Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 447:

Hoắc Tư Thần cười ha ha giải thích: “Nhưng mà chú Cố, con thỏ đó cũng không phải là con thỏ bình thường.”

Cố Thích Phong: “…”

Có Hoắc Tư Cẩn ở đây, Cố Thích Phong không cần lo lắng cho mấy nhóc con này, cho nên trực tiếp rời đi.

Sau đó lại dùng wechat gửi tin nhắn cho Hoắc Trầm Lệnh.

[Hoắc tổng, ba con trai của anh và Tể Tể đưa tới cho tôi một bệnh nhân không phải người! Anh biết nó là cái gì không? Ban đầu tôi còn tưởng là một yêu quái voi, kết quả… má ơi… tôi thật sự không ngờ tới…]

Vẫn như cũ không có ai trả lời.

Cố Thích Phong nghiến răng nghiến lợi.

Anh đã bày ra chuyện hay như vậy rồi, Hoắc Trầm Lệnh lại vẫn bình tĩnh như cũ, không hổ là người cầm quyền gia tộc số một nước Hoa!

Anh phục rồi!

“Trầm Lệnh, bệnh nhân không phải người hôm nay là một cương thi, dáng vẻ rất đẹp, nếu không phải là không mặc quần nhỏ tôi suýt chút nữa còn cho rằng nó là một bé gái! À, nó tới nhổ răng! Anh nói xem có phải lúc ra khỏi đất đầu nó bị thương rồi không? Nó nhổ thật luôn!]

Cuối cùng Hoắc Trầm Lệnh cũng đáp lại.

[Không nhổ đi để bị đưa tới phòng ban đặc biệt làm nghiên cứu à?]

Cố Thích Phong: “…”

Hoắc Trầm Lệnh lại trả lời thêm một tin.

[Chúc mừng viện trưởng Cố, đã mở ra một cánh cửa thế giới mới của nghiệp vụ!]

Cố Thích Phong: “…”

Nghiệp vụ của anh chưa từng muốn duỗi tới địa phủ!

Trong phòng nghỉ ở phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn nhà họ Hoắc, Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại cho Giang Lâm.

“Tra một chút xem gần đây trong nước có chỗ nào phát hiện ra cổ mộ không, xem xem có chủ mộ là một cậu nhóc mấy tuổi không.”

Giang Lâm nhận điện thoại mà cuộn sóng trong lòng, đây là cuối cùng sếp cũng chú ý tới sự đặc biệt của tiểu thư Tể Tể rồi sao?

“Sếp yên tâm, bây giờ tôi sẽ đi tra ngay.”

Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng, rồi bổ sung thêm một câu.

“Chủ mộ là một bé trai!”

Giang Lâm: “Không phải nên là nữ sao ạ?”

Hoắc Trầm Huy: “Tại sao?”

Cố Thích Phong nói rồi, là một bé trai vô cùng đẹp.

Giang Lâm: “…”

Không đợi được đáp án của Giang Lâm, Hoắc Trầm Lệnh cũng vô cùng mệt mỏi, ông tùy tiện dặn dò mấy câu rồi tắt điện thoại.

Giang Lâm đầu bên kia điện thoại lại không ngủ được nữa.

****0:

Bốn rưỡi sáng, Giang Lâm đã tới trang viên nhà họ Hoắc.

Quản gia La tưởng là phía ông chủ đã xảy ra chuyện gì, vội vàng hỏi.

“Trợ lý Giang, là ông chủ có chuyện quan trọng gì sao?”

Giang Lâm lắc đầu: “Không phải là sếp, là tiểu thư.”

Quản gia La thở phào, sau đó thì cảm thấy kinh ngạc.

“Trợ lý Giang, tiểu thư làm sao vậy?”

Giang Lâm hỏi quản gia La: “Quản gia La, tiểu thư tới trang viên lâu vậy rồi, trong nhà có chỗ nào khang khác không?”

Quản gia La đang buồn ngủ tới ngáp ngắn ngáp dài lập tức trở nên vui vẻ.

“Ha ha ha, vậy thì có nhiều!”

Giang Lâm lập tức trở nên cảnh giác: “Ví dụ như?”

Quản gia La nhớ rõ ràng: “Rõ ràng nhất đương nhiên là số lần về nhà của ông chủ nhiều hơn, chỉ cần ở công ty không có chuyện lớn như lần của tập đoàn Phương Nguyên thì gần như mỗi ngày ông chủ đều sẽ về nhà đúng giờ.”

“Lại ví dụ như cậu cả và cậu hai đều hoạt bát hơn nhiều, cậu cả cười nhiều hơn, cậu hai cũng không thường ra ngoài chơi với bạn bè tới rạng sáng mới về nữa, cậu ba hiểu chuyện hơn nhiều, cũng không vẽ nguệch ngoạc lên tường phòng khách nữa, đều tranh nhau chăm sóc cho tiểu thư.”

“Còn có…”

Giang Lâm: “…”

Anh ta muốn nghe những thứ này sao?

Đương nhiên là không rồi!

Thấy ông chủ không sao, Giang Lâm thì đang ngẩn ra, quản gia La vẫy tay, ngáp một cái rồi xoay người trở về phòng nghỉ, để lại một mình Giang Lâm đứng ngẩn người ở trong phòng khách.

Thỏ Đen nhân lúc đại nhân nhỏ và các cậu chủ nhà họ Hoắc lên tầng nghỉ ngơi thì lén chuồn ra ngẩng đầu lên, nhìn con người đang dẫm lên một chân của nó.

“Ây, anh giai ơi, lẽ nào anh không cảm thấy mặt sàn dưới chân anh rất cộm à?”

Giang Lâm vô thức xin lỗi: “À, xin lỗi quá, tôi không cố ý.”

Nhìn trái nhìn phải, xung quanh căn bản chẳng có ai.

Giang Lâm: “…”

Thỏ Đen nâng cái chân còn lại lên đạp một cái lên mắt cá chân của Giang Lâm, lực độ không mạnh, nhưng tuyệt đối có thể làm người ta cảm nhận được.

“Ở đây! Anh giẫm lên chân của ông thỏ đây rồi!”

Bây giờ Giang Lâm mới chú ý tới, không biết từ lúc nào bên chân anh đã có một con thỏ toàn thân lông đen, chỉ có một đôi mắt là màu đỏ sậm.

Càng muốn chết hơn là, con thỏ này má nó mở miệng nói tiếng người.

Giang Lâm: “…”

Lúc Giang Lâm đang toát mồ hôi lạnh, giọng nói mềm mại của Tể Tể đã truyền xuống từ trên tầng.

“Thỏ Đen, không cho phép bắt nạt chú Giang, nếu không sẽ hầm mày!”

Thỏ Đen đang bị giẫm chân: “…”

Tứ chi của Thỏ Đen tê liệt, trực tiếp nằm trên mặt đất không động nữa.

Nhóc cương thi tóc đỏ vẫn mặc áo phông của Hoắc Tư Cẩn như cũ, như đang mặc một cái váy dài trên người, nó nhảy xuống dưới từ cầu thang.

Giang Lâm nghe thấy tiếng động thì vô thức nhìn qua, khi nhìn thấy một nhóc con có mái tóc đỏ dài tới eo đang giơ hai tay nhảy xuống từ trên cầu thang thì con mắt như muốn nổ tung.

“Đây…”

Nhóc cương thi tóc đỏ nghiêng đầu một cách cứng ngắc, đôi con mắt màu đỏ tươi trên gương mặt nhợt nhạt dán chặt trên người Giang Lâm, sau đó thì nhếch miệng cười lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free