Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 450:

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Được rồi!

Hơn nữa anh cũng không có ý định quay về, dù sao trong nhà có hai người bạn nhỏ không phải con người đang đi học ở nhà trẻ. Công việc của cha thì quá bận rộn, với tư cách anh cả anh đương nhiên phải chăm sóc kỹ cho hai người bạn nhỏ không phải con người rồi.

Tể Tể thật biết điều, nhóc cương thi tóc đỏ mới là đối tượng trọng điểm cần phải quan sát.

Hoắc Tư Cẩn nhìn Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ tay chân đồng điệu đi vào cửa nhà trẻ, có nhiều lần anh suýt chút nữa đã lên tiếng gọi hai đứa lại.

Cô giáo Tôn nhìn vào ánh mắt đầy vẻ phức tạp không thôi cũng Hoắc Tư Cẩn, không nhịn được an ủi anh.

“Cậu chủ Hoắc yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bạn nhỏ Tể Tể và bạn nhỏ Tiểu Tương.”

Hoắc Tư Cẩn chỉ có thể mỉm cười gượng gạo.

Anh nào có sợ các giáo viên không chăm sóc tốt cho bé, anh là đang lo lắng hai bạn nhỏ không phải con người này “chăm sóc” đặc biệt cho cả nhà trẻ.

Trong nhà trẻ, các bạn nhỏ đang hoạt động tự do.

Bởi vì thời gian quá gấp nên Hoắc Tư Cẩn còn chưa kịp cắt tóc cho nhóc cương thi tóc đỏ, vậy nên nhóc cương thi tóc đỏ vẫn mang một mái tóc dài vô cùng chói mắt.

Mặc dù chất tóc đã mềm mại hơn rất nhiều nhưng đuôi tóc vẫn hơi xơ xác, trông có vẻ hơi cẩu thả, nhìn thoáng qua cứ tưởng là tóc giả.

Bạn nhỏ trong lớp vừa nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ đầu tiên đã bị mái tóc của cậu nhóc thu hút, có bạn nhỏ ấm ức.

“Cô ơi, sao cậu ấy có thể mang đồ chơi vào nhà trẻ còn chúng em lại không thể?”

Cô giáo Tôn giật mình: “Ai mang đồ chơi vào?”

Ba bốn bạn nhỏ cùng nhau giơ tay chỉ vào nhóc cương thi tóc đỏ: “Cậu ấy!”

Cô giáo Tôn bối rối, lúc sáng sớm kiểm tra đại khái không có phát hiện Tiểu Tương và Tể Tể mang theo đồ chơi mà.

Cô giáo Tôn hỏi mấy bạn nhỏ.

“Cậu ấy mang đồ chơi gì theo nhỉ?”

Bạn nhỏ thứ nhất: “Tóc giả!”

Bạn nhỏ thứ hai: “Em đã từng thấy cha đội ở trong nhà!”

Bạn nhỏ thứ ba: “Sao cha của cậu lại đội tóc giả, không phải chỉ có con gái mới đội tóc giả sao?”

Bạn nhỏ thứ tư: “Tớ thấy ở trong video, rất nhiều đàn ông hói đầu đều đội tóc giả, sau đó đi lừa gạt chị gái xinh đẹp!”

Bạn nhỏ thứ nhất, thứ ba và thứ tư cùng lúc nhìn sang bạn nhỏ thứ hai: “Vậy ra cha của cậu cũng đội tóc giả để đi tìm chị gái xinh đẹp à? Thế có phải cha và mẹ của cậu sắp ly hôn rồi không, sau đó cậu sẽ nhanh chóng có mẹ kế đúng không?”

Bạn nhỏ thứ hai bị hỏi đến ngớ ra.

Tuy cậu bé không biết ly hôn có nghĩa là gì nhưng lại biết mẹ kế có ý nghĩa gì.

Công chúa Bạch Tuyết chính là bị mẹ ghẻ dùng quả táo độc độc chết đó.

Bạn nhỏ thứ hai nghĩ tới, trong nháy mắt vỡ òa, hức một tiếng mở cuống họng ra gào lên.

“Hu hu hu… Tớ không muốn có mẹ ghẻ! Tớ không muốn ăn trái táo độc bị mẹ ghẻ độc chết đâu… hu hu hu…”

Cô giáo Tôn: “...”

Nhóc cương thi tóc đỏ và Tể Tể liên tục ở bên cạnh nhìn xem, một chữ cũng không nói.

Bạn nhỏ thứ hai được cô giáo Tôn bế đi an ủi. Bạn nhỏ thứ nhất, thứ ba và thứ tư đồng loạt nhìn sang nhóc cương thi tóc đỏ.

“Cậu lấy tóc giả xuống đi, nhà trẻ không cho phép mang đồ chơi vào đâu!”

“Đúng đó!”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩn người, nhớ tới lời của Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể.

“Không được bắt nạt bạn nhỏ của nhà trẻ, bọn họ muốn làm gì, chỉ cần không quá đáng thì cứ cho bọn họ làm.”

Thế là nhóc cương thi tóc đỏ không hề do dự, theo một tiếng “rẹt” nhẹ giật tóc của mình xuống.

Bản thân nhóc cương thi tóc đỏ không nhìn thấy được, lúc cậu nhóc giật tóc do da thịt đều đơ cứng nên ngay cả da đầu cũng bị giật lên theo, lộ ra một mảnh máu thịt đỏ thấu bên trong.

Tể Tể không để ý, cho rằng nhóc cương thi sẽ giống bé tự nhổ mình thành đầu trọc nhỏ, thế nên bé vẫn đang tập trung nghiên cứu khối rubic ở bên cạnh.

Sau đó mấy bạn nhỏ hoảng sợ khóc ré lên.

“Hức!”

“Hu hu!”

“Hu hu hu!”

Các giáo viên vội vàng đi tới.

Tể Tể đang chơi rubic âm thầm dâng lên một dự cảm chẳng lành, quay đầu nhìn lại. Con mắt trợn lên suýt chút nữa đã rời khỏi hốc mắt tạo thành đợt kinh hoàng thứ hai.

Lời tác giả: Tể Tể: “Bổn Tể Tể sai rồi, thì ra tóc còn có thể bứng như vậy!”

****2:

Các giáo viên đều đang bận rộn dỗ mấy bạn nhỏ.

Trong nháy mắt khi Tể Tể nhìn thấy da đầu của nhóc cương thi tóc đỏ theo đó bị giật phăng lên, lộ ra xương đầu máu chảy đầm đìa thì lập tức nhìn lên trời.

Cũng may mặc dù trong mắt đám bạn nhỏ này đầy vẻ sợ hãi nhưng linh hồn vẫn chưa rời khỏi cơ thể. Cô bé liền vội vàng xóa đi ký ức của mấy bạn nhỏ này.

Bạn nhỏ thứ nhất, thứ ba và thứ tư trong nháy mắt đã quên đi nỗi kinh hoàng ban nãy: “Hức… hức… Ơ?”

Ba bạn nhỏ cậu nhìn tớ một chút, tớ nhìn cậu một chút, trong mắt đầy dấu chấm hỏi.

Giáo viên đang ôm mấy bạn nhỏ hỏi bọn họ: “Sao các em lại khóc thế?”

Ba bạn nhỏ vừa rơi nước mắt lã chã vừa mờ mịt lắc đầu.

“Hu hu hu… không… không biết!”

“Em cũng không biết… Hức hu hu hu…”

“Hu hu hu… không biết, hu hu hu… có lẽ là em muốn mẹ em!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free