Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 442:

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn chằm chằm vào Tể Tể, nhưng cứ mãi trần chuồng thì không ổn, Hoắc Tư Tước vội tìm một chiếc áo phông của mình cho nó.

“Mặc vào trước đi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn Tể Tể, rồi lại nhìn quần áo, rồi lại nhìn Tể Tể, sau đó nghiêng đầu phát ra tiếng cậc cậc.

“Mặc?”

Hoắc Tư Tước không nhịn được nữa: “Tể Tể, nó có cắn người không??”

Tể Tể bảo đảm: “Sẽ không đâu ạ, Tể Tể ở đây, cậu ấy không cắn được người đâu.”

Hoắc Tư Tước yên tâm, cậu lập tức đi qua mặc quần áo cho nhóc cương thi tóc đỏ.

Kết quả mới vừa đi qua, nhóc cương thi tóc đỏ đã lập tức di chuyển, đi tới bên cạnh Tể Tể.

Nó hơi cao hơn Tể Tể một chút, bây giờ hơi dựa gần vào Tể Tể, chớp chớp mắt nhìn bé.

“Mặc…”

Hoắc Tư Thần cũng không sợ nữa, đầu óc nhóc cương thi này không quá linh hoạt, nói chuyện cũng không lưu loát, hơn nữa còn không biết xấu hổ.

“Tao nói mày đủ rồi! Anh hai tao tự mặc quần áo cho mày mà mày còn bắt bẻ nữa! Phải biết lúc tao ba tuổi tao tìm hai anh giúp tao mặc quần áo anh hai còn chẳng thèm phản ứng lại nữa kìa!”

Nhóc cương thi tóc đỏ không hiểu ý cậu ta, vẫn một mực tiếp tục nhìn Tể Tể như cũ.

Tể Tể hiểu rồi.

Muốn bé giúp mặc quần áo.

Được rồi!

Bé biết mặc áo phông.

Tể Tể nhận lấy áo phông, kiễng chân nhỏ lên tròng bộ đồ lên đầu nhóc cương thi tóc đỏ.

Chẳng qua bé vẫn thấp hơn một chút, nhóc cương thi tóc đỏ thấy vậy thì khó được khi hiểu chuyện mà cúi đầu xuống.

Cậc một tiếng, nghe mà trong lòng ba anh em nhà họ Hoắc đánh cái bịch.

Hoắc Tư Thần có chút lo lắng.

“Nó là một nhóc cương thi, toàn thân đều cứng ngắc, khom lưng cúi đầu làm gì đó chắc là rất không linh hoạt không nhanh nhẹn nhỉ? Cổ thì còn tròng lên được, lát nữa hai tay xỏ vào thế nào đây?”

Tể Tể cười ha ha: “Cái này thì đơn giản ạ, trực tiếp kéo xuống sau đó lại lắp lên thôi ạ!”

Nói xong Tể Tể mới nhớ tới chưa hỏi qua nhóc cương thi tóc đỏ.

“Cậu có thể tháo hai tay xuống rồi lại lắp lên được không?”

Nhóc cương thi chớp chớp đôi mắt to màu đỏ tươi, có chút ngẩn ngơ.

Sợ nhóc cương thi tóc đỏ nghe không hiểu, Tể Tể dùng cánh tay của mình làm mẫu.

Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn thấy thì đôi mắt sáng lên.

“Tháo!”

Cậc một tiếng, nhóc cương thi tóc đỏ tự mình tháo một cánh tay của mình xuống.

Ba anh em nhà họ Hoắc: “…”

Được rồi!

Không phải người dù nhìn có nhỏ nhưng quả nhiên đều là nhân vật hung ác.

Có thể tháo ra rồi lại lắp lại thì tiện hơn nhiều, chỉ trong chớp mắt Tể Tể đã mặc xong áo phông cho nhóc cương thi.

Quần áo của Hoắc Tư Tước đủ lớn, từ cổ tới mắt cá chân của nhóc cương thi tóc đỏ đều được che kín lại.

Nhóc cương thi tóc đỏ chỉ vào răng nanh của mình nói: “Bẻ!”

Tể Tể nhìn trái nhìn phải, không có dụng cụ nhổ răng.

Nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên nắm lấy tay của bé, chỉ về một phía nào đó bên ngoài.

“Kia, có!”

****7:

Hơn một giờ sáng, ba anh em nhà họ Hoắc dẫn theo hai nhóc con lái xe tới một trấn nhỏ vùng ngoại thành, chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng rèn.

Quá nửa đêm, cửa hàng rèn đã đóng cửa từ lâu.

Nhóc cương thi tóc đỏ xuống xe, chạy bình bịch đến trước cửa tiệm, rồi lại nghiêng đầu nhìn Tể Tể đã xuống xe, chỉ vào trong tiệm.

“Có!”

Mặc dù Tể Tể tới nhân gian chưa lâu, nhưng bé cũng biết nửa đêm canh ba đi vào nhà người khác là hành vi phạm pháp.

Hiển nhiên nhóc cương thi tóc đỏ không biết, nó nhảy tại chỗ một cái, cả người đã bay lên tới nóc nhà.

Sau đó lại nhảy xuống, biến mất không thấy đâu nữa.

Ba anh em nhà họ Hoắc xuống xe chạy qua, Hoắc Tư Thần bị động tác của nhóc cương thi tóc đỏ làm cho kinh ngạc tới sững sờ.

Tể Tể, nó làm thế này là xông vào nhà dân trái phép, phải tới đồn cảnh sát uống trà đấy!”

Lời vừa dứt, nhóc cương thi tóc đỏ đã cầm một cái kìm lớn đi ra từ bên trong, rồi lại nhảy ra ngoài từ trên nóc nhà.

Nhóc cương thi tóc đỏ ôm cái kìm sắt to, đôi mắt màu đỏ tươi sáng ngời.

“Nhổ!”

Sau khi nói xong, nó còn không quên ngẩng đầu, mở miệng lộ ra răng nanh nhọn nhọn vừa nhìn đã thấy sắc bén như dao, còn lộ ra chút khí lạnh.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nhìn mà khóe miệng giật giật: “Tể Tể, nếu không thì cứ đợi tới sáng mai tới bệnh viện số một tìm chú Cố đi.”

Hoắc Tư Thần cũng gật đầu: “Đúng vậy! Anh nghe một bạn trong lớp anh nói, trước đây cha của cậu ấy nhổ răng không nhổ cẩn thận, trực tiếp nhổ vào phòng ICU luôn.”

Hoắc Tư Cẩn cũng nói: “Tể Tể, không rành thì tới bệnh viện đi, công cụ này không ổn lắm.”

Tể Tể nhìn nhóc cương thi tóc đỏ đang tha thiết nhìn bé, rồi lại nhìn ba anh trai đang không đồng ý, cảm thấy các anh trai nói rất có đạo lý.

Bé thương lượng với nhóc cương thi tóc đỏ.

“Tể Tể dẫn cậu đi bệnh viện nhổ nhé?”

Nhóc cương thi tóc đỏ không hiểu bệnh viện là cái gì, nhưng dường như chỉ cần là lời Tể Tể nói thì nó đều nghe.

Thế là Tể Tể bảo nhóc cương thi tóc đỏ đặt kìm sắt lại chỗ cũ, chuẩn bị suốt đêm đi tới bệnh viện số một.

Kết quả lúc nhóc cương thi tóc đỏ đi ra ngoài thì khóe miệng còn dính mấy sợi lông gà, trong tay còn cầm một con gà trống to đang chảy máu tươi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free