Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 445:

Nhân tài!

Răng nanh dài vậy, âm khí mịt mù vậy, sao vẫn coi thành yêu quái voi được chứ?

Hiển nhiên nhóc cương thi tóc đỏ nghe hiểu lời của Cố Thích Phong, nó đột nhiên phát ra một tiếng gào thét hung ác khủng bố, đồng thời cũng quăng cái khăn lông bị răng nanh đâm rách ra, lộ ra hai chiếc răng nanh đang hết sức khống chế để rụt lại.

Đôi con mắt màu đỏ tươi dày đặc âm khí, còn mang theo sát khí âm u lạnh lẽo.

“Gào!”

“Đậu má! Đây là cái thứ đồ gì đây?”

Cố Thích Phong còn chưa sờ tới răng nanh của nhóc cương thi tóc đỏ đã suýt chút nữa bị dọa bay linh hồn, ôm chặt lấy Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh.

“Tư Cẩn, anh em các cháu mang cái thứ gì tới để chú Cố nhổ răng cho nó thế? Cái này má nó nhìn đâu giống yêu quái voi đâu!”

Nhóc cương thi tóc đỏ nổi giận, nó ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào.

“Gào…”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt nhắc nhở nó: “Hơn nửa đêm kêu gào loạn xạ, ở nhân gian gọi là quấy nhiễu người dân, cậu sẽ bị bắt tới đồn cảnh sát uống trà đấy!”

Lúc Tể Tể mài răng cho nhóc cương thi tóc đỏ thì cũng đã phổ cập các loại quy tắc của con người cho nhóc cương thi tóc đỏ, mặc dù nhóc cương thi tóc đỏ nói chuyện không lưu loát, nhưng Tể Tể đã cố gắng giảm chậm tốc độ nói, nhóc cương thi tóc đỏ nghe rất nghiêm túc, cũng đã hiểu được.

Đây không phải là vương quốc cương thi, đây là thế giới của con người, ở thế giới của con người phải làm việc dựa theo phép tắc của con người, nếu không sẽ có cảnh sát tới cửa bắt “cương thi”.

Uống trà tương đương với trừng phạt của cương thi!

Thường khi nhắc tới trừng phạt, phần lớn đều sẽ là tan thành mây khói.

Hơn nữa Tể Tể cũng không lừa nó, các kiến thức từ khi nó ra khỏi đất đến nay nói cho nó biết, quy luật xã hội của con người chính là như vậy.

Nhóc cương thi tóc đỏ đang gào thét giận dữ độc ác với Cố Thích Phong lập tức ngừng công kích lại, cúi đầu ủ rũ.

“Gào ~~~”

Tiếng gào đó đột nhiên biến đổi, trở nên vô cùng ỉu xìu, giống như là một bé mèo con còn chưa dứt sữa.

Sau khi nhiễm máu răng nanh trở nên quá dài, nó lại không thích rút lại nên đang đợi nhổ đi.

Lúc này nó cúi thấp đầu, nhìn Tể Tể một cách tha thiết, trong đôi mắt màu đỏ tươi còn mang theo chút tủi thân.

Tể Tể vội an ủi nó: “Không sao không sao, lúc nãy còn chưa gào xong, cảnh sát sẽ không tới đâu.”

Cố Thích Phong bị dọa tới suýt chút nữa bay mất hồn: “…”

Anh má nó…

Cố Thích Phong chợt nghiêng đầu nhìn về phía ba anh em nhà họ Hoắc, hít sâu một hơn.

“Các cháu biết nó là cái gì không?”

Ba anh em nhà họ Hoắc đồng thời gật đầu: “Biết ạ.

Cố Thích Phong vừa che trái tim đang đập điên cuồng của mình, vừa nghiến răng nghiến lợi chất vấn.

“Vậy tại sao không nói với chú Cố của các cháu?”

Hoắc Tư Thần: “Chú Cố, chú không hỏi mà.”

Hoắc Tư Tước: “Cái này còn phải hỏi ạ? Răng sắc nhọn như thế, còn không rõ chuyện ạ?”

Hoắc Tư Cẩn: “Chú Cố, trong điện thoại cháu đã nói rồi mà, tình huống của bạn nhỏ này đặc biệt.”

Cố Thích Phong: “…”

Há!

Anh biết là đặc biệt, cho hên anh đã rất cảnh giác rồi.

Nhưng ai biết được sẽ đặc biệt thế này chứ!

Thân thể rách nát của Tể Tể, nát thành vụn rồi cũng có thể hoạt bát chạy nhảy!

Còn có một ông lớn của địa phủ nữa, hở ra là trực tiếp đưa cho anh một phòng đầy minh tệ!

Anh cảm thấy từ đặc biệt này có lẽ cũng là loại như quỷ quái thôi!

Hoặc là tinh quái*! (yêu quái)

Hay lắm!

Cương thi trong truyền thuyết tới rồi!

Sau lưng Cố Thích Phong toát ra mồ hôi lạnh, Hoắc Tư Thần cười ha ha nói chọc.

“Không phải chứ? Chú Cố, trẻ con như bọn cháu còn không sợ, chú sợ có phải là không thích hợp không?”

Cố Thích Phong: “…”

Bây giờ anh muốn nhổ thằng nhóc Hoắc Tư Thần này đi quá!

Tể Tể nghe vậy lập tức nói chuyện giúp Cố Thích Phong.

“Anh ba nói vậy là không đúng, chú Cố mới chẳng sợ đâu, lần trước Tể Tể nát thành mảnh vụn cũng là chú Cố giúp khâu lại đấy ạ, chú Cố chẳng sợ gì cả, Tiểu Tương chỉ có răng hơi dài chút thôi, nhổ đi là tốt rồi, chú Cố mới chẳng sợ đâu.”

“Chú Cố, đúng không ạ?”

Cố Thích Phong đã vô cùng hoảng loạn trong lòng: “… Đương nhiên! Chú Cố không sợ!”

Đây là bất chấp cũng phải được!

****9:

Nhổ răng bắt đầu.

Nhóc cương thi tóc đỏ nằm trên bàn phẫu thuật, ánh đèn sáng tới chói mắt, nó dứt khoát nhắm mắt lại.

Chẳng qua ngay khi Cố Thích Phong đến gần, nó lại đổi nhiên mở đôi mắt màu đỏ tươi ra, lệ khí cuồn cuộn trong đôi con mắt màu máu, răng nanh sắc bén kinh người, làm cố Thích Phong nhìn mà khóe miệng giật giật.

Dáng vẻ bây giờ hung ác thế này, nhổ thế nào?

Đây là răng cương thi!

Anh má nó chưa từng nghe nói cương thi còn muốn nhổ răng đâu!

Nhổ rồi còn có thể hút máu không?

Lỡ đâu làm mình bị thương, có phải là cũng giống với diễn trong phim, anh sẽ trúng thi độc, sau đó cương thi hóa, biến thành một con cương thi lớn nóng hổi tươi mới không?

“Chú Cố?”

Tể Tể nhìn chú Cố cầm dụng cụ không cử động nhìn chằm chằm vào nhóc cương thi tóc đỏ thì tò mò gọi một tiếng,

Cố Thích Phong tỉnh thần lại: "Tể Tể, cháu xác định là nó sẽ không đột nhiên nhảy lên cắn chú Cố một cái chứ?”

Tể Tể còn chưa nói chuyện, trong mắt nhóc cương thi tóc đỏ đã toàn là ghét bỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free