Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 444
Nó vô cùng hào hứng đưa tới bên miệng Tể Tể.
“Cho! Ăn!”
Tể Tể: “...”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “...”
Cùng lúc này, trong sân truyền tới tiếng mắng mỏ tức giận chói tai của một người phụ nữ.
“Đúng là táng tận lương tâm mà! Chó từ đâu tới lại trộm mất một con gà của bà đây rồi hả!”
“Ông nó! Mau dậy đi, gà trống nhà chúng ta bị trộm mất rồi!”
Mấy người Hoắc Tư Cẩn vừa nghe đã vội vàng lục túi tìm tiền.
Nhưng bây giờ gần như đều dùng wechat alipay trả tiền, ba anh em gom góp lại cũng chỉ tìm được hơn ba mươi đồng tiền, đặt toàn bộ trước cổng tiệm rèn.
Trước khi đối phương đi ra, ba anh em dẫn theo hai nhóc con lên xe chạy lấy người.
Trên đường về thành phố, Hoắc Tư Cẩn lái xe, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đặt câu hỏi cho nhóc cương thi tóc đỏ.
“Em tới từ đâu?”
Dường như nhóc cương thi tóc đỏ nghe không hiểu, nó đung đưa chân.
Tính tình Hoắc Tư Thần nóng nảy: “Nói chuyện! Tao cũng không phải là cương thi, tao không hiểu ngôn ngữ cơ thể của cương thi bọn mày!”
Nhóc cương thi tóc đỏ chớp mắt, nó đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Tể Tể đang được Hoắc Tư Tước ôm ở trong lòng, phải gọi là vô cùng tủi thân.
Nhưng nó không khóc, cũng không cáo trạng, mà chỉ nói chuyện một cách không quá lưu loát.
“Đất... dưới đất!”
Tể Tể nhìn anh ba đang hung dữ, rồi lại nhìn nhóc cương thi tóc đỏ đang vô cùng tủi thân.
“Anh ba, cậu ấy vẫn chưa nói chuyện rành.”
Hoắc Tư Tước: “...”
Tể Tể lại bổ sung thêm một câu: “Anh ba, Tể Tể từng hỏi cậu ấy rồi, lúc cậu ấy chết là bốn tuổi, cho nên bây giờ mới bốn tuổi.”
Hoắc Tư Tước nói một cách sâu xa: “Vậy phải xem xem nó chết bao nhiêu năm rồi!”
Tể Tể đột nhiên cảm thấy lời của anh hai nói rất có lý, thế là bé hỏi nhóc cương thi tóc đỏ.
“Cậu chết bao nhiêu năm rồi?”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩng đầu nhìn trần xe, ánh mắt mờ mịt.
Lần này không cần Tể Tể giải thích, mọi người đều đã hiểu.
Chính nhóc cương thi tóc đỏ cũng không biết.
Hoắc Tư Tước lại hỏi: “Nhóc còn có người nhà không?”
Hoắc Tư Thần bổ sung thêm: “Chính là trong nhà còn có cương thi khác không?”
Nhóc cương thi đảo con mắt màu đỏ tươi, lắc đầu.
Hoắc Tư Thần nhìn rồi lầm bầm.
“Em đoán là cũng không có, nếu không nó nhỏ như thế này, người nhà nó yên tâm để nó ra ngoài chạy loạn hù dọa mọi người chắc?”
Cuối cùng lúc tới bệnh viện số một, gần như là chẳng hỏi ra được cái gì.
Ba anh em nhà họ Hoắc quyết định dẫn nhóc cương thi đi nhổ răng trước, dù sao đây cũng là kiên quyết của chính nhóc cương thi, không có liên quan gì tới bọn họ cả.
Giờ Cố Thích Phong đang ở chỗ bên tập đoàn nhà họ Hoắc, bởi vì Hoắc Trầm Lệnh bị hiểu lầm là mang thai nên đi xem náo nhiệt, kết quả lại bị đánh tới mặt mũi bầm dập.
Nhưng anh ta vẫn vô cùng vui vẻ như cũ.
“Ha ha ha! Hoắc tổng cũng có ngày hôm nay!”
Hoắc Trầm Lệnh còn có chút đầu váng mắt hoa, hơn nữa nghỉ ngơi rất không tốt, cho nên không dám về nhà, sợ bốn đứa trẻ trong nhà lo lắng.
Cố Thích Phong mặt mũi bầm dập vui vẻ tới thấy răng không thấy mắt.
“Ha ha ha... quả nhiên Tể Tể tới là vui vẻ hơn nhiều!”
Hoắc Trầm Lệnh híp mắt lại một cách nguy hiểm: “Vậy tôi lập tức gọi điện thoại về trang viên bảo Tể Tể tặng cho cậu một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ nhé?”
Cố Thích Phong: “Cái đó... ha ha ha... cái đó thì không cần!”
Hoắc Trầm Lệnh đã chuẩn bị nghỉ ngơi, Cố Thích Phong cũng chuẩn bị rời đi.
Điện thoại vang lên, là Hoắc Tư Cẩn gọi tới.
“Tư Cẩn, làm sao vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh vừa nghe thấy là điện thoại của con trai cả thì hơi nhướng mày, ra hiệu Cố Thích Phong mở loa ngoài lên.
Cố Thích Phong cười mở loa ngoài, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói vững vàng của Hoắc Tư Cẩn.
“Chú Cố, chú có ở bệnh viện không ạ?”
Bệnh viện số một cách tập đoàn nhà họ Hoắc không tính là xa, Cố Thích Phong cười tiếp lời.
“Chú ở gần bệnh viện, làm sao vậy?”
“Chỗ chúng cháu có một bạn nhỏ cần nhổ răng, tình huống có chút đặc biệt, ở bệnh viện khác chúng cháu không an tâm.”
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày.
Bạn nhỏ.
Tình huống đặc biệt?
Khoa răng của bệnh viện mặc dù đã tan ca từ lâu, nhưng nếu như có tình huống khẩn cấp thì bên phòng cấp cứu cũng có thể tiếp nhận, Hoắc Tư Cẩn lại không đưa người tới phòng cấp cứu.
Hoắc Trầm Lệnh và Cố Thích Phong đồng thời đừng dậy đi ra khỏi cửa.
Giọng nói của Hoắc Tư Cẩn lại truyền tới.
“Chú Cố, chuyện này hi vọng chú đừng nói với cha cháu, vì chuyện của tập đoàn Phương Nguyên nên dạo này cha rất bận, chúng cháu không muốn làm cha bận lòng.”
Bước chân của Hoắc Trầm Lệnh dừng lại, môi mỏng từ từ mím lại thành một đường thẳng.
Cố Thích Phong nhìn Hoắc Trầm Lệnh rồi lập tức đồng ý.
“Được, chú Cố biết rồi, mười phút sau chú Cố sẽ tới.”
Vốn Hoắc Trầm Lệnh muốn cùng đi với Cố Thích Phong, nhưng nghĩ tới giác quan của Tể Tể vô cùng nhạy bén, cho dù ông nấp không ra có lẽ Tể Tể cũng biết là ông có qua, bộ dáng tiều tụy bây giờ của ông quả thật không muốn bị mấy đứa nhỏ trong nhà nhìn thấy, cuối cùng ông vẫn quay lại.
“Cậu đi xem là có chuyện gì, bạn nhỏ từ đâu tới.”
Cố Thích Phong phất phất tay rồi chạy đi.
Hoắc Trầm Lệnh bấm gọi điện thoại bàn của trang viên.