Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 458
“Vậy nên ý của Thỏ Đen mày là Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên đã lừa gạt bản Tể Tể có đúng không?”
Thỏ Đen gật đầu lia lịa: “Đúng thế! Bọn họ vì muốn đầu thai nên đã lừa đại nhân nhỏ ngài, nhưng cũng đã gặp báo ứng rồi.”
Tể Tể nghi ngờ: “Gặp báo ứng?”
Thỏ Đen chép miệng: “Biến thành con rùa của hồ ước nguyện, lẽ nào không được tính là báo ứng sao?”
Tể Tể không hề nương tình phản bác, khuôn mặt mủm mỉm ngước lên, bé đang rất tức giận.
“Đương nhiên không phải báo ứng rồi, đó là bản Tể Tể cho rằng bọn họ nói thật nên mới dựa theo yêu cầu cho bọn họ đi đầu thai.”
Khóe miệng Thỏ Đen giật giật, cho dù nó đã đoán được đại nhân nhỏ đúng là nghĩ như vậy. Nhưng đại nhân nhỏ lần nữa nói ra thế này, nó vẫn không nhịn được thổn thức.
“Vậy thì… cũng đã đầu thai xong rồi, đoán chừng đã bắt đầu một cuộc đời mới.”
Tể Tể cười lạnh hai tiếng ha ha, gọi Sổ Sinh Tử trong đầu ra, nhắm mắt sửa lại số mạng của hai con rùa nhỏ vừa mới chào đời.
Lúc đó Giếng Luân Hồi cho hai con quỷ đi đầu thai khẩn cấp nên đã quên mất cho hai con quỷ uống canh Mạnh Bà. Thế nên Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên vẫn mang theo ký ức của đời trước đi đầu thai.
Bọn họ vừa tỉnh lại đã là hai con rùa con lớn khoảng mấy centimet. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, suýt chút nữa đã khóc đến choáng váng ở trong hồ ước nguyện.
Cái quái gì thế này, suy nghĩ của Minh Tể Tể và bọn họ không nằm trên cùng một dải tần số!
Phú nhị đại biến thành con rùa con màu đen lớn mấy centimet, còn ngâm ở trong hồ ước nguyện…
Còn là một ngôi miếu khói hương nghi ngút!
Luôn luôn nghe được các đôi tình nhân trẻ tuổi đến hồ ước nguyện cầu nguyện, cầu ân ái lâu dài, cầu cả đời này không xa nhau!
Hai người không cãi lại được, hận không thể qua đời ngay tại chỗ, đi đến kiếp sau.
Hai người vừa mới đầu thai không đến mười phút đồng hồ, trời cao dường như đã nghe được tiếng lòng của bọn họ, một tấm lưới lớn cứ thế bắt bọn họ từ trong hồ ước nguyện lên.
Người đi lên bắt bọn họ chính là hai sa di của miếu.
“Hai con này nhỏ quá, ngộ ngỡ bị tiền cứng nện chết thì lại không tốt, mang về thả ở trong hồ cá nhỏ một lúc đi.”
“Được!”
Kết quả bọn họ được mang về không đến mười phút đồng hồ lại bị đầu bếp bên phòng bếp của miếu không để ý xách đi, sau đó lại bỏ quên ở chợ bán đồ ăn.
Hai con rùa con cuối cùng bị động làm hàng bán kèm, tặng cho khách mua thủy sản nhỏ.
Khách hàng nhìn một chút rồi, hầm ăn còn không đủ nhét kẽ răng!
Cuối cùng bọn họ được ném cho hai đứa nhóc ở nhà chơi.
Năm phút sau, hai đứa nhóc ba năm tuổi ở nhà khóc ré lên.
Hai con rùa con từ trong xe đồ chơi của bọn nhóc rớt ra ngoài, cứ tưởng đã té chết, kết quả sau đó lại được cứu về.
Bên này Tể Tể đang cầm Bút Phán Quan hì hục viết, bé hơi chần chừ một lát, sửa lại ý tưởng ban đầu muốn để cho bọn họ đến Địa Phủ báo danh ngay. Rất nhiều quỷ đang ở Địa Phủ đều rất thích ở lại Địa Phủ, nói không muốn phải đi chịu nỗi khổ nhân gian.
Thế thì… bọn họ cứ tiếp tục ở lại nhân gian làm con rùa đi.
Nhưng đừng có mà nghĩ tới con rùa con hạnh phúc của hồ ước nguyện, loại chuyện tốt tiền từ trên trời rơi xuống này với hai con quỷ nói láo này mà nói, cơ bản là không xứng!
Bút của Tể Tể vung lên, tổng kết ra một hàng chữ: “Sống nơi đầu đường xó chợ lang bạt suốt đời, chết nghèo, thọ năm mươi tuổi!”
Tể Tể viết xong, Sổ Sinh Tử biến mất vào trong đầu. Bé mở mắt ra, cười híp mắt nhìn sang Thỏ Đen.
“Được rồi, đã sửa lại số mệnh giàu sang, năm mươi năm sau sẽ chết nghèo!”
Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, nhóc cương thi tóc đỏ và Thỏ Đen: “...”
Hai con rùa, cuối cùng chết nghèo?
Bọn họ hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được kiếp sống của hai con rùa kia bi thảm cỡ nào!
****6:
Nhìn thấy một đời sau khi đầu thai của Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên thảm thương như vậy, Thỏ Đen chẳng còn dám có suy nghĩ nào nữa.
Thậm chí Tể Tể còn chưa nghĩ tới nó, Thỏ Đen đã chủ động ra quy hàng.
“Đại nhân nhỏ, tôi cảm thấy làm một con thỏ rất tốt, nhà chủ nhân nhỏ to như vậy, hoa viên rộng như vậy, cỏ trên bãi cỏ mọc nhanh như vậy, mỗi năm thuê người cắt sửa bãi cỏ cũng tốn một số tiền không rẻ, tôi có thể giúp đại nhân nhỏ tiết kiệm được số tiền đó.
Không lo việc nhà không biết củi gạo dầu muối đắt, Tể Tể hoang mang nhìn về phía nó.
Cơ thể Thỏ Đen cũng cứng lại.
“Cái đó… đại nhân nhỏ, tôi còn chưa nói xong, thật ra… thật ra tôi có chút nghiên cứu về cắm hoa.”
Tể Tể nhíu mày: “Cắm hoa?”
Thỏ Đen vừa thấy không ổn, thế này là vẫn chưa hài lòng à, nó chỉ đành liều mạng mà nói.
“Khụ khụ khụ, đại nhân nhỏ, đương nhiên không chỉ là cắm hoa, còn có trồng hoa trồng cỏ vân vân, tôi đều thông thạo cả.”
Thỏ Đen thậm chí còn không dám khiêm tốn.
Cho dù nó không biết, nó mẹ nó cũng phải nói nó biết, sau đó nói xong thì điên cuồng học bù lại, tránh cho bị đưa đi đầu thai dưới sự nổi nóng của đại nhân nhỏ.
Rồi kiếp sau biến thành một con rùa nghèo khổ.
Hình ảnh đó chỉ nghĩ tới thôi nó đã không nhịn được mà phát run.
Tể Tể nghiêng đầu hỏi Hoắc Tư Tước: “Anh hai, Thỏ Đen nói đúng không ạ?”