Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 449:

****1:

Cuối cùng Hoắc Tư Cẩn không thể nào giữ nhóc cương thi tóc đỏ ở trong trang viên được, bởi vì Tể Tể đã hỏi một vấn đề rất đâm tim.

"Anh cả à, giữ cậu ấy lại, nếu như cậu ấy nổi điên lên thì có đảm bảo các chú vệ sĩ áp chế được không?"

Hoắc Tư Cẩn: "..."

Hoắc Tư Cẩn ngại tính chất đặc thù của nhóc cương thi tóc đỏ nên đành phải dẫn nhóc theo cùng đi nhà trẻ.

Chỉ là trước khi đi nhà trẻ anh đã ghé cửa hàng tổng hợp mua quần áo cho nhóc cương thi tóc đỏ trước.

Mặc dù hai người không phải là đồng loại nhưng suy cho cùng vẫn có cùng giới tính. Hoắc Tư Cẩn đã mua cho nhóc cương thi tóc đỏ mấy bộ quần áo, ngoài ra còn đeo kính sát tròng màu nâu nhạt. Từ lúc bọn họ đi vào cửa hàng tổng hợp cho đến lúc đi ra thì không quá năm phút.

Lúc nhóc cương thi tóc đỏ còn đang lắp ba lắp bắp thay quần áo ở trên xe, khoảnh khắc chiếc áo phông rộng thùng thình bị xé ra thành từng mảnh, Hoắc Tư Cẩn mới chú ý đến từ tối qua tới giờ nhóc cương thi tóc đỏ vẫn luôn không mặc quần lót.

Đương nhiên là anh đã quên lấy quần lót cho cậu nhóc rồi.

Cũng may hiện giờ đã mua rồi.

Lúc mặc vào, cho dù nhóc cương thi tóc đỏ có muốn gào thét thì Hoắc Tư Cẩn cũng đã đánh đòn phủ đầu trước.

“Tể Tể, bảo cậu ấy ngoan một chút, anh cả giúp cậu ấy mặc, tốc độ sẽ nhanh hơn.”

Tể Tể nghiêng đầu nhìn nhóc cương thi tóc đỏ đang trần trùng trục, ánh mắt đầy vẻ bất mãn rồi lại nhìn tới thái độ kiên trì của anh cả.

“Ngoan nào!”

Nhóc cương thi tóc đỏ bắt đầu tủi thân, giọng sữa của Tể Tể rất dịu dàng.

“Tiểu Tương, cậu ngoan ngoãn nghe lời đi, nếu không lát nữa chúng ta sẽ đến nhà trẻ trễ đó.”

Nhóc cương thi tóc đỏ đang muốn nói chuyện, nhưng không hiểu sao tốc độ nói chuyện bị chậm, nói năng cứ lắp ba lắp bắp nên bị Tể Tể giành trước.

“Cậu mà không ngoan thì Tể Tể sẽ không dẫn theo cậu tới nhà trẻ mà sẽ đưa cậu về thẳng nơi cậu đã tới đấy!”

Nhóc cương thi tóc đỏ phút chốc ỉu xìu xuống, ngoan ngoãn theo Hoắc Tư Cẩn thay đồ.

Hoắc Tư Cẩn nhanh nhẹn thay đồ cho nhóc cương thi tóc đỏ xong, mới ôm lấy Tể Tể giơ ngón cái lên với bé.

“Tể Tể giỏi thật!”

Tể Tể cũng khen Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả cũng giỏi lắm, thay đồ cho Tiểu Tương rất nhanh.”

Tròng mắt nhóc cương thi tóc đỏ liếc nhìn Tể Tể một chút rồi lại nhìn sang Hoắc Tư Cẩn đang ôm bé, cất giọng đứt quãng.

“Tể Tể… khen!”

Sau khi cậu nhóc nói xong thì dựa vào phía bên này của Tể Tể, sau đó bị bàn tay to của Hoắc Tư Cẩn tách ra.

