Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 456:
Con rùa của hồ ước nguyện còn không phải là phú nhị đại siêu giàu và đại gia siêu giàu, tiền từ trên trời rơi xuống à?
Hai anh em thật sự không nhịn được, cười nghiêng ngả.
Tể Tể tò mò nhìn bọn họ, nhưng nhớ ra còn chưa có hỏi Thỏ Đen. Bé định hỏi Thỏ Đen xong rồi mới hỏi tiếp vì sao anh hai và anh ba lại phá lên cười.
Thế là Tể Tể nhìn sang Thỏ Đen.
Thỏ Đen: “...”
****5:
Thỏ Đen vốn cảm thấy đại nhân nhỏ thực sự quá dễ lừa gạt. Nó đã nghĩ xong lý do thoái thác, tiếp đó sẽ lần nữa lấy lại tự do. Nhưng đoán chừng là nghĩ đến Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên đã biến thành con rùa nên suy nghĩ lệch lạc gì đó cũng biến mất.
Nó nơm nớp lo sợ, run lẩy bẩy.
Bốn cái chân ngắn nhỏ thoáng cái tê liệt, cả tấm thân thỏ nhỏ nằm sấp trên mặt đất, sợ hãi gần chết.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân có tội, xin đại nhân nhỏ đừng nhớ lỗi lầm của tiểu nhân.”
Tể Tể nhướng mày, vẻ mặt không đổi nhìn nó: “Ví dụ như?”
Thỏ Đen lúng túng vừa chột dạ vừa sợ hãi, nhưng nó càng sợ sẽ biến thành con rùa mới sinh của hồ ước nguyện hơn, thế là bla bla bla giải thích.
“Đại nhân nhỏ, sở dĩ Tiểu Tương đi đến trang viên bên này đều là ba chúng tiểu nhân không tốt, là trước đó ba chúng tiểu nhân chạy ra ngoài chơi đã nhìn trúng tấm ván quan tài Kim Ti Nam Mộc của Tiểu Tương. Chúng tôi ỷ vào Tiểu Tương vừa mới ra khỏi đất không lâu, đầu óc không quá linh hoạt nên đã lừa cậu ta, xách tấm ván quan tài của cậu ta đi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ nổi giận gật đầu lia lịa: “Đúng! Bọn họ… cướp tấm ván… của tớ!”
Cậu vừa nói vừa bổ sung một câu, lần này có lẽ là do rất để tâm nên không có nói bắp nữa: “Kim Ti Nam Mộc!”
Hoắc Tư Tước chậc lưỡi: “Kim Ti Nam Mộc à? Là gỗ Đế Vương trong lời đồn đúng không?”
Hoắc Tư Thần nhỏ tuổi, tuy không hiểu nhưng điều này không hề ngăn cản cậu lấy được câu trả lời từ anh hai.
Chính là gỗ Đế Vương đặc biệt quý trọng này.
Đoán rằng rất hiếm có!
Tể Tể lớn lên ở Địa Ngục, đã từng gặp qua vô số mộ huyệt của quỷ sau khi chết, thông thường hoàng thất cổ đại tới Địa Phủ báo danh phần lớn đều là dùng loại gỗ Đế Vương này.
Theo thời đại thay đổi, những năm gần đây cực hiếm thấy Kim Ti Nam Mộc.
Tể Tể chớp mắt mấy cái nhìn nhóc cương thi tóc đỏ: “Thế nên cậu là hoàng tộc đúng không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ sững sờ, quay đầu nhìn qua chỗ khác, ngón tay nhỏ đơ cứng hơi cong lại, phát ra tiếng vang nhỏ xíu: “Không… không biết…”
Hình như nhóc cương thi tóc đỏ không muốn nói nên Tể Tể cứ thế lướt qua.
Cho dù lúc nhóc cương thi tóc đỏ còn sống là hoàng tộc đi nữa thì bé cũng không lấy làm lạ, ở một góc Địa Phủ còn đặc biệt có cung điện dành riêng cho Đế Vương cổ đại, đặc biệt là xây cho những Đế Vương không phán xét được công lao khi còn sống đó.
Hơn ngàn năm nay vẫn có rất nhiều Đế Vương vào ở.
Chỉ là một hoàng thất bốn tuổi mà thôi, không đáng khiến cho Tể Tể phải ngạc nhiên.
Hoắc Tư Thần chợt nhớ tới một chuyện.
“Cái đó… nhóc cương thi, vật chôn theo cậu đâu rồi? Vẫn còn chứ?”
Nhắc đến cái này, nhóc cương thi tóc đỏ chợt rũ cái đầu nhỏ xuống: “Đều được đặt tại một căn phòng lớn.”
Hoắc Tư Thần: “Thế có nghĩa là gì?”
Hoắc Tư Tước giây lát đã hiểu: “Viện bảo tàng đúng không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ lúng túng: “Không…biết sao?”
Tể Tể đột nhiên phá lên cười, vỗ nhẹ lên bả vai nhóc cương thi tóc đỏ: “Tiểu Tương, vậy ra cậu cũng là cậu nhóc mù chữ à?”
Nhóc cương thi tóc đỏ vốn đang rất xấu hổ, nhưng nghe được chữ “cũng”, bất chợt ngây ra: “Tể Tể… cũng vậy sao?”
Tể Tể cười hì hì, đặc biệt vui vẻ.
“Đúng vậy! Bản Tể Tể biết chữ cổ chứ không biết chữ viết hiện tại, thế nên mới phải đi nhà trẻ.”
Nhóc cương thi tóc đỏ xấu hổ, cậu nhóc thẹn thùng cúi thấp đầu. Kết quả cậu nhóc dùng sức quá mạnh, rắc một tiếng, cái đầu gần đây thường xuyên vận động rốt cuộc không chịu nổi gánh nặng mà rơi xuống đất.
Hoắc Tư Tước: “...”
Hoắc Tư Thần: “...”
Thỏ Đen đang nằm sấp trên mặt đất đột nhiên bị cái đầu của nhóc cương thi đập trúng: “...”
Hai cái chân trước gắt gao bịt cái miệng ba múi của mình lại, sợ tiếng hét thảm thiết sẽ khiến cho đại nhân nhỏ khó chịu.
Nó chắc chắn là con thỏ yêu bi thảm nhất từ trước tới nay!
Tể Tể nhặt cái đầu của nhóc cương thi tóc đỏ lên, lần nữa ráp trở lại trên cổ cậu ấy.
“Cái đầu này của cậu… có cần đi tìm chú Cố nối lại khe hở không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ vội đỡ lấy cái đầu, lắc đầu: “Không… không cần đâu… vừa rồi… là quên.”
Hoắc Tư Thần gian nan lên tiếng: “Cái đó… nếu không thì… hay là nối lại khe hở đi, an toàn hơn mà nhỉ?”
Hoắc Tư Tước gật đầu: “Đúng đó, dù sao nhà không chỉ có mỗi chúng ta, chúng ta đã sắp miễn dịch rồi, nhưng đám quản gia La thì không biết đâu.”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngượng ngùng gượng gạo giải thích: “Tôi… phơi ánh trăng một chút… là được rồi… hoặc là… không cần cái đầu này… vẫn có thể… sống tiếp!”
Mặt Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không cảm xúc: “Cố chấp!”
Nhóc cương thi tóc đỏ cứng ngắt nhếch môi, cười hì hì.
Lúc này Tể Tể mới nhớ tới Thỏ Đen ở trên mặt đất. Bé xốc Thỏ Đen lên, quan sát từ trên xuống dưới một lượt.