Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 446:
“Bẩn!’’
Cố Thích Phong: “Cái gì?”
Nhóc cương thi vẫn nói chuyện không lưu loát như trước, biểu cảm phần mặt vô cùng cứng.
Nhưng lần này lại nói nhiều thêm một chữ.
“Máu! Bẩn!”
Cố Thích Phong: “…”
Nhóc cương thi thối, đợi đấy cho ông, ông sẽ trực tiếp nhổ tận gốc hai cái răng cương thi kia đi, cho đói chết nhóc!
Cố Thích Phong cũng là một người của phái hành động, nói làm là làm.
Kết quả vừa cầm kìm lên bắt đầu, khi vừa dùng sức kéo ra ngoài, cạch một tiếng, chiếc kìm gãy một nửa.
Cố Thích Phong: “…”
Ba anh em nhà họ Hoắc ở bên cạnh hóng hớt: “…”
Tể Tể bối rối: “Sao kìm lại bị hỏng rồi ạ?”
Cố Thích Phong: “Tể Tể, cháu hỏi chú thì chẳng bằng hỏi thử nó đi!”
Cố Thích Phong trừng mắt một cách hung ác với nhóc cương thi tóc đỏ.
Trong đôi mắt to tròn màu đỏ tươi của nhóc cương thi tóc đỏ là sự đắc ý vô cùng, răng của nó lợi hại vậy đấy, cái loại dụng cụ bình thường này sao có thể nhổ răng của nó được.
Sau đó Tể Tể nhìn qua, nhóc cương thi tóc đỏ đảo mắt, nhân cơ hội này bắt lấy góc áo của bé.
“Tể Tể, nhổ!”
Tể Tể khó xử, xoa xoa đôi tay nhỏ.
“Nhưng mà Tể Tể không biết nhổ răng mà.”
Nhóc cương thi tóc đỏ duỗi một ngón tay trắng lạnh tới thấu xương chỉ vào Cố Thích Phong.
“Chú… không được!”
Cố Thích Phong: “…”
Nhóc cương thi nhà cậu cũng bắt nạt người ta quá rồi đấy!
Sao có thể nói đàn ông là không được chứ?
Cố Thích Phong tìm một cái kìm khác tới, không ngừng cố gắng, nhất định phải để cho nhóc cương thi tóc đỏ biết được bản lĩnh của anh.
Chiếc kìm thứ hai bắt đầu, cũng không kéo, mà trực tiếp nhổ.
“Cậc” một tiếng, chiếc kìm nứt thành hai nửa.
Cố Thích Phong: “…”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “…”
Hoắc Tư Thần lắc đầu: “Chú Cố, nếu không thì để Tể Tể lên đi, mặc dù Tể Tể không biết nhổ răng nhưng sức của Tể Tể lớn, có thể là chú thật sự không được đâu.”
Khóe miệng Cố Thích Phong giật giật.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nhìn thấy khóe miệng Cố Thích Phong giật giật, hai anh em nhìn nhau một cái rồi cúi đầu nhịn cười.
Dù sao họ cũng lớn hơn một chút, hiểu được suy nghĩ trong lòng chú Cố.
Ha ha ha!
Cố Thích Phong không cam lòng, anh liên tục thử năm lần, làm hỏng năm cái kìm, cho đến khi chỉ còn dư lại một cái kìm, Tể Tể sợ răng của nhóc cương thi tóc đỏ lại không nhổ được nữa, ra ngoài sẽ dọa người khác nên vội nhận lấy cái kìm.
“Chú Cố, để Tể Tể làm.”
Tể Tể vừa làm thì Cố Thích Phong cũng phở phào.
Chủ yếu là anh thật sự hết sức rồi.
Mấy cái kìm đó cái sau to hơn cái trước, thậm chí anh còn suýt vác cái búa tạ của khoa chỉnh hình tới rồi.
