Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 462:

Tể Tể: “…”

Ngày thứ ba đi học nhà trẻ, Tể Tể bị gọi phụ huynh trong nhà.

Hoắc Trầm Lệnh đã không về nhà ba ngày liền vội vàng chạy tới.

Cô Tôn lo lắng tình huống như lần trước lại xảy ra, nên cô lập tức dẫn hai bạn nhỏ tới phòng làm việc của mình, ở phòng làm việc đợi hai phụ huynh của hai bạn nhỏ tới.

Đây vốn dĩ là chuyện nhỏ, hơn nữa Tể Tể đã lập tức nói xin lỗi, nhưng sau khi mẹ của bạn nhỏ tè dầm biết được con trai mình ở nhà trẻ bởi vì bạn nhỏ khác huýt sáo mà tè dầm thì vô cùng kiên trì muốn người lớn hai nhà gặp mặt nói chuyện.

Cô Tôn giải thích nhiều lần cũng không được, chỉ đành gọi điện thoại cho Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh vừa bước vào đã nhìn thấy con gái cưng đang cúi đầu ngồi trên băng ghế, bên cạnh con gái cưng còn có một nhóc con một đầu tóc đỏ.

“Tể Tể!”

Bạn nhỏ tè dầm tên là Vương Tử Hào, mẹ của Vương Tử Hào nghe thấy giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc thì lập tức quay đầu lại, ngay khi nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh thì bà ta lập tức ngây ra.

Giọng nói cũng đang phát run, dường như không dám tin tưởng vào mắt mình, còn mang theo chút vui vẻ.

“Trầm… Trầm Lệnh?”

****9:

Hoắc Trầm Lệnh nghe tiếng nhìn qua, ông nhìn đối phương quan sát cẩn thận một lát, trong đôi con mắt đen nhánh là sự sâu sắc, nhìn không ra chút tình cảm nào.

Dường như sau khi xác nhận được người trước mặt là ai, ông mới chào hỏi một cách lạnh lùng.

“Cô Vương.”

Mẹ của Vương Tử Hào tên là Bạch Thiến, là đại tiểu thư của nhà họ Bạch, nhà họ Bạch đã từng ở cùng một khu biệt thự với nhà cũ của nhà họ Hoắc, khoảng cách giữa hai nhà không tới một ngàn mét, anh em nhà họ Bạch và anh em nhà họ Hoắc cũng được tính là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

Một tiếng cô Vương đó vang lên làm sắc mặt của Bạch Thiến thay đổi.

“Trầm Lệnh, em…”

Hoắc Trầm Lệnh đã né tránh bà, đi thẳng tới bên băng ghế rồi cúi người xuống ôm con gái cưng lên.

“Tể Tể, có nhớ cha không?”

Tể Tể nhào vào trong ngực cha, giọng nói non nớt mềm mại làm người ta vô cùng yêu thương.

“Nhớ ạ, Tể Tể rất nhớ rất nhớ rất nhớ cha, nhưng mà cha bận quá, Tể Tể không thể tới công ty tìm cha được, hôm nay…”

Tể Tể nhanh chóng ngẩng đầu lên liếc nhìn cha nuôi một cái, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu xuống, vặn vặn bàn tay.

“Hôm nay Tể Tể phạm lỗi, cho nên cô giáo mới gọi điện thoại cho cha, bảo cha qua đây xử lý.”

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, Tể Tể đã cúi gục đầu, trên gương mặt mang theo vẻ xấu hổ nói lời xin lỗi.

“Cha ơi, con xin lỗi, Tể Tể không muốn làm phiền cha làm việc đâu.

Vốn bé huýt sáo là muốn để bạn nhỏ Vương Tử Hào nhớ ra mình tới nhà vệ sinh là để làm cái gì, sau đó đi vệ sinh.

Ai ngờ tới bạn nhỏ Vương Tử Hào nghe thấy tiếng huýt sáo lại trực tiếp tè dầm đâu chứ.

Tể Tể rất áy náy, khi bạn nhỏ Vương Tử Hào khóc bé vẫn luôn nói lời xin lỗi với nhóc đó, nhưng mà bạn nhỏ Vương Tử Hào vẫn không ngừng khóc, không nghe vào được lời nào cả.

Cho đến bây giờ bạn nhỏ Vương Tử Hào vẫn còn đang nấc lên, ánh mắt nhìn bé vô cùng ai oán.

Trên đường Hoắc Trầm Lệnh tới đây đã biết được chuyện đã xảy ra từ chỗ của cô Tôn, người lớn trong nhà người ta yêu cầu muốn gặp mặt nói chuyện cho nên ông đã dời hội nghị để chạy tới đây.

Chẳng qua không ngờ tới người lớn trong nhà bạn nhỏ đó lại là người quen.

Hoắc Trầm Lệnh vừa định an ủi con gái cưng thì trên chân đột nhiên truyền tới một cảm giác lạnh lẽo.

Dường như có cái gì đó đang dán trên bắp đùi ông, xuyên qua quần âu truyền vào trên da ông, cái lạnh đó rất đậm, ông nhíu mày, nhấc chân lùi về phía sau một bước.

Ông cúi đầu nhìn thì nhìn thấy một cái đầu màu đỏ.

Ngay khi Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu xuống thì nhóc cương thi tóc đỏ cũng ngẩng đầu, nó chớp đôi mắt to màu nâu xám nhìn chằm chằm vào ông.

Thấy ông cũng đang nhìn nó, nhóc cương thi tóc đỏ cong cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười vô cùng cứng.

“Cha ơi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Tể Tể lập tức dán vào lỗ tai cha nuôi giải thích: “Cha ơi, mộ tổ tiên của Tiểu Tương đã bị đào mất rồi, tạm thời cũng không tìm thấy người nhà, hơn nữa cậu ấy cũng không biết chữ, anh cả đã đồng ý để cậu ấy và Tể Tể cùng nhau đi nhà trẻ rồi, các bạn nhỏ trong lớp đều biết cậu ấy là anh trai của Tể Tể, cho nên cũng có thể gọi cha là cha ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Trên trời rớt xuống đứa con trai lớn thế này?

Cha nuôi Hoắc cứng đờ, Tể Tể chớp đôi mắt to, giọng nói non nớt của bé ép xuống càng nhỏ hơn, bé dùng một loại giọng điệu thương lượng hỏi cha nuôi.

“Cha ơi, cha Minh Vương đã từng nói bây giờ ở nhân gian một nhà không được sinh quá nhiều con, cha có thêm Tể Tể là đã có bốn người con rồi, vậy để Tiểu Tương gọi cha là… ông?”

Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh giật giật, ông vô thức hỏi con gái cưng.

“Vậy ai là cha của nhóc đó?”

Tể Tể sững sờ.

Cái này bé thật sự chưa từng nghĩ tới, chẳng qua bé cảm thấy con của cha không thể quá nhiều được, nếu không hình như sẽ thuộc về loại sinh nhiều như cha Minh Vương đã nói.

Mặc dù cơ thể của nhóc cương thi cứng ngắc, nhưng mà thính lực của nó lại rất tốt, nghe tới đây nó ngẩng đầu nhỏ lên, dùng giọng nói non nớt bổ sung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free