“Ngồi xuống đi, thắt dây an toàn vào!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Tể Tể…”

Tể Tể chớp chớp mắt to. Bé nhìn không hiểu tâm tư của nhóc cương thi tóc đỏ, còn có vẻ rất tán thành, liền gật đầu một cái.

“Đúng đó, Tiểu Tương, ngồi xe thì phải thắt chặt dây an toàn, nếu không để cho chú cảnh sát nhìn thấy là sẽ bị trừ điểm và phải lên trên phòng giáo dục đó.”

Nhóc cương thi tóc đỏ được Tể Tể phổ cập khoa học về chú cảnh sát rất đáng kính xong thì trực tiếp ngừng lại, tủi thân hề hề ngồi ở bên cạnh.

Lúc cậu nhóc ngồi xuống, bởi vì thân thể rất cứng ngắc nên khớp xương lưng cứ thế vang lên tiếng rôm rốp.

Hoắc Tư Cẩn hỏi thêm: “Tiểu Tương, nhóc thế này liệu có bẻ gãy cơ thể luôn không?”

Nhóc cương thi tóc đỏ chớp mắt, hơi lướt xuống rồi gật nhẹ đầu.

“Có!”

Cậu nhóc nói xong còn dùng ngón tay của bàn tay đơ cứng vén vạt áo lên, lộ ra bắp thịt cứng ngắt đã nứt toát.

Bắp thịt rất rắn chắc, vậy mà sau khi ngồi xuống lại nứt ra, thậm chí còn có thể trông thấy xương ở trong cũng rạn nứt y như vậy.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Cái này nếu không phải anh đã từng thấy cảnh tượng Tể Tể nứt vụn ra thành từng mảnh thì đoán chừng anh đã là người đầu tiên nhảy cẫng lên rồi.

Nhưng cho dù anh đã từng thấy thì lúc này nhìn đến vẫn cảm giác hơi tê dại.

“Nhóc thế này…”

Hình như nhóc cương thi tóc đỏ hiểu ý của anh. Cậu nhóc hơi chớp đôi mắt to màu đỏ, nghiêng đầu xuống, sau đó ra hiệu cho Hoắc Tư Cẩn nhìn lại lần nữa.

Tiếp đó Hoắc Tư Cẩn lập tức chứng kiến, da thịt và xương mới vừa rồi rạn nứt đang dùng tốc độ cực nhanh bắt đầu khép lại.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Thật là má nó!

Sống lâu mới thấy nhỉ!

Năng lực khôi phục thân thể này còn nhanh hơn cả Tể Tể nữa, cho dù là đứt lìa cũng có thể tự mình chữa trị trong giây lát.

Sau khi mọi người lên xe đi đến nhà trẻ, Hoắc Tư Cẩn vẫn luôn dặn dò Tể Tể ở nhà trẻ cần phải chú ý mọi việc, nhất là bảo bé cần phải chú ý đến nhóc cương thi tóc đỏ nhiều hơn.

Cho đến khi mọi người xuống xe, sắp bước vào cửa lớn nhà trẻ rồi, Hoắc Tư Cẩn vẫn còn dặn dò bé.

“Tể Tể nhất thiết phải nhớ…”

Tể Tể ôm cổ anh, bẹp một cái hôn lên trên mặt anh.

Nhân lúc Hoắc Tư Cẩn còn đang ngơ ngẩn, cái miệng nhỏ nhắn của Tể Tể đã bi bô nói.

“Anh cả, Tể Tể nhớ rồi. Ở trong nhà trẻ, Tể Tể ở đâu thì Tiểu Tương ở đó, tuyệt đối không để cho Tiểu Tương ở một mình một góc. Bất kể Tiểu Tương chơi cùng bạn nhỏ nào, Tể Tể đều phải ở cùng một chỗ, không thể để cho Tiểu Tương hù dọa bất kỳ bạn nhỏ hoặc là thầy cô giáo nào.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free