Nửa đêm canh ba, anh giúp một nhóc cương thi nhổ răng, việc này nếu không phải tự mình trải qua thì ai dám tin chứ?
Tể Tể ra tay vô cùng đơn giản thô bạo.
Chiếc kìm kẹp vào phần gốc của răng nanh, cố gắng khớp với những chiếc răng không dài khác, sau đó hai tay nhỏ nắm chặt rồi chợt dùng sức.
“Cạch!”
Đi đôi với một làn khói xanh, một chiếc răng nanh bị cắt đứt.
Tể Tể lập tức đi cắt cái thứ hai.
Phương pháp giống vậy, cắt đi cũng rất thuận lợi.
Hoắc Tư Thần sờ gáy ngáp một cái cảm khái.
“Sớm biết Tể Tể em ấy có thể giúp nó nhổ răng thì chúng ta đã chẳng cần tới bệnh viện số một một chuyến rồi.”
Cố Thích Phong: “…”
Bị chọc tới!
Hoắc Tư Tước đập vào gáy em trai một cái.
“Không tới sao chú Cố biết trên thế giới này còn có cương thi được, đúng không, chú Cố?”
Khóe miệng Cố Thích Phong giật giật: “Đúng vậy, không chỉ có quỷ quái, còn có cương thi, ha ha ha, lần sau không biết còn có cái gì nữa.”
Tể Tể cho là chú Cố cảm thấy có hứng thú, lập tức phổ cập khoa học cho chú Cố.
“Chú Cố, còn có rất nhiều á, lần trước chú chưa gặp được búp bê vu cổ, quỷ hút máu nước ngoài, còn có sơn tiêu, vân vân.”
Nói xong bé chớp đôi mắt to nhìn Cố Thích Phong: “Chú Cố, nếu chú muốn gặp thì lần sau Tể Tể mang bọn nó đó tới để bọn nó chơi với chú nhé.”
Cố Thích Phong: “…”
Anh má nó sợ là thật sự phải hưởng thụ căn nhà ở địa phủ mà Minh Vương chuẩn bị cho anh trước rồi.
Cố Thích Phong che ngực, hít thở sâu.
“Vô cùng không cần! Tể Tể, chú là bác sĩ của nhân gian!”
Tể tể nhìn chú Cố với vẻ tiếc nuối: “Vậy được ạ, vậy tới lúc đó Tể Tể tự chơi với bọn nó, chú Cố, nếu chú muốn chơi thì Tể Tể lại mang chú tới chơi.”
Cố Thích Phong: “Ha ha ha!”
Kiếp sau đi!
Kiếp này, đặc biệt là trong khoảng thời gian này anh thật sự đã chịu đựng quá nhiều rồi!
Nửa đêm canh ba, còn vui vẻ tiếp đón bệnh nhân không phải người!
Quá lắm rồi!
Từ phòng phẫu thuật đi ra, Cố Thích Phong móc điện thoại ra dùng wechat oán giận với Hoắc Trầm Lệnh.
[Hoắc tổng, ba con trai của anh tuyệt đấy!]
Hoắc Trầm Lệnh không trả lời.
Cố Thích Phong đợi một lát, Hoắc Tư Cẩn dẫn hai em trai một em gái và một nhóc cương thi tóc đỏ cũng đi ra khỏi phòng phẫu thuật, nói lời tạm biệt với anh.
“Làm phiền chú Cố rồi ạ.”
Cố Thích Phong khoát tay, thở dài.
“Không sao, các cháu vẫn nhớ tìm chú Cố là chú Cố đã rất vui rồi.”
Hoắc Tư Thần đột nhiên hỏi chú Cố: “Chú Cố, trong nhà cháu có một con thỏ, cũng có thể tìm chú xem thử không ạ?”
Cố Thích Phong nghiến răng: “Nhóc thối, chú Cố của cháu không phải bác sĩ thú ý! Thỏ thì đưa tới viện thú cưng đi!”