Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 458:

Hoắc Tư Tước có chút hiểu biết về số tiền tiêu một ngày cho vườn hoa, Thỏ Đen nói không sai, chỉ việc cắt sửa thảm cỏ thôi mỗi năm đã tốn một khoản chi phí không hề rẻ.

Còn có chăm sóc vườn hoa, trồng hoa cỏ, dõi mắt nhìn cây xanh cả mấy ngàn mẫu trong trang viên, không nói một năm, chỉ một tháng thôi đã tốn một khoản phí vô cùng lớn trên vấn đề cây xanh.

Mặc dù cha không thiếu tiền, có thể nói là nghèo chỉ còn lại mỗi tiền, nhưng có thể tiết kiệm được thì tại sao lại không tiết kiệm?

Hoắc Tư Tước cười híp mắt gật đầu: “Cũng đúng.”

Nói xong, cậu lại nhìn về phía Thỏ Đen bằng ánh mắt có hàm ý rồi bổ sung.

Da đầu Thỏ Đen tê dại, cứ cảm thấy thú hai chân con người này không có lòng tốt gì cả.

“Nhưng mà, Thỏ Đen, có phải là mày vẫn chưa nói rốt cuộc ván quan tài của Tiểu Tương bị chúng mày giấu ở đâu rồi đúng không?”

Thỏ Đen đang cố gắng muốn lướt qua vấn đề này, hơn nữa rõ ràng đã thành công lướt qua vấn đề này suýt chút nữa nhảy lên tại chỗ.

Tể Tể cũng gật đầu hỏi: “Đúng, Thỏ Đen, tấm quan tài của Tiểu Tương đâu? Là Kim Ti Nam Mộc đấy!”

Thỏ Đen: “…”

Tể Tể híp mắt: “Không thấy đâu nữa rồi?”

Thỏ Đen cách gần tới mức uy áp vô hạn trên người Tể Tể tản ra ép thẳng vào mặt nó, nó nào còn dám giấu diếm nữa.

“Đại nhân nhỏ, cái đó… cái đó, tấm quan tài của Tiểu Tương ở… ở chỗ phòng tối nhỏ.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần kinh ngạc: “Phòng tối nhỏ?”

Thỏ Đen lúng túng giải thích: “Vâng, chỗ đó… lúc trước biến thành phòng gặp mặt của tôi và Quỷ Trọc và Bút Tiên.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “…”

Nghĩ nếu như có một ngày bọn họ bị ba nhốt trong phòng tối nhỏ, trong phòng tối nhỏ còn có hai con quỷ và một con yêu quái, sợ là sẽ bị dọa ra bệnh tim mất!

Tể Tể nhíu mày: “Tại sao mày muốn giấu ở đó?”

Đương nhiên Thỏ Đen có tư tâm của mình.

Cho dù là Quỷ Trọc và Bút Tiên đã đầu thai thành tên rùa nghèo kiết xác, nhưng ngại vì sự hung tàn và mạch não của Tể Tể, nó không dám đánh cuộc, cho nên chỉ đành không được tự nhiên mà lên tiếng.

“Bởi vì bên đó là nơi duy nhất... trong trang viên có ít người đi tới nhất, giấu ở trong đó cũng là an toàn nhất.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nghĩ lại thấy cũng đúng, từ sau khi Tể Tể tới, gần như bọn họ cũng không còn vì thức khuya chơi game hoặc là cùng đám bạn xấu đi chơi đêm không về mà bị ba bắt về đưa vào phòng tối nữa.

Không ai tới, nhưng lại là nơi vô cùng quan trọng, đối với Thỏ Đen mà nói, đó chẳng phải là nơi an toàn nhất sao?

Hoắc Tư Tước cười ha ha: “Não của thỏ bọn mày không lớn nhưng mà lại rất thông minh đấy!”

Thỏ Đen: “.

..”

Thỏ đại gia giận mà không dám nói xem như là được khen rồi!

Tể Tể nhìn về phía nhóc cương thi tóc đỏ: “Tể Tể dẫn cậu đi lấy tấm quan tài của cậu, lấy được tấm quan tài rồi thì cậu trở về nơi của cậu đi nhé?”

Nhóc cương thi tóc đỏ sững sờ.

Nó cảm thấy ở cùng với Tể Tể rất tốt!

Chủ yếu nhất là còn có thể đi học!

Nhóc cương thi tóc đỏ do dự một lát, sau đó lắp ba lắp bắp hỏi Tể Tể,

“Tể Tể, tớ không... đi lấy... ván quan tài, có thể... tiếp tục... ở cùng với cậu không?”

Khóe miệng Hoắc Tư Tước giật giật: “Lời này... Tể Tể nhà chúng tôi ở cùng với các anh trai là chúng tôi, cái gì gọi là ở cùng với nhóc chứ?”

Nhóc cương thi tóc đỏ không biết mình đã làm mích lòng Hoắc Tư Tước ở chỗ nào, hai mắt nó nhìn cậu ta mang theo sự mờ mịt.

Hoắc Tư Tước chỉ nó: “Mày, cho dù là một cương thi, thì cũng là con trai! Hiểu không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ cầm lên được thì buông xuống được: “Tôi... có thể mặc... váy, đeo... bờm tóc!”

Từ trước tới nay đều là Hoắc Tư Tước làm đối phương á khẩu không nói được gì, lần đầu tiên cậu ta nghẹn lời.

Cậu ta giơ ngón tay cái lên với nhóc cương thi tóc đỏ rồi ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Hoắc Tư Thần nhìn anh hai, rồi lại nhìn nhóc cương thi đang rất chân thành, cuối cùng không nhịn được bật cười ha ha.

“Anh hai, anh cũng có ngày bị nghẹn lời thế này, ha ha ha ha...”

Chỉ có Tể Tể là không bắt kịp, bé có chút không hiểu tại sao anh hai và anh ba một người thì nghẹn lời một người lại cười ha ha.

Nhớ tới thời đại nhóc cương thi tóc đỏ sinh sống, Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích.

“Anh hai, anh ba, khi Tiểu Tương còn sống thường mặc trường bào, không khác gì mấy váy của bây giờ cả.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Thỏ Đen bật cười ha ha ha.

“Đại nhân nhỏ nói đúng, ở thời đại của Tiểu Tương, con trai đều mặc trường bào!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng loạt dùng ánh mắt hung ác nhìn nó, toàn thân Thỏ Đen run rẩy rồi chạy bình bịch đi nấp ở bên chân Tể Tể.

Tể Tể nhấc chân, đạp một cái lên con Thỏ Đen .

“Mày là thú cưng của anh ba, tìm anh ba đi, nếu không bản Tể Tể đưa mày đi đầu thai, làm em trai của Quỷ Trọc với cả Bút Tiên!”

Thỏ Đen bi thương: “...”

Hoắc Tư Thần đón lấy Thỏ Đen bị Tể Tể đá qua, nhe răng cười ha ha.

“Thỏ Đen, gấp gáp muốn đi đầu thai à?”

Thỏ Đen đã sắp khóc rồi.

“Cậu Tư Thần, cây xanh của trang viên còn cần có tôi, tôi vẫn cần ở lại đây để đời này xây dựng cho đại nhân nhỏ một trang viên mỹ lệ, không gấp đi đầu thai đâu ạ!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free