Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 452

“Hức hức hức, em cũng muốn mẹ!”

“Em muốn về nhà!”

Ba bạn nhỏ vừa nói vừa gào khóc rung trời, những bạn nhỏ đang ở cách đó không xa nghe được, lần lượt từng đứa đều căng cuống họng lên gào to.

“Hu hu hu!”

“Em không chơi, em muốn về nhà!”

“Em cũng muốn về nhà! Em muốn tìm cha!”

Các giáo viên: “...”

Các giáo viên rất sợ Tiểu Tương mới tới cũng khóc nên lập tức vội vàng hỏi Tể Tể.

“Tể Tể, em có thể giúp cô chăm sóc bạn nhỏ Tiểu Tương một lát được không?”

Tể Tể vội gật đầu: “Được ạ!”

Cho dù cô giáo không nói thì Tể Tể cũng đang chuẩn bị lôi nhóc cương thi tóc đỏ đi.

Cả hai đi vào trong góc, Tể Tể còn sợ có bạn nhỏ nghe được nên dùng giọng thì thầm nói với nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tiểu Tương, da đầu cậu rớt xuống này! Dọa các bạn nhỏ sợ rồi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Hả?”

Tể Tể buồn bực: “Cậu giật rớt cả da đầu bộ không đau sao? Không phát hiện ra à?”

Nhóc cương thi tóc đỏ ấm ức: “Tớ… Tớ là cương thi… không… không đau… cũng… cũng không cảm giác được.”

Tể Tể: “Được rồi.”

Để phòng ngừa ngộ nhỡ, Tể Tể quyết định cái gì cũng không chơi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nhóc cương thi tóc đỏ không rời.

Hơn mười phút sau, một hồi tiếng gào khóc trong phòng học cuối cùng đã an tĩnh trở lại.

Các giáo viên đổ mồ hôi đầy đầu.

Bọn trẻ vẫn còn nhỏ, thời gian tới nhà trẻ lâu nhất cũng chỉ mới một tuần nên hầu hết đều đang cố gắng thích nghi.

Điều này cũng nằm trong dự liệu của các thầy cô, trẻ em lớp nhỏ đều là như vậy, từng bước một đi tới.

Nhưng trẻ em năm nay hình như rất thích khóc nhỉ.

Thời gian nghỉ trưa đã đến, Tể Tể đã có kinh nghiệm hôm qua nên dẫn nhóc cương thi tóc đỏ đi tới hai cái giường nhỏ đặt ở gần trung tâm nhất thuộc về hai đứa để nghỉ ngơi.

Có bạn nhỏ không muốn phải dựa vào tường nên đến tìm Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đề nghị đổi.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ rất sảng khoái đổi, bạn nhỏ đột nhiên òa khóc hu hu.

Giáo viên vội vàng đi đến dỗ dành: “Không khóc không khóc, nói cô giáo nghe em bị làm sao?”

Bạn nhỏ: “Hức hức… Tể Tể có thể dẫn anh trai tới nhà trẻ học chung, em cũng muốn dẫn anh của em tới nhà trẻ học chung.”

Tể Tể: “...”

Vì muốn đưa nhóc cương thi tóc đỏ cùng tới nhà trẻ nên anh cả đã nói với các thầy cô như vầy: Nhóc cương thi tóc đỏ chính là anh họ nhánh bà con xa của bé.

Giáo viên hơi ngẩn ra, kế đó bật cười.

Có học sinh mới đến nhóm giáo viên bọn họ đương nhiên là đồng ý rồi.

“Nếu như em có anh trai nhỏ có thể đi nhà trẻ thì cũng có thể cùng nhau tới nhà trẻ mà.

Bạn nhỏ trịnh trọng gật đầu: “Có!”

Giáo viên còn có thể nói được gì đây?

Đương nhiên là nhiệt liệt hoan nghênh học sinh mới gia nhập rồi.

Bạn nhỏ đang khóc hu hu không hiểu sao lại nín khóc, đổi thành nhỏ giọng sụt sùi.

Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ nhìn một lát, hai đứa nhỏ chỉ lặng lẽ cởi vớ giày rồi leo lên cái giường nhỏ thuộc về mình, kéo chăn lên đắp kín, đi ngủ.

Dựa theo kinh nghiệm, Tể Tể biết nửa đường chắc chắn còn có tiếng khóc, thế nên Tể Tể mới lặp lại kỹ thuật cũ.

Kế đó Tể Tể nghiêng đầu liếc mắt nhìn nhóc cương thi tóc đỏ.

Nhóc cương thi tóc đỏ đang xoay cổ răng rắc nhìn bé, chẳng qua độ cong hơi lớn, rõ ràng thân thể đang hướng về bên trái, vậy mà gương mặt lại xoay một trăm tám mươi độ nhìn qua bên phía bé.

Khóe miệng Tể Tể giật một cái, bé nhanh chóng nhìn ra xung quanh một lượt.

Cũng may giường ngủ này mới được thêm vào, vị trí hơi dựa vào trong nên nằm ở góc chết của camera.

Tể Tể gấp rút giúp nhóc cương thi tóc đỏ chỉnh đầu lại, xoay răng rắc trở về.

“Tiểu Tương, đầu cậu không được xoay như vậy, sẽ dọa người ta sợ đấy.”

Nhóc cương thi tóc đỏ đáng thương hề hề: “Muốn… nhìn Tể Tể.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể nghiêm túc: “Vậy thì cũng không được hù dọa những bạn nhỏ khác.”

Nhóc cương thi tóc đỏ tủi thân gật đầu: “Biết… hiểu rồi.”

Lúc hai bạn nhỏ đối thoại, cô giáo Tôn vừa dỗ dành hai bạn nhỏ xong cũng sẵn tiện chú ý tới bọn nhỏ bên này.

Nhưng do có gối nhỏ và chăn nhỏ che khuất nên cô giáo Tôn cũng không chứng kiến cái đầu nhỏ của nhóc cương thi tóc đỏ xoay tròn một trăm tám mươi độ, ngược lại nhìn thấy Tể Tể đã nằm xuống lại đột nhiên bò dậy điều chỉnh gối và đắp chăn nhỏ cho nhóc cương thi tóc đỏ, ánh mắt nhìn Tể Tể trở nên dịu dàng hơn.

Ôi chao!

Bạn nhỏ vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện lại đặc biệt đáng yêu thế này, có thầy cô nào mà không thích đâu chứ?

Thầy cô nào có sức chống cự được đây?

Cô giáo Tôn đã yên tâm, mới cùng hai giáo viên khác trong lớp chăm sóc cho những nhóm bạn nhỏ khác.

Tể Tể không biết cô giáo Tôn đã chú ý tới hai đứa, sau khi bé đắp chăn cho nhóc cương thi tóc đỏ xong lại dùng giọng sữa dặn dò cậu ấy.

“Nếu như cậu muốn đi nhà vệ sinh thì nhớ kêu Tể Tể, không được phép tự mình đi, biết chưa?”

Nhóc cương thi tóc đỏ do dự một lát rồi lắp ba lắp bắp mở miệng.

“Không… đi.”

Thật ra thì nhóc cương thi tóc đỏ định nói nhiều hơn, nhưng vì nói chuyện không lanh lẹ nên dứt khoát nói mỗi hai chữ cuối.

Tể Tể chớp chớp mắt to. Bé đã nằm lên trên giường của mình, nghiêng đầu nhìn nhóc cương thi tóc đỏ một chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free