể chỉ cần tùy theo ý mình, trời sập xuống cũng có cha ở đây rồi!”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩng đầu nhìn bầu trời ở bên ngoài, nó giơ tay lên vẫy vẫy.
“Còn có… anh trai ở đây… anh trai cao, sức lực lớn, có thể… chống, có thể… bảo vệ… Tể Tể!”
Sắc mặt Bạch Thiến càng trắng hơn.
Trẻ con nghịch ngợm tùy hứng coi mình là trung tâm, không cần hiểu chuyện, hiểu chuyện là việc của người lớn, Hoắc Trầm Lệnh đang mỉa mai bà ta sao?
Chỉ vì tè dầm, bà ta không buông không bỏ muốn phụ huynh hai nhà gặp mặt nói chuyện.
Nhưng nếu như không phải vì xác định cha của Minh Tể Tể có thật sự là Hoắc Trầm Lệnh hay không, thì sao bà ta lại cố ý làm rối lên chứ?
Bà ta muốn gặp ông!
****0:
Bạch Thiến nhìn ra sự bảo vệ của Hoắc Trầm Lệnh dành cho Tể Tể, cho dù đây chỉ là một cô con gái nuôi, nhưng có lẽ bởi vì là bé gái duy nhất trong nhà cho nên vô cùng cưng chiều, vì vậy bà lập tức hạ tư thái xuống, không ngừng nói lời xin lỗi.