Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 444:

“Quản gia La, trong nhà xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Quả gia La đang dẫn công nhân đi rửa sạch sẽ nhà vệ sinh của phòng khách dưới tầng một, công nhân có đeo khẩu trang nhưng cũng phải vô cùng dũng cảm mới dám bước vào trong nhà vệ sinh.

Cái mùi thối tới làm người ta buồn nôn đang tản ra trong không khí, sau đó lan tràn ra khắp cả phòng khách.

Quản gia La báo cáo với ông chủ theo lời cậu cả dặn dò.

“Ông chủ, trong nhà có tới một bạn nhỏ bốn tuổi, không biết bao lâu rồi chưa tắm rửa, toàn thân trên dưới đều vô cùng hôi, hình như răng cũng có chút vấn đề, ba cậu chủ và tiểu thư Tể Tể đã dẫn bạn nhỏ đó đi tới bệnh viện số một rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh tỏ ý mình đã biết rồi cúp điện thoại.

Nhưng trong lòng ông lại cảm thấy bạn nhỏ bốn tuổi này có thể là không được bình thường.

Nhớ tới Cố Thích Phong đặc biệt chạy tới đây xem chuyện cười, khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh cong lên.

Ừm, chúc mừng Cố Thích Phong vui vẻ với một bệnh nhân không phải con người!

****8:

Bệnh viện số một, khoa răng.

Cố Thích Phong nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn đang đợi mình trong phòng làm việc đầu tiên.

Không nhìn thấy Tể Tể, Cố Thích Phong chậc một tiếng.

“Tể Tể đâu?”

Hoắc Như Cẩn nghĩ tới Tể Tể giờ đang làm cái gì thì có chút một lời khó nói hết.

“Em ấy đang giúp nhóc cương thi kia mài răng.”

Cố Thích Phong: “Hả?”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Thật đấy ạ, chính là đang mài răng.”

Sau khi nhóc cương thi tóc đỏ tới bệnh viện, vì không được nhổ răng luôn nên vô cùng không vui.

Nhóc vừa không vui thì răng nanh lại giống như cỏ dại sau mưa, dài ra một cách điên cuồng.

Nếu không phải giờ bệnh viện ít người, Tể Tể còn ngăn tín hiệu camera thì có lẽ đã bị phát hiện ra từ lâu rồi.

Bây giờ bé đang ở trong phòng vệ sinh giúp nhóc cương thi tóc đỏ mài răng, người đi cùng còn có hai người em trai của anh.

Dù sao chẳng ai an tâm được cả.

Cố Thích Phong nghe mà thấy khó hiểu, cũng không nhịn được tò mò.

“Vậy, là muốn làm phẫu thuật gì thế?”

Hoắc Tư Cẩn lời ít mà ý nhiều: “Tương tự như nhổ răng ạ.”

Cố Thích Phong: “…”

Nhổ răng thì là nhổ răng, cái gì gọi là làm tương tự như nhổ răng hả?

“Tư Cẩn, chú Cố không chuyên về khoa răng, nếu tương tự như nhổ răng thì chú Cố giúp cháu tìm một bác sĩ khoa răng đáng tin tới, đảm bảo là loại nhất định giữ kín miệng như bưng.”

Hoắc Tư Cẩn lắc đầu: “Không được đâu ạ, chú Cố, vẫn là chú làm đi, Tể Tể nói nhất định chú có thể.”

Cố Thích Phong: “… Vậy được rồi.”

Năm phút sau, trong phòng làm việc, cuối cùng Cố Thích Phong cũng nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ.

Nhìn thì lớn hơn Tể Tể một chút, chẳng qua nhóc con này rất gầy, đang dùng khăn lông che miệng, vậy mà còn đeo lens màu đỏ tươi nữa.

Cố Thích Phong vừa nhìn thấy thì không nhịn được bật cười.

“Ôi ya, đây là bé con nhà ai đây, mắt đẹp lắm, nhưng nhỏ như này đã bắt đầu đeo lens rồi, không sợ hại mắt à?”

Tể Tể cầm một cái dao phay đi tới từ phía sau, chiếc dao phay còn to hơn cả mặt bé.

Nghe thấy lời của chú Cố, Tể Tể dùng giọng nói non nớt nói.

“Chú Cố, Tiểu Tương không đeo lens, mắt của cậu ấy là màu đỏ đấy.”

“Tể Tể!”

Nhìn thấy Tể Tể, trong lòng Cố Thích Phong trở nên mềm mại, cũng không quá để ý tới nhóc tóc đỏ nữa, anh đi qua ôm Tể Tể lên.

“Tể Tể, muộn thế này rồi, cháu không buồn ngủ sao?”

Tể Tể cười ha ha: “Không buồn ngủ ạ không buồn ngủ ạ, ban ngày Tể Tể đã ngủ ở nhà trẻ rồi.”

Cố Thích Phong ngạc nhiên vì Tể Tể đã đi nhà trẻ, anh vừa định hỏi nhiều thêm hai câu thì lại nghe thấy một tiếng đâm rách, giống như là vải vóc bị một cái gì đó đâm rách vậy.

Tể Tể vội lên tiếng: “Chú Cố, chú mau giúp Tiểu Tương nhổ răng ra đi, nếu không sẽ càng dài càng dài, rất dễ dọa sợ người khác đấy ạ.”

Cương thi bất tử bất diệt, cũng không nằm trong ngũ hành, chỉ có một đời này, không có luân hồi, đương nhiên không bàn tới chuyện nhân quả báo ứng được.

Cho nên nếu như thật sự bị nhóc cương thi tóc đỏ dọa chết, vậy thật sự là rất xui xẻo.

Loại đó đến địa phủ báo danh cũng không thể tính toán quan hệ nhân quả được.

Nếu thật sự nói tới, vậy chỉ có một chữ: (Số) Mệnh!

Khó có khi nhìn thấy Tể Tể gấp gáp tới vậy, Cố Thích Phong vội buông người xuống, sau đó xoay người đi qua nhìn nhóc cương thi tóc đỏ.

Giờ vừa nhìn thấy Cố Thích Phong đã bật cười.

“Trời ơi, đây là trẻ con nhà ai vậy, sao lại nhét ngà voi vào trong miệng?”

Bởi vì tò mò, Cố Thích Phong đưa tay ra sờ thử.

Tể Tể thấy vậy thì vội nắm lấy tay anh: “Chú Cố cẩn thận chút, răng của Tiểu Tương vô cùng sắc bén, hơn nữa còn mang theo kịch độc, đặc biệt là không thể dính máu người được.”

Tay của Cố Thích Phong dừng lại giữa không trung, có chút khó hiểu.

Theo lời của Hoắc Tư Cẩn nói trong điện thoại, tình huống của nhóc con rất đặc biệt, bởi vì có ấn tượng với yêu ma quỷ quái lúc trước đã gặp, nhóc con còn có một đầu tóc đỏ, còn đeo cả lens, răng còn mọc dài.

“Chưa từng nghe nói răng của voi có độc mà!”

Ba anh em nhà họ Hoắc: “….”

Không thể không nói, tư duy của chú Cố tuyệt thật.

Thế này là coi nhóc cương thi tóc đỏ thành yêu quái voi à.